Chương 79

"Bàn về năng lực, Thái tử kém xa Tam Hoàng tử, hắn ta có thể ngồi vững vị trí Đông cung, một nửa là do sức mạnh của Hoàng hậu."Thẩm Phất: "Hoàng hậu làm việc vô cùng cẩn thận, muốn tìm ra sai lầm của bà ta không dễ." Tiêu Nhiên: "Rồi sẽ có biện pháp thôi, hôm nay hiếm được một ngày thời tiết mát mẻ, huynh đi chợp mắt nghỉ ngơi đi." Đột nhiên được quan tâm khiến Thẩm Phất cảm thấy quái lạ. Tiêu Nhiên chủ động đắp chăn cho anh, ép buộc bản thân nhoẻn miệng cười đầy cứng ngắc: "Nhanh ngủ di."

Thẩm Phất nghi ngờ nằm trên giường, càng ngày càng cảm thấy là lạ chỗ nào.

Tiêu Nhiên không bao giờ làm chuyện thừa, thậm chí đi rót cốc nước cũng là nhẹ chân nhẹ tay, chỉ lo đáng thức anh.

Cố gắng tạo ra hoàn cảnh yên tĩnh vô cùng, Thẩm Phật nhanh chóng ngủ say, khi tỉnh lại cũng đã tới lúc dùng bữa tối.

Hai chân hai tay đầy đủ, đầu óc tỉnh táo, quần áo chỉnh tề.

Thẩm Phất nhíu mày, không phát hiện ra điều khác thường nào, dựa suy đoán của anh, còn tưởng rằng Tiêu Nhiên sẽ nhân dịp anh ngủ say để làm gì rồi đó. Tiêu Nhiên ngồi bên bàn, dáng người thẳng tắp đoan chính, mở cuốn da dê đặt trên mặt bàn.

Thẩm Phất chầm chậm nói: "Điều khúc" có khả năng khiến người ta bình tâm tĩnh khí, có nó khắc chế, có thể lúc tu luyện "Thiên Ma tàn quyển" sẽ không bị tẩu hỏa nhập ma."

Vốn Tiêu Nhiên vô cùng nhiệt tình đối với chuyện có thể luyện thành môn công pháp nhất nhì thiên hạ, nhưng mỗi khi nhìn thấy chín chữ trong phần quy tắc, biết rõ là do Thẩm Phất xằng bậy bóp méo, nhưng trong lòng vẫn nhịn không được giật mình một cái.

"Không cần," cẩn thận cuốn lại cuốn da dê: "Đã nghĩ ra tặng quà mừng thọ gì chưa?"

Thẩm Phất: "Vừa ngủ dậy, đúng là khiến tôi có ý tưởng, chuẩn bị mời Tịnh Chân Sư tự sao chép một phần kinh Phật."

Năm đó sau vụ Thất Tuyệt đan đã khiến thân thể Hoàng đế quanh năm trong trạng thái thiếu hụt về cả thể chất và tinh thần, Phật học khiến Hoàng để tìm được nơi gửi gắm tinh thần.

Tiêu Nhiên gật đầu: "Tặng người nghìn vàng nghìn bạc, cũng không bằng khiến người vui vẻ trong lòng." Thẩm Phất vô cùng đồng ý: "Nhờ người khác làm, không mất đồng nào, còn có thể kiếm lợi, một mũi tên trúng ba con chim."

Lúc màn đêm buông xuống, Thẩm Phất đúng giờ chuẩn bị lên giường ngủ.

Trằn trọc trở mình, cả đêm không thể chợp mắt. Sau lần thứ mười thất bại trong việc đi ngủ, Thẩm Phất đột nhiên ngồi bật dậy.

Ban ngày ngủ quá nhiều, thế nên đến tối không buồn ngủ chút nào.

Lại nhìn Tiêu Nhiên, tối nay hẳn ngủ say lắm, cả người toát lên vẻ bình yên đến kỳ lạ.

Thẩm Phất đánh hơi được mùi vị âm mưu... Không phải tất cả những chuyện này là do Tiêu Nhiên cố tình làm chứ, chỉ vì để mình đến đêm không ngủ được?

Suy nghĩ này lóe lên chưa được bao lâu, đã bị bóp tắt ngấm, đường đường Giáo chủ Thiên Âm giáo, một ma đầu lạnh lùng, sao lại làm ra chuyện buồn chán như vậy chứ.

Thẩm Phất lắc đầu một cái, nhẹ nhàng than thở, hình như gần đây tư duy của anh rất dễ bị đi chệch đường ray.

Cách trời sáng còn một đoạn thời gian rất dài, Thẩm Phất khoác áo choàng đi ra ngoài điện.

"Điện hạ!"

Sau khi thái giám gác đêm lần trước vì mưu hại Tiêu Nhiên mà bị xử tử, người mới tới lần này nhỏ tuổi hơn chút, cậu nhóc này vào cung chưa lâu, còn không biết che giấu bản thân đang thấy buồn ngủ như thế nào, thấy Thẩm Phất đột nhiên đi ra sợ hết cả hồn. Thẩm Phất nhíu mày, thái giám cúi đầu ngừng cả hô hấp, sợ bị xử phạt.

"Ngươi đi nghỉ đi, bản vương ở đây ngồi một lúc."

Thái giám vội vàng hành lễ lui xuống.

Đêm tối là thời điểm vô cùng thích hợp để suy nghĩ về cuộc đời, sẽ có loại ảo giác bản thân không chuyện gì không làm được.

Thẩm Phất hơi ngửa mặt lên, tắm mình trong ánh trăng, tựa như muốn thoát xác thành tiên, trong tâm cũng đang suy nghĩ làm sao có thể đối phó Hoàng hậu. Nhắc đến mới nhớ, vụ cái yếm lần trước anh còn chưa "báo đáp" Hoàng hậu đâu, người xưa đúc kết được tặng cái gì mà không đáp lễ là không lễ phép chút nào.

[Hệ thống: Thẩm Phất, anh là con rái cá cạn ngu xuẩn, cậu ta thật sự nhìn chằm chằm cái mông của anh.]

Thanh âm hệ thống thình lình xuất hiện khiến mi tâm Thẩm Phất nảy lên một cái, đêm khuya tĩnh lặng, ngay cả tiếng hệ thống trở mình cũng có thể nghe được rõ ràng.

Đè chặt lại mi tâm, hóa ra mỗi đêm thằng nhóc này đều nằm mơ chửi bới mình.

[Hệ thống: ha ha ha, một ngày nào đó tui sẽ lớn lên thành một người đàn ông cao lớn, sau đó sẽ đánh cho anh phải khóc lóc gọi ba ba.]

Chất lượng giấc ngủ của hệ thống rất tốt, Thẩm Phất thử gọi hai câu, không chút phản ứng.

Một tiếng xé rách nhẹ lẫn vào trong gió, nụ cười hoàn toàn sánh ngang đóa Bạch liên hoa tràn đầy oán độc. Tốt lắm, chờ đến lúc hoàn thành nhiệm vụ lần này, anh chắc chắn tuyệt không nương tay, nhìn xem ai bị ai đánh cho không phân biệt được Đông Tây Nam Bắc.

"Tỉnh dậy."

Hai chữ nói ra đến nghiến răng nghiến lợi, giọng nói hùng hồn.