Chương 78

Cô gái thở dài nói: "Công chúa hôn mê bất tỉnh, hôn sự đó cũng chỉ còn trên danh nghĩa, người ngoài không biết công chúa Phiên bang xảy ra vấn đề, từ ngoài mà xem hôn sự này, thì chính là đối phương trèo cao rồi." Tam Hoàng tử im lặng suy nghĩ một lát, đột nhiên sợ hãi vỗ tay: "Hay, vừa có thể lộ ra rằng phụ hoàng rộng lượng, vì bồi thường cho Cầm trang mà ban hôn; lại có thể khiến Cầm trang bị thiệt lớn, hiện tại bản vương lập tức đi diện kiến phụ hoàng"Cô gái cười nói: "Điện hạ giúp bệ hạ san sẻ sầu lo, nhất định sẽ được đánh giá cao hơn chút."

Giống như dự đoán của bọn họ, Hoàng đế đang bó tay bó chân không biết làm thế nào để giải quyết chuyện công chúa Phiên bang, Tam Hoàng tử vừa đề nghị, long nhan vô cùng vui vẻ, khen ngợi vài câu. Sau khi Tam Hoàng tử rời đi, Hoàng đế nghĩ nội dung thánh chỉ, bỗng nhiên nhăn mày nở nụ cười, "Cách đây không lâu Khâm Thiên Giám mới nhắc trẫm, ngày mùng bảy tháng này là một ngày tốt hiểm có, sẽ có thiên tướng trăm năm khó gặp, không thể để Cầm trang được lợi."

Nói xong, lại viết thêm một thánh chỉ nữa. Ánh mắt lão thái giám đứng hầu hạ một bên không thể phỏng đoán được, thừa dịp Hoàng đế ngủ trưa, nói vài câu với một cung nhân, tin tức rất nhanh truyền tới điện Thanh Hà.

Thẩm Phất thu được tin tức của An phi, mặt không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo âm trầm. Tiêu Nhiên thấy tâm tình anh không đúng, "Có chuyện gi?"

Thẩm Phất: "Tôi phải đi phủ Thượng Thư một chuyến." Tiêu Nhiên cau mày, đề nghị đi cùng anh.

Thẩm Phất lắc đầu, lộ ra khuôn mặt nghiêm túc khác thường: "Thân phận của cậu mẫn cảm, ba lần bốn lượt theo tôi xuất cung sẽ dẫn tới hoài nghi."

Tối qua mới ngủ được một nửa, Tạ Minh vừa về tới phủ Thượng Thư là cắm đầu ngủ bù, mới tỉnh dậy liền nghe nha hoàn nói Cửu Hoàng tử đến rồi.

Lưu Thượng Thư đang nói chuyện phiếm cùng Thẩm Phất, nhìn thấy Tạ Minh, đứng dậy rời đi, để không gian lại cho hai người trẻ tuổi.

" Một tin tốt, một tin xấu, Trang chủ muốn nghe cái nào trước?".

Tạ Minh: "Xấu."

"Hoàng đế định để Cầm trang đón công chúa Phiên bang về làm dâu."

Ánh mắt Tạ Minh lạnh băng, nếu không phải biết tình trạng hiện tại của công chúa Phiên bang, hắn sẽ thật sự cho rằng hoàng ân vô bờ.

"Còn tin tốt?"

"Ông ta cũng muốn tôi cưới thiên kim của Lưu Thượng Thư làm vợ."

Tâm tư Tạ Minh còn chìm đắm trong tin tức thứ nhất, nghe thấy vậy chúc: "Đầu bạc răng long, trăm năm hạnh phúc."

Nói xong đột nhiên mí mắt giật một cái, không phải bây giờ mình đang đóng giả thân phận thiên kim của Lưu phủ sao?

"Thẩm huynh không nên đùa như thế" Thẩm Phất nhẹ nhàng vỗ vai hắn: "Nghĩ theo hướng tích cực, người đàn ông vừa được gả cho hai cô vợ là công chúa lại còn được làm vợ một hoàng tử, từ xưa tới nay, cậu là người đầu tiên."

Tạ Minh rất nhanh tỉnh táo lại, "Nếu Thẩm huynh tới đây, nói vậy đã có cách giải quyết" Thẩm Phất: "Chuyện hôn nhân của cậu cùng công chúa Phiên bang tôi không có cách nào khác." Tạ Minh không quan tâm chuyện này, Cầm trang cũng không để ý phải nuôi thêm một miệng ăn.

Thẩm Phất: "Đời không biết đâu mà lường, có thể thiên kim của Lưu Thượng Thư sẽ hồng nhan bạc mệnh thì sao, vị tiểu thư này tấm lòng thiện lương, trước khi chết cầu xin Lưu Thượng Thư thu nhận nha hoàn thϊếp thân làm con gái nuôi, tác thành cho nàng cùng phu quân tương lai."

"Việc này rất khó." Tạ Minh nói.

Lưu Thượng Thư chưa chắc sẽ giúp chuyện này. Thẩm Phất: "Chỉ là một loại giả thiết, chuyện thành công hay không còn muốn dựa vào vận may của Tạ trang chủ."

Tạ Minh hít một hơi thật sâu: "Ta sẽ nghĩ biện pháp thuyết phục Lưu Thượng Thư." Khóe môi Thẩm Phất câu lên.

Tạ Minh: "Kể cả Tiêu huynh có tầng quan hệ này, bệ hạ cũng không đồng ý phong huynh ấy làm chính phi của huynh."

Thẩm Phất bình tĩnh trả lời: "Coi như vì đứa nhỏ, một trắc phi cũng có thể đạt được."

Tạ Minh hơi do dự, "Tiêu huynh biết kế hoạch này không?"

Thẩm Phất nguýt hắn một cái: "Đương nhiên —– Không biết."

Tạ Minh trợn to hai mắt, "Nếu như Tiêu huynh biết hai chúng ta gài bẫy huynh ấy như thế, vậy an toàn của ta và huynh..."

Thẩm Phất: "Công phu của tôi và cậu ta ngang ngửa nhau, không chết được, trang chủ nếu lo lắng, có thể trước lưu lại huyết thống"

Thẩm Phất lạnh lẽo đe dọa: "Hoặc là cậu gà, hoặc cậu ta gà."

Tạ Minh: "Tại sao Thẩm huynh cứ nhất quyết chọn một trong hai chúng ta để thành hôn?"

"Một cô gái xa lạ khó có thể đảm bảo được có phải là quân cờ do người khác xếp vào hay không."

Tạ Minh không tiếp lời, một lúc lâu sau mới nói: "Chỉ vì thế ?"

Ánh mắt Thẩm Phất bởi vì ý cười mà nổi lên từng gợn sóng lóng lánh, xúc động nói: "Chẳng lẽ tôi còn có mưu đồ gây rối với cậu ta?" Tạ Minh lắc đầu, cụp mắt che giấu suy nghĩ —

Đâu chỉ có mưu đồ gây rối, đã có thể gọi là giữa ban ngày ban mặt trắng trợn cướp đoạt trai nhà lành. Gần đây Tam Hoàng tử rất được mặt mũi trước mặt Hoàng đế, rất nhiều quan điểm trên triều đều được khen ngợi, hai thánh chỉ tử hôn, Thẩm Phất trở thành tiêu điểm khiến mọi người chú ý, ngược lại việc kết hôn của công chúa Phiên bang không tạo nên bao nhiêu sóng gió.

"Sinh nhật Hoàng đế sắp tới rồi, những người khác đều lén sưu tầm bảo vật hiếm có, anh lại chỉ làm bộ làm tịch một chút."

Nghe vậy Thẩm Phất trầm ngâm một lát, "Tôi đang nghĩ xem làm thế nào để đánh đồ vị trí Đông cung kia."

Tiêu Nhiên cười gắn: "Vậy thì đừng có dùng vẻ mặt thiếu nữ đang yêu mà suy nghĩ."

Thẩm Phất giả vờ uống nước để che đi chột dạ, cũng không thể nói là vừa nãy anh đang cân nhắc làm sao cho Tiêu Nhiên danh chính ngôn thuận xuất giá, nếu như bị nhìn ra, thì "hồng nhan bạc mệnh" phải tả mình mới chuẩn.

Tiêu Nhiên lạnh nhạt nói: "Đối phó Thái tử, không bằng ra tay từ chỗ Hoàng hậu."

Từ khi hắn lợi dụng "Thiên Ma tàn quyền", trong lòng Thẩm Phật đã định nghĩa Tiêu Nhiên là một đại ma đầu mưu mô xảo quyệt, lập tức kéo ghế ngồi xuống trước mặt hắn, khiêm tốn học hỏi.