Gửi thư xong đợi hai ngày, vẫn chẳng có phản hồi nào. Kế hoạch tiếp thị của Giản Thiển Thiển từ “chọn lọc kỹ càng” bị buộc phải chuyển thành “thả lưới bắt đại”.
Thế nhưng đến khi cô gặp mặt luật sư và chuẩn bị lên đường sang Úc, hàng trăm email gửi ra vẫn bặt vô âm tín.
“Giản, tôi tin chắc rằng, dù không có hòn đảo kia, tự cô cũng đủ khả năng kiếm được một hòn đảo cho mình.”
Ngồi cạnh Giản Thiển Thiển là nữ luật sư tóc vàng tên Leah, trên suốt hành trình, cô đã được hỏi rất nhiều về các quy định và mô hình vận hành tại Úc khiến cô có cái nhìn mới mẻ về cô gái phương Đông may mắn này.
Sau mười hai tiếng bay, Leah vừa tỉnh khỏi giấc ngủ chập chờn thì đã thấy vị khách hàng trẻ của mình vẫn tràn đầy tinh thần, gõ bàn phím lạch cạch.
Giản Thiển Thiển cười: “Leah, cô có muốn cân nhắc tới đó nghỉ dưỡng không?”
May mà có một luật sư hiểu rõ về tình hình địa phương đi cùng, ngoài thủ tục thừa kế, Leah còn bổ sung cho hồ sơ liên hệ của Giản Thiển Thiển thêm vài thông tin hữu ích: ba công ty đại lý chuyên cho thuê và phát triển đảo, cùng hai công ty du lịch nổi tiếng tại địa phương.
Dịch vụ của Leah quả thật xứng đáng với đồng tiền bỏ ra, bù đắp đúng lúc vào chỗ thiếu hụt sau khi chiến dịch tiếp thị qua mạng thất bại.
Leah cười: “Ý kiến hay đấy, nếu có kỳ nghỉ tôi sẽ đi.”
Máy bay trượt dần vào đường băng, ngoài cửa sổ, thành phố Ni đang ở thời khắc sôi động nhất trong ngày.
Ra khỏi sân bay, Leah mở cửa xe: “Cưng à, chào mừng đến với đảo Úc! Tôi đã đặt khách sạn rồi, cô thật sự không muốn nghỉ ngơi chút à?”
Giản Thiển Thiển cài dây an toàn, lắc đầu: “Chưa làm xong việc, tôi không ngủ được.”
Nhờ có luật sư đi cùng, các thủ tục chuyển nhượng được tiến hành cực nhanh.
Hai tiếng sau, khi bước ra khỏi tòa thị chính, tập hồ sơ trong tay Giản Thiển Thiển dày lên gấp đôi, vấn đề gia hạn visa cũng được giải quyết gọn gàng.
“Chúc mừng Giản, đó sẽ là vương quốc của cô! Nên bắt đầu nghĩ đến chuyện mua thuyền rồi đấy.”
Nghe Leah trêu đùa, Giản Thiển Thiển chỉ mỉm cười mà không đáp.
Mặc dù trên danh nghĩa thuộc lãnh thổ Úc nhưng quyền sở hữu của cô với đảo Ai Vụ gần như là tuyệt đối, kiểu như một quốc gia trong lòng quốc gia. Dù cô kinh doanh gì trên đảo, cũng không phải đóng thuế cho Úc, mà Úc cũng chẳng thể can thiệp.
Giản Thiển Thiển chỉ muốn vui vẻ chơi trò “giả lập kinh doanh” của mình, chẳng có hứng thú làm nữ vương vương quốc gì. Nhưng việc mua thuyền, đúng là vấn đề trước mắt cần giải quyết.
Đảo Ai Vụ rộng hơn 400 km², nằm giữa cụm đảo hình vòng cung ở trung tâm bờ tây Thái Bình Dương, tuy nhiên vì quá xa xôi, cách đảo Úc hơn ngàn cây số, cách đảo Fiji cũng gần ngàn cây số lại không nằm trên tuyến đường hàng hải nào, thành ra bị cách biệt hoàn toàn. Không có cánh cổng dịch chuyển, cô chỉ có thể thuê thuyền chuyên dụng để lên đảo.
Giản Thiển Thiển né sang một bên nhường đường cho mấy du khách đang chụp ảnh ở cửa tòa thị chính, vô tình nghe thấy một tiếng “cảm ơn” bằng tiếng phổ thông. Những ngôn ngữ khác nhau hòa quyện trên con phố mang đậm hơi thở ngoại quốc, tạo nên một bản giao hưởng tràn đầy sức sống thường nhật.
Cô thở phào một hơi, gác lại mớ rối rắm trong lòng.
Dù sao đi nữa, giờ cô cũng là chủ của một hòn đảo rồi.
Bữa tối là pizza Ý do Leah nhất quyết giới thiệu. Trên đường phố đa văn hóa của thành phố Ni, Giản Thiển Thiển còn thấy cả nhà hàng Quảng Đông và Tứ Xuyên.
Khi nhận phòng khách sạn thì trời cũng đã về chiều. Vừa vào phòng, điện thoại của cô bỗng vang lên hai tiếng.
Nghe thấy âm báo tin nhắn cài riêng, Giản Thiển Thiển lập tức tỉnh táo hẳn. Sự mệt mỏi vì chênh lệch múi giờ cũng tan biến đi không ít.
Hộp thư chỉ có hai tin nhắn phản hồi.
[Rất tiếc, hiện tại công ty chúng tôi chưa có kế hoạch hợp tác liên quan...]
[Xin chào, điểm đến du lịch có ảnh chỉnh sửa quá đà và thông tin mang tính quảng cáo sai lệch không phù hợp với phong cách của nhóm chúng tôi. Chúng tôi đã báo cáo nội dung này là thư rác.]
Đọc xong, đơn giản là không còn gì để nói.
Cuối cùng chờ được phản hồi, vậy mà lại bị xem như kẻ lừa đảo.
Không để mình chìm trong thất vọng, Giản Thiển Thiển lấy lại tinh thần, rời khách sạn đi hỏi đường, rồi tìm đến một tiệm in gần đó, đặt in đầy đủ các loại tài liệu quảng bá: poster, standee, danh thϊếp và tờ rơi giới thiệu.
Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên tóc nâu nhạt tên James, đang chuẩn bị đóng cửa thì nhận được đơn đặt hàng. Thấy những bức ảnh được mang đến, ông tiện miệng hỏi: “Có người từng đến hòn đảo này quay phim à?”
Một trong số các bức ảnh là cảnh một thanh kiếm đang lao xuống từ không trung.
Giản Thiển Thiển đáp: “Thật đấy, đó là trò chơi giải trí trên đảo Ai Vụ.”
James nhìn cô như thể thấy ma: “Cô đang đùa tôi à? Không phải là kỹ xảo phim ảnh sao?”
Giản Thiển Thiển đã quen với sự nghi ngờ kiểu này, cô biết đây sẽ không phải người cuối cùng chất vấn mình. Nếu không phải vì thanh phi kiếm này có giới hạn vùng hoạt động, cô thậm chí còn muốn cho ông ta xem tận mắt tại chỗ.
Cô bình thản giải thích: “Đây là công nghệ mới nhất, chỉ cần lên đảo là có thể trải nghiệm.”
James không hỏi thêm, chỉ gật đầu: “Được rồi. Trưa mai đến lấy.”
Giản Thiển Thiển thanh toán tiền đặt cọc rồi trở lại khách sạn nghỉ ngơi.
Sau khi đóng cửa tiệm, James về nhà. Vợ ông lấy bánh nướng từ lò ra, tiện tay đưa ông cái tạp dề: “Hôm nay có chuyện gì thú vị không?”
James tiếp quản món bít tết đang nướng, nhún vai: “Có một cô gái người Trung Quốc khăng khăng dùng ảnh phim có cảnh bay lên trời làm tư liệu quảng cáo, còn bảo là công nghệ mới nhất nữa... Haha, tôi chưa từng nghe thấy bao giờ!”
Cậu con trai út William len lén lấy một miếng bánh nhét vào miệng, nói ú ớ: “Có khi nào là lừa đảo không?”
“Biết đâu được!” James quát con: “Này, đi rửa tay mau!”
May mà ông ngăn lại kịp, mấy tấm ảnh định mang ra kể cho vui cũng tránh được thảm cảnh bị dính mỡ.
“Ngầu thật đấy!” William nhìn tấm hình phi kiếm lơ lửng mà tròn mắt, huýt sáo một tiếng: “Đảo Ai Vụ... chỗ này gần đảo Danmoa nhỉ? Bố ơi, chú sắp đi Danmoa chơi, mà con thì cũng sắp nghỉ hè rồi, cho con đi theo với!”
James trừng mắt nhìn con trai: “Đừng hòng xin thêm tiền tiêu vặt. Nếu bị lừa thật, con sẽ thành trò cười đến tận Giáng Sinh cho mà xem!