Chương 5.1: Khách tới cửa

“Trời ạ, sao bọn họ lại nghi ngờ đây là trò lừa đảo chứ…”

Cảng thành phố Ni.

Leah dẫn Giản Thiển Thiển đến trước một con tàu: “Đây là thuyền trưởng Noah và con tàu White Shark của ông ấy. Họ đã đi lại giữa đảo Úc và đảo Fiji hơn hai mươi năm nay, rất thông thạo lộ trình. Lần này ông ấy đến đảo Fiji, sẽ thả cô xuống ở đảo Danmoa, từ đây thuê tàu ra đảo Ai Vụ sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

So với những con tàu khác, White Shark nhỏ bé đến đáng thương, chỉ dài chừng mười mấy mét, một vài chỗ còn rỉ sét, nhìn không giống tàu chở khách chuyên dụng.

Các tàu du lịch thông thường đều có tuyến cố định, không đi qua đảo Ai Vụ. Muốn đàm phán để mở tuyến tạm thời thì: một là không đủ kinh phí, hai là không kịp thời gian, ba là chẳng ai để ý. Thời gian thực hiện nhiệm vụ đang gấp rút, ngân sách lại hạn hẹp, White Shark là chuyến tàu thuận tiện mà Leah may mắn tìm được, chỉ tốn 500 đô.

Trên boong, một ông già đang vá lưới đánh cá, mặt cau có.

“Thuyền trưởng Noah!” Leah lên tiếng chào, Giản Thiển Thiển cũng lễ phép chào theo. Ông lão quay đầu lại, gật nhẹ: “Lên tàu đi.”

Leah ghé tai thì thầm: “Noah không nói nhiều lắm đâu. Giản, chúc cô thượng lộ bình an, hy vọng hai người hợp nhau.”

Giản Thiển Thiển vẫy tay tạm biệt, lên tàu. Noah ra hiệu cho cô đi theo, rẽ một góc, rồi đẩy cửa phòng ra: “Bữa sáng và tối chỉ có cá và bánh mì, sẽ được mang đến tận phòng. Đến nơi tôi sẽ báo.”

Giản Thiển Thiển đảo mắt nhìn quanh. Trước khi đến đây, dựa vào vẻ ngoài và giá vé, cô đã chuẩn bị tinh thần là điều kiện tàu sẽ rất tệ. Nhưng phòng này lại sạch sẽ, chăn gối gọn gàng, thậm chí còn có cả cửa sổ, vượt ngoài mong đợi.

“Cảm ơn, thuyền trưởng Noah.”

Noah khựng lại, rồi bước nhanh hơn: “Cô đã trả tiền vé rồi.”

Do tín hiệu ngoài khơi yếu, Giản Thiển Thiển không có việc gì ngoài trò chuyện. Cô đi dạo quanh tàu, nói chuyện với vài thủy thủ, từ đó chắp vá nên câu chuyện đời của vị thuyền trưởng. White Shark đã cũ, Noah cũng đã già, nhưng sửa tàu và nuôi con vẫn ngốn một khoản không nhỏ.

Một thủy thủ cười cười bảo: “Lão già đó thật ra rất vui vì kiếm thêm được chút thu nhập.”

Giản Thiển Thiển suy nghĩ một chút, rồi gõ cửa buồng thuyền trưởng: “Thuyền trưởng, về lộ trình lần này, tôi có thể nghe ý kiến tư vấn của ông được không?”

Người từng chinh chiến nhiều năm trên biển như ông chắc chắn rất quen thuộc với hải trình. Trước khi cô mua tàu riêng hoặc thương lượng tuyến đường với các công ty du lịch, nhờ White Shark chuyên chở khách du lịch là một lựa chọn tiết kiệm và khả thi. Noah hiện tại cũng là mối quan hệ duy nhất của cô trong giới hàng hải, kết thân chỉ có lợi.

Ông già chẳng mấy quan tâm lý do là chở khách hay đánh cá.

“Miễn là kiếm được tiền.” Ông đáp.

Giữa trưa ngày thứ ba, họ đến đảo Danmoa. Nhờ kinh nghiệm dày dặn của Noah, những đợt sóng dữ dội vẫn nằm trong ngưỡng chịu đựng được của Giản Thiển Thiển.

Khi đảo Danmoa đã hiện ra trước mắt, cô lưu lại số điện thoại của Noah, cùng vài số liên hệ của mấy người làm nghề đánh cá mà ông đề cử, chuẩn bị xuống tàu với tâm trạng đầy phấn khởi.

“Giản, khách của cô đến chưa?” Noah bất ngờ lên tiếng.

Giản Thiển Thiển hơi ngạc nhiên. Ông chậm rãi giải thích: “Cô cần bao lâu để đón họ? Tôi định tranh thủ tiếp nước ngọt ở đây. Đừng nhìn tôi kiểu đó, vẫn phải tính tiền tàu đấy.”

Khoảng một tiếng nữa mới đến giờ hẹn với chàng trai tên William. Việc Noah đề nghị giúp đỡ khiến cô có thêm thời gian hoạt động trên đảo, biết đâu có thể tranh thủ kéo thêm khách mới.

Không xa bến cảng là một quảng trường, xung quanh xây đầy khách sạn, cửa hàng và quán ăn.

Trên quảng trường có nhiều quầy nhỏ bán đồ thủ công, hải sản và đồ ăn vặt. Một số gian hàng còn treo cả poster của các công ty du lịch, nửa quảng bá tour đến đảo Fiji nổi tiếng, nửa kia là những đảo nhỏ ít người biết đến, rõ ràng là muốn thu hút đủ mọi kiểu khách.

Giản Thiển Thiển mua một túi đầy đồ ăn, nước uống và bộ vệ sinh cá nhân, rồi quan sát quanh quất. Không thấy nhân viên quản lý nào, cô bèn dựng standee quảng cáo mang theo, chọn một chỗ gần lối ra quảng trường để đặt. Trong lúc đợi khách, tranh thủ quảng bá một chút cũng không tệ.

Cạnh đó là một sạp hàng bán chuông gió vỏ sò và đồ điêu khắc gỗ, treo thêm cả áp phích của công ty du lịch. Chủ quầy là một chàng trai da ngăm. Vừa mới treo xong áp phích, hắn liếc nhìn cô: “Người Hoa à?”

Giản Thiển Thiển khẽ gật đầu, “Chào anh, tôi là Giản Thiển Thiển.”

Chủ quầy tỏ ra thân thiện, nhanh chóng bắt chuyện: “Tôi tên Brian. Có vẻ cô xui rồi nên mới bị điều tới chỗ này. Khách du lịch đến đảo Danmoa rất ít khi đi chơi tiếp đâu. Các công ty du lịch từng đến đây cuối cùng cũng giao luôn áp phích cho chúng tôi giữ.”

Hắn khẽ gõ vào tấm áp phích mang logo Công ty Du lịch Lộ Trình, nghiêng đầu nhìn tấm của Giản Thiển Thiển: “Bồng Lai? Cái tên nghe lạ ghê. Trên đảo Ai Vụ có gì? Chụp hình trên cột pha lê hả?”

“Là phi kiếm, một trò bay lượn trên không.”

“Wow.” Brian làm bộ ngạc nhiên, nhướng mày tỏ vẻ khoa trương: “Thần kỳ vậy cơ à? Nhưng cô không lừa được tôi đâu. Nếu thật sự có thật thì sao không đem ra đây cho mọi người thấy? Chỉ nói suông thì chẳng ai tin đâu.”

Giản Thiển Thiển giang tay, cười nhẹ: “Nếu anh hứng thú, có thể theo tôi lên đảo xem thử. Tôi có thể giảm giá vé tàu cho anh.”

Brian thấy cô không mang theo vật chứng, càng thêm chắc chắn là giả, liền khuyên nhủ: “Chỗ này nửa tháng chưa chắc có một khách. Cô nên đổi nghề đi, Giản à. Cô có thể lấy hàng từ tôi về bán, hoặc đi mấy đảo gần đây nói chuyện với đồng hương xem có ai hứng thú không, ai kéo được khách thì mình chia đôi...”

Theo lời hắn kể, rất ít công ty du lịch chịu cử người túc trực ở đảo Danmoa, phần lớn chỉ thuê người bản xứ quảng bá đại khái, coi như hoạt động mở rộng thương hiệu, dù lỗ cũng chấp nhận.

Nhưng Giản Thiển Thiển không thể bỏ bê nhiệm vụ nên lịch sự từ chối, dù Brian vẫn chưa chịu từ bỏ, tiếp tục thuyết phục.

Lúc này, một thiếu niên cắt ngang lời Brian: “Cho hỏi, đây là quầy của đảo Ai Vụ phải không?”

Giản Thiển Thiển lập tức đáp lời: “Đúng vậy, hiện giờ có tàu sẵn sàng xuất phát.”

Giọng nói ấy nghe quen tai, cô liếc nhìn chàng trai tóc vàng nhạt, hoàn toàn trùng khớp với đặc điểm mà khách đặt chỗ – William – từng nói.

“William? Chị là Giản Thiển Thiển.”

“Ồ, là em. Em cứ tưởng...” William ngập ngừng, không nói hết câu, lộ vẻ ngượng ngùng.

Hơn một tiếng trước, cậu theo gia đình chú dì đến đảo Danmoa. Nhưng sau khi hỏi khắp quảng trường, không ai từng nghe đến đảo Ai Vụ. Chú dì của cậu đều cho rằng nếu thật có điểm đến đó thì sao lại chẳng ai biết đến? Không quảng bá gì sao?

William vừa tức giận vừa hối hận, lại bị em họ chọc quê: “Bị lừa rồi à, đồ ngốc! Chỉ có thần tiên mới bay được thôi!”

Không cam lòng, cậu lại quay ra tìm thử lần nữa, lần này thì may mắn mỉm cười với cậu. Thì ra đảo Ai Vụ không phải không quảng bá, chỉ là trước đó cậu đến trễ.

Khách đã đến, có thể xuất phát. Giản Thiển Thiển mời gọi: “Đi thôi, William. Tàu đang đợi rồi.”

Brian nhìn theo bóng hai người mà như gặp ma. Hắn cúi nhìn đồng hồ, từ lúc cô gái xuất hiện đến khi rời đi, vậy mà chưa tới hai mươi phút?!

“Vé tàu là năm mươi đô, cắm trại qua đêm và chi phí chơi phi kiếm sẽ tính riêng...” Giản Thiển Thiển báo đúng giá thuê tàu.

William liếc nhìn con tàu White Shark trông hết sức bình thường, bĩu môi: “Không bay thẳng qua được à?”

“Vì lý do an toàn, trò phi kiếm chỉ thực hiện trên đảo.” Giản Thiển Thiển vẫn mỉm cười như cũ.

William thất vọng rõ rệt. Cậu bắt đầu nghi ngờ, đảo Ai Vụ chắc chỉ có mô hình, còn bức ảnh cậu từng thấy chỉ là sản phẩm photoshop.

Kể từ khoảnh khắc nhìn thấy tấm hình cô gái bay lượn trên không, William đã mơ tưởng chính mình trở thành người đó. Cậu hăm hở nghĩ đến kỳ nghỉ sắp kết thúc, mình lại có cái để khoe khoang.

Dù chỉ là ảnh ghép, chỉ cần cậu có được một tấm, là có thể bịa ra cả tá câu chuyện hay ho. Tennis, lướt sóng gì đó so với bay thì chẳng là gì!