Bình thường có cơm tự nhiệt, lẩu tự nhiệt, mì gói cũng rất tiện, nhưng dù sao cũng là đồ ăn nhanh, chắc chắn không ngon bằng bữa sáng nóng hổi.
Năm người quẹt điểm, mỗi loại bữa sáng đều mua một phần.
“Bữa sáng này chúng ta có thể mang một ít về, để người trong thôn cũng ăn thử.” Lưu Nhị Căn nói.
Lương Lỗi và Vương Dũng gật đầu, “Vậy thì gϊếŧ thêm nhiều zombie, chúng ta mua thêm đồ, đồ ăn vặt cũng rất hiếm, cũng mua một túi lớn mang về, nước cũng phải mua vài thùng.”
Một điểm có thể mua một lít, tối qua bọn họ đã quyết định tìm thêm thùng nước khoáng để mang về.
“Các cậu nói xem, có phải vì chúng ta tiêu dùng, nên cô chủ khách sạn mới có thể nâng cấp không, không biết sau này có thêm nhiều máy bán hàng hơn nữa hay không.”
“Lát nữa hỏi thử xem.”
“Vậy buổi sáng chúng ta đánh zombie quanh khu vực Khách sạn Điền Điềm nhé, bác Ngô, hai ông cháu có muốn đi cùng không?” Vương Dũng đề nghị.
Ông cháu nhà họ Ngô gật đầu liên tục, “Có chứ có chứ, cảm ơn mấy cậu đã chăm sóc chúng tôi. Tiểu Văn, mau cảm ơn các chú các anh đi.”
“Cảm ơn anh Lương, cảm ơn chú Vương, chú Lưu ạ.”
“Khách sáo gì.” Ba người xua tay.
“Sau này hai ông cháu vẫn tiếp tục ở khách sạn à?”
Ông Ngô thở dài, “Còn phải xem tình hình đã. Tôi với cháu gái mỗi ngày tiền ở mất 50 điểm, có số điểm đó thà dùng mua đồ ăn còn hơn. Chỉ cần khách sạn không dời đi, chúng tôi còn trụ được khá lâu.”
“Cũng đúng, chỉ không biết khách sạn có mở mãi không. Nếu không mở lâu dài, lần này chúng ta phải mua thêm đồ để tích trữ.”
“Ngoài nước ra thì những thứ khác đều có hạn sử dụng, muốn tích cũng chẳng tích được bao nhiêu.”
“Lát nữa hỏi thử xem.”
Ăn sáng xong, năm người liền đứng ngay trước cửa khách sạn đánh zombie. Lưu Nhị Căn và Ngô Tiểu Văn phụ trách dẫn zombie lại gần khu vực màn chắn của khách sạn, Vương Dũng, Lương Lỗi và ông Ngô thì cầm dao với gậy gỗ xử lý zombie.
“Các người đang làm gì thế?” Lúc này, từ đầu phố có một người đàn ông trung niên chạy tới.
Chưa đợi Lương Lỗi và những người khác trả lời, người đàn ông đã vội vàng hỏi, “Tối qua mấy người có nghe thấy tiếng hét thảm không?”
Năm người bị hỏi mà ngơ ngác, tối qua bọn họ ngủ quá say, hoàn toàn không nghe thấy tiếng hét nào.
“Mấy người đúng là gan to thật.”
Ngày tận thế rồi mà còn có người ngủ say đến thế, đúng là không biết nên nói gì cho phải.
“Anh bạn, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”
“Không rõ lắm, tiếng hét thảm vọng tới từ phía cổng huyện thành, bên đó còn có một hộ gia đình ở, có lẽ là bị zombie ăn thịt rồi? Mấy người đều là dị năng giả à? Có thể qua đó xem thử không?”
Người đàn ông trung niên liếc thấy zombie đang tụ lại, cũng không nói thêm nhiều, “Nếu mấy người có qua xem, phát hiện ra gì thì nói cho tôi biết một tiếng. Nhà tôi ở con phố phía trước, tôi họ Trương, cứ gọi tôi là Trương Lục là được.”
Nói xong, ông ta liền quay người chạy về hướng mình vừa tới.