- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Khách Phục Cấp Sử Thi
- Chương 81
Khách Phục Cấp Sử Thi
Chương 81
Ý tưởng rất tốt, mở cửa điện, liền thấy nữ quan theo hầu An phi từ xa đi tới hành lễ với anh: "Điện hạ, trời vừa sáng Lưu tiểu thư tiến cung, đang ở chỗ An phi nương nương."Thẩm Phất hơi run một cái, cố ý tới báo một tiếng với anh, hơn nửa do Tạ Minh muốn gặp anh.
Dọc đường có một con bươm bướm đậu trên vai nữ quan, bà quay mặt qua trừng mắt nhìn con bướm. Thẩm Phất nhịn không được cười khẽ một tiếng, nữ quan xấu hổ lúng túng.
"Bản vương vẫn nghĩ tất cả phụ nữ đều thích bươm bướm."
Nữ quan: "Nô tỳ từ nhỏ đi theo nương nương, sở thích cũng chịu ảnh hưởng của nương nương."
Đột nhiên Thẩm Phất tò mò: "Khi còn trẻ Mẫu phi là kiểu cô nương nào?"
Ánh mắt nữ quan xa xăm, như thấy được hình ảnh năm đó: "Không sợ trời không sợ đất, tri thức, tài năng của nương nương luôn tốt, nhưng ngài càng yêu thích cưỡi ngựa săn thú."
Rất nhiều chuyện tùy ý làm bậy thời còn trẻ đã bị năm tháng lắng đọng lại, nhưng xác thực một chút ngông cuồng sâu trong xương tủy vẫn còn, giống như hiện tại, rõ ràng biết Tạ Minh là nam, mặc cho ra vào trong cung, An phi vẫn cứ ung dung trò chuyện cùng hắn. Lúc Thẩm Phất đi vào điện Thanh Hà chính là thấy một bức tranh như này: hai người nói cười vui vẻ, bên trái khuôn mặt Tạ Minh có một lúm đồng tiền nhợt nhạt, lúc cười lên khỏi nói ngọt ngào như nào.
Anh không nhịn nổi mà lắc đầu, lớn lên xinh đẹp đúng là nhận được nhiều ưu đãi lắm, An phi hận không thể xem Tạ Minh thành con của mình, đến phiên Tiêu Nhiên, chỉ nhận được một câu đánh giá kẻ xấu xí hay quấy phá.
Nhìn thấy Thẩm Phất, Tạ Minh nhoẻn miệng cười, "Nương nương, Điện hạ tới."
Thẩm Phất đang định hành lễ, An phi giả đỡ một cái cắt ngang hành động của anh, "Cùng Lưu tiểu thư đi ra ngoài một chút."
Thẩm Phất gật đầu đồng ý.
Ánh nắng mùa thu ấm áp, Tạ Minh mỉm cười muốn nói chuyện, Thẩm Phất thấp giọng bảo: "Chỉ có hai chúng ta, Trang chủ có thể thu lại nụ cười nũng nịu này rồi." Khóe miệng Tạ Minh vẫn giữ nguyên độ cong, nhưng đáy mắt xẹt qua một tia cay đắng: "Thói quen, không sửa ngay được."
Thẩm Phất nhìn thấy hai loại tâm tình mâu thuẫn xuất hiện trên mặt hắn, giật mình kinh ngạc..... Không phải giả nữ đến nghiện rồi chứ?
"Ta e rằng không chết bây giờ được."
Một câu nói kéo lại mạch suy nghĩ của Thẩm Phất. Tạ Minh: "Kế hoạch "chết bệnh" tạm thời không chu đáo."
Vẻ mặt Thẩm Phất khẽ biến: "Đã xảy ra chuyện gì, Lưu Thượng Thư không chịu hợp tác?"
Tạ Minh lắc đầu: "Huynh bảo ta kết bạn với người Mạnh gia, hôm qua em trai Mạnh Kình hẹn ta ra ngoài chơi, không nghĩ rằng trên đường trở về gặp thích khách, tình huống khẩn cấp, ta vì cứu hắn mà lộ ra công phu. Tuy bề ngoài hắn ta là một nhị thế tổ, nhưng khẳng định trong tâm đã hoài nghi thân phận của ta."
Thẩm Phất cười nhạt: "Mạnh phủ đã điệu thấp như thế, không nghĩ tới còn có kẻ không chịu buông tha." Tạ Minh: "Bây giờ Hoàng Đô vàng thau lẫn lộn, đầu tiên là người Ngoại Vực trà trộn vào, gần đây lại tới không ít người Phiên bang, sắp tới Thiên thọ rồi, sứ thần các quốc gia cũng lần lượt tới, nếu xảy ra chuyện trong lúc mấu chốt này thì không biết được bên nào ra tay."
Thẩm Phất cúi đầu suy nghĩ một chút, ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy cây cối xanh um tươi tốt đằng trước, màu xanh ngát khiến tâm tình anh thoáng nhẹ nhàng, "Chỉ có thể tìm biện pháp khác."
Tạ Minh: "Hai ngày sau ta phải trở về Cầm trang một chuyến."
Thẩm Phất: "Thánh chỉ tứ hôn của Hoàng đế vẫn chưa chính thức hạ xuống, đoán rằng chỉ trong hai ngày này thôi."
Tạ Minh nhíu mày: "Thật sự không có con đường lui sao?"
Thẩm Phất bình tĩnh nhìn hắn, Tạ Minh bị nhìn đến mức rụt rè.
Một lúc lâu sau, Thẩm Phất thu tầm mắt, nói: "Cùng tôi đi một chuyển tới Mạnh phủ."
Mạnh phủ cách phủ của Lưu Thượng Thư một con đường, hai bên đường phố trồng hàng liễu, sư tử đá trước cổng phải cao hơn mấy chục mét so với gia đình bình thường, điêu khắc rất sống động, dường như một giây sau sẽ nhảy ra nuốt chửng người vào bụng. Quản gia mở cửa, thấy Tạ Minh, mặt cười nhăn nhúm lại: "Hóa ra là Lưu tiểu thư..."
Tầm mắt vòng tới Thẩm Phất, âm thầm gật đầu, khí chất tao nhã, vừa nhìn là biết không giàu có cũng thuộc dạng phú quý.
Cửu Hoàng tử mới trở lại chưa lâu, trừ người trong cung, cũng chỉ có người trong phủ Thượng Thư bởi vì anh hay đến mới biết, thế nên quản gia không nhận ra cũng bình thường.
Tạ Minh đang định nói rõ, Thẩm Phất lắc đầu, ôm quyền nói: "Đặc biệt tới hỏi thăm tiểu công tử, mong ngài thông báo một câu."
Lời còn chưa hết, thì thấy một công tử mặc quần áo màu sắc diễm lệ đi ra, tóc tùy ý dùng cây trâm quần lên, nghiêng nghiêng lệch lệch ở một bên, ngũ quan phát triển rất tốt, nhưng phối hợp với dáng vẻ công tử bột nhị thế tổ này, thật sự khiến người ta khó mà yêu thích.
"Lưu tiểu thư." Tiểu công tử Mạnh phủ híp mắt nhìn chăm chú sang đây.
Thẩm Phất nhắm mắt lại, đã biết rõ công phu của Tạ Minh còn làm ra bộ dáng đó, chắc chắn là một kẻ tâm cơ vô cùng.
Từ đầu tới cuối, tiểu công tử Mạnh phủ không nhìn Thẩm Phất cái nào, nuốt ngụm nước miếng nói: "Mau mời Lưu tiểu thư vào, cứ tự nhiên, nhà ta chính là nhà nàng."
Thẩm Phất nhẹ giọng nói: "Cậu ta hay bị đánh cũng không phải không có lý do."
Tạ Minh gật đầu tỏ vẻ đồng ý, ngay cả bản thân hắn còn muốn đánh cho mấy roi nữa là.
Đi ngang qua một chỗ, nghe được tiếng gió vun vυ"t, tiểu công tử Mạnh phủ hừ lạnh nói: "Là huynh trưởng đang luyện công, không cần để ý tới."
Tạ Minh: "Xin lỗi, chuyến này chúng ta tới tìm Mạnh tướng quân."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- Xuyên Nhanh
- Khách Phục Cấp Sử Thi
- Chương 81