[Hệ thống...... nửa đêm canh ba, sao anh không ngủ?] Giọng Thẩm Phất dịu dàng róc rách như nước chảy: "Kéo tư liệu về Hoàng hậu ra cho tôi."[Hệ thống: không phải trước đã xem rồi sao.] Thẩm Phất cười nói: "Cậu vất vả tìm lại lần nữa."
[Hệ thống: kiểu khách sáo này khiến tui sởn cả tóc gáy nè.]
Trong lúc nói chuyện, kéo ra toàn bộ dữ liệu liên quan tới Hoàng hậu.
Trước khi vào cung, Thẩm Phất đã cẩn thận nắm rõ từng thành viên Hoàng thất, bây giờ lại nhìn kỹ lần nữa, vẫn không phát hiện ra tin tức có lợi nào, cuộc đời Hoàng hậu có thể dùng cụm từ kín kẽ không có lỗ hồng để hình dung, sai lầm duy nhất chính là năm đó phái người âm thầm đi tập kích xe ngựa của An phi. Nhưng nhìn từ hướng khác, An phi đi dâng hương, người đi theo cũng là vô số cao thủ hàng đầu, Hoàng hậu muốn thành công, tất phải điều đi số lượng lớn thuộc hạ, sau đó Hoàng để điều tra nhất định có thể tìm được manh mối. Có thể thấy được sự tồn tại của An phi chính là mối họa lớn trong lòng Hoàng hậu, không tiếc vợ chồng lục đυ.c vẫn phải hoàn toàn vĩnh viễn diệt trừ hậu hoạn. Thời điểm mặt trăng chỉ còn lưu lại một bóng dáng mờ nhạt, Thẩm Phất vào trong điện gọi Tiêu Nhiên dậy, người sau tinh thần no đủ, ngủ ngon lắm. Nhìn Thẩm Phất, Tiêu Nhiên lạnh nhạt nói: "Huynh dậy sớm hơn bình thường."
Thẩm Phất: "Nói đúng ra cả đêm qua tôi chưa ngủ."
Tiêu Nhiên không nói gì.
Thẩm Phất đi tới, chăm chú quan sát vẻ mặt hắn: "Sao cậu không ngạc nhiên?"
Tiêu Nhiên: "Thật sao?"
Thẩm Phất nặng nề gật đầu.
Mặt Tiêu Nhiên không biến sắc đáp: "Mất ngủ mà thôi, có gì ngạc nhiên."
Một câu nói lạnh băng băng hoàn toàn loại bỏ chút hoài nghi cuối cùng trong lòng Thẩm Phất.
Tiêu Nhiên vẫn một bộ cao ngạo không thèm để tâm, nhưng khóe mắt lại nhìn kỹ Thẩm Phất, xác định nghi ngờ sâu dưới đáy mắt anh đã biến mất, hài lòng thu hồi tầm mắt.
Tối không ngủ được, đương nhiên không thể nói mớ hay mộng du, đáng tiếc biện pháp này không thể dùng liên tục, bằng không hẳn còn có thể ngủ được nhiều giấc ngon lành nữa.
Đồ ăn sáng trong cung đều được chú ý làm cẩn thận, nửa chén cháo vào bụng, khiến người ta vô cùng thoải mái.
Thẩm Phất gắp một miếng dưa muối vào bát Tiêu Nhiên, bản thân thì mồm ngậm thịt gà, sau khi nuốt xuống thì nói: "Tối qua tôi đã nghiên cứu Hoàng hậu rất lâu, có loại cảm giác gần như không có chỗ mà xuống tay."
Tiêu Nhiên ghét bỏ mà nhìn dưa muối, nhưng vẫn ăn. Thẩm Phất tiếp tục nói: "Từ nhỏ bà ta đã thông thạo đủ thứ cầm kỳ thi họa, mặc dù bị Hoàng đế lạnh nhạt mười mấy năm, cũng không oán giận, duy trì sự đoan trang của nhất quốc chi mẫu, xử lý việc trong hậu cung gọn gàng ngay ngắn."
Đây cũng là nguyên nhân quan trọng nhất khi mà Hoàng đế xa lánh bà, lại không thu hồi Phượng ấn. Tiêu Nhiên: "Một mình trông phòng, dù là Hoàng hậu, cũng không nhẫn nhịn được cô đơn nhiều năm như vậy."
Thẩm Phất cười nói: "Tiêu Tiêu, cậu hiểu biết ghê."
Tiêu Nhiên lạnh lùng lườm anh một cái, Thẩm Phất liếʍ liếʍ môi, để tránh đối phương dùng đũa làm vũ khí đâm hai cái lỗ máu trên người mình, lần nữa xách đề tài về: "Cậu đang muốn nói, rất có khả năng Hoàng hậu nuôi chồng bé."
Tiêu Nhiên đang uống cháo, suýt nữa bị sặc. "Dù sao huynh cũng đang là thân phận Hoàng tử, nói chuyện chú ý chút đi."
Thẩm Phất: "Đều là chuyện trong thâm cung, cho dù có, cũng rất khó bắt gian tại trận."
Trước ăn xong bữa sáng đã, Thẩm Phất đang muốn đi dạo Ngự Hoa viên tiêu cơm, bỗng nhiên xoay người lại, một lần nữa ngồi đối diện Tiêu Nhiên: "Cậu không phải kẻ bắn tên không có đích, chẳng lẽ đã biết chuyện gì rồi?"
Nhưng chuyện như thế có hơi khoa trương quá đi, Thiên Âm giáo đều chôn những điểm ngầm xung quanh, cho nên tin tức nhanh nhạy, nhưng nếu ngay cả bên cạnh Hoàng hậu cũng có nội gián, thì mới nghĩ thôi cũng khiến lòng người sợ hãi.
Tiêu Nhiên thong thả ăn uống xong, chậm rãi đọc ra một cái tên: "Ngụy Bân."
[Hệ thống: Ngụy Bân, nhập cung năm 12 tuổi, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú.]
Tư liệu về những nhân vật nhỏ thường chỉ có đôi ba câu, Ngụy Bân đặc biệt được hình dung bằng bốn chữ "khôi ngô tuấn tú, đủ thấy chắc chắn vẻ đẹp trai của hẳn không chỉ đẹp bình thường thôi.
Chấn động do cái tên này mang lại, không bằng người trước mắt này, Thẩm Phất nhìn Tiêu Nhiên càng không thể sờ thấu được.
Nói không ngoa, Thẩm Phất nghi ngờ tai mắt của Tiêu Nhiên trong cung đã có thể đạt tới trình độ nắm rõ hết mọi việc.
Tiêu Nhiên không chút đổi sắc: "Huynh định nhìn chằm chằm ta bao lâu nữa?"
Thẩm Phất cố tình xuyên tạc ý của hắn: "Đừng mắc cỡ."
Tiêu Nhiên đứng lên, đưa lưng về phía Thẩm Phất,
xuyên qua cửa sổ nửa mở nhìn cung nhân bận rộn bên ngoài, thân thể hóa trang thành nữ đến kì dị tại giây phút này thế mà bị lu mờ, trên người hắn, tỏa ra khí thế mãnh liệt.
"Phía dưới từng gốc cây ngọn cỏ này được chôn mấy cái xác chết, đằng sau chúng có câu chuyện gì, nếu huynh muốn biết, ta có thể nói hết cho huynh."
Thẩm Phất đóng cửa sổ lại, ánh mắt trong khoảnh khắc trở nên sắc bén, trước giờ anh chỉ cho rằng chí hướng của Tiêu Nhiên là quét sạch thế lực lớn trên giang hồ, để cho Thiên Âm giáo trở thành thế lực đứng đầu võ lâm trong vòng trăm năm. Bây giờ ngẫm lại, khả năng bản thân đã đánh giá thấp dã tâm của hắn.
Thẩm Phất đến gần, đôi môi gần như dán vào tai Tiêu Nhiên: "Lẽ nào cậu định thay đổi triều đại, tự mình lên làm Hoàng đế?"
Tiêu Nhiên đứng tại nơi ánh mặt trời có thể chiếu tới, trên người hắn lộ ra một loại hơi thở thần thánh:
"Đang thái bình thịnh thế, chiến tranh chưa chắc có thể giúp đạt được mục đích, nhưng chắc chắn sẽ khiến muôn dân chịu tội."
Thẩm Phất hoài nghi hỏi: "Trong lòng cậu còn nhớ tới muôn dân?"
Tiêu Nhiên than thở: "Nếu nhắc tới công việc cực khổ nhất thiên hạ, thì ngoài Hoàng đế cũng không còn nghề nào khác, mỗi ngày phải lo lắng chuyện dân chúng, chỉ có thể lãng phí thời gian luyện võ."
Thẩm Phất không vì những lời hắn vừa nói mà yên tâm, mặc dù Tiêu Nhiên không muốn làm Hoàng đế, nhưng nhất định muốn khuấy động một hồi mưa gió, mà mục đích cuối cùng là gì, còn chờ bàn bạc thêm. Bỗng nhiên Tiêu Nhiên cười nói: "Huynh đúng là chỉ cho ta một ý tưởng hay đấy, nếu ta làm Hoàng đế, rồi phong huynh thành Hoàng hậu thì sao?" Thẩm Phất nghe vậy hoảng sợ, không tin Tiêu Nhiên cũng biết nói chuyện cười.
Cẩn thận nhìn, thấy hẳn không có chút đùa cợt nào, lập tức trong lòng nâng lên 120% cảnh giác, nhanh chóng quyết định thúc Tạ Minh sớm hành động, tranh thủ mà "chết bệnh", chính mình ra tay trước sẽ chiếm được lợi thế, cưới Tiêu Nhiên vào cửa mới là kế sách hay nhất.