Sau cơn mưa trời lại sáng, không khí ẩm ướt tươi mát. Chim sẻ líu lo không ngừng, Thẩm Phất nhúng ướt khăn lau mặt, đứng bên cửa sổ, hưởng thụ khí trời trong lành hiếm thấy.Tạ Minh công theo hai cái vành mắt đen thui, uống trà cho tỉnh táo.
Thẩm Phất ân cần hỏi: "Nhìn Trang chủ như nhiễm bệnh rồi, tối qua cảm lạnh chăng?"
Tạ Minh cảm thấy nước trà trong miệng đắng ngắt khó nuốt, im lặng không trả lời.
Là một trong những người biết chuyện, ngược lại tinh thần Tiêu Nhiên rất tốt, trước kia cùng phòng với Thẩm Phất hắn cả đêm thức trắng khó có thể ngủ, tối qua tốt xấu gì cũng được ngủ ngon nửa buổi, đã thấy thỏa mãn vô cùng.
Nhận thấy bầu không khí tế nhị này, Thẩm Phất định phá vỡ cục diện bế tắc, nói: "Tiêu Tiêu, tối qua tôi nằm mơ thấy cậu."
Gương mặt Tiêu Nhiên lạnh băng, Tạ Minh lơ đi không động.
Thẩm Phất ngơ ngác, biểu hiện của Tiêu Nhiên có thể đoán được, nhưng tại sao Tạ Minh lại không kinh ngạc chút nào chứ?
"Bởi vì ta biết rồi." Hình như nhìn thấu được suy nghĩ của anh, Tạ Minh đặt chén trà xuống, yếu ớt lên tiếng. Thẩm Phất cười nhạo: "Lẽ nào Trang chủ còn có thuật đọc tâm?"
"Không có thuật đọc tâm," Tạ Minh liếc mắt nhìn anh: "Nhưng Thẩm huynh nói mớ" Thẩm Phật cười híp cả mắt: "Có phải tôi đang mơ đều
gọi tên Tiêu Tiêu không?"
Tạ Minh lắc đầu: "Nửa đêm canh ba, Thẩm huynh đang mơ ngồi bật dậy, hô to một câu "Bầu to quá", tại hạ vốn chỉ hoài nghi thôi, nhưng Thẩm huynh mới nói mơ tới Tiêu huynh, ngược lại chứng thực suy đoán của ta."
Cả cuộc đời này hắn lần đầu tiên thấy được một người đàn ông, chỉ nói mở cùng mộng du lại có lực sát thương lớn như vậy.
Thẩm Phất đứng cách xa Tiêu Nhiên một chút, lên nhớ lại, không rõ bản thân khi nào đã đắc tội Tạ Minh, dựa vào tính cách trầm ổn của Tạ Minh, theo lý sẽ không nói ra những câu này mới đúng.
Trong cái rủi có cái may, Tiêu Nhiên và Tạ Minh đều lén rời đi, Thẩm Phất dưới sự hộ tống của thị vệ, ngồi xe ngựa thảnh thơi lắc lư hồi cung.
Nước mưa cọ rửa ngói lưu ly khiến màu sắc của chúng càng thêm bóng loáng xinh đẹp, bụi bặm trong không trung bị nước mưa quấn trôi, quanh Hoàng cung tản ra cảm giác mát mẻ.
Thẩm Phất mặc bộ quần áo mỏng, cảm giác có chút lạnh, nhìn đóa hoa mềm mại bên lề lối nhỏ, lên tiếng chào hỏi: "Tôi về rồi."
Anh trở lại, sợ rằng Tam hoàng tử ăn ngủ không yên. Thẩm Phất không đoán sai, từ khi tin anh về cung được truyền tới, gương mặt Tam hoàng tử vẫn âm trầm không ngớt.
"Điện hạ," cô gái phía sau săn sóc choàng thêm áo cho hắn: "Trời lạnh, giữ gìn sức khỏe."
Tam Hoàng tử nắm lấy tay nàng, trong chốc lát thở dài: "Bản vương lại làm mất một con cờ." Cửu Hoàng tử hồi cung, không liên lạc được Đằng Can, nguyên nhân kết quả trong đó vừa nghĩ là biết. Tam Hoàng tử không giống Thái tử, riêng thị thϊếp thì Thái tử đã có mười mấy, nhưng Tam Hoàng tử chỉ có hai người mà thôi, Thái tử coi phụ nữ là công cụ tiết dục, Tam Hoàng tử hoàn toàn ngược lại, hắn chưa bao giờ coi thường một người phụ nữ có trí tuệ.
Công chúa chính là ví dụ tốt nhất, hắn tán thưởng sự bất khuất của công chúa, chủ động giúp đỡ đối phương, cũng chỉ có làm vậy, công chúa mới cam tâm tình nguyện muốn giúp Tam Hoàng tử thượng vị. Hai vị trắc phi của Tam Hoàng tử, không có thân phận cao quý gì, nhưng trước khi xuất giá cũng là tài nữ cao cấp nhất trong Hoàng thành, các nàng đối với Tam Hoàng tử, trừ là vợ chồng, còn có quan hệ mưu sĩ và chủ nhân nữa.
"Đằng Can chết cũng tốt," cô gái từ từ nói, mẹ đẻ nàng là người trên giang hồ, cha làm đại thần trong triều, tầm nhìn đối với một vấn đề phải xa hơn một chút: "Thϊếp vẫn lo rằng gã ta sẽ cắn ngược Điện hạ một cái, hơn nữa thân phận Đằng Can quá mẫn cảm, một khi bị người khác phát hiện quan hệ giữa gã và Điện hạ, thì hậu quả không lường trước được."
"Sao bản vương không biết chứ, bây giờ người có thể dùng tuy nhiều, nhưng không phải ai cũng có ích," Tam Hoàng tử than nhẹ: "Ngay cả Đắng Can cũng chết trong tay Cửu đệ, đủ chứng minh nó tuyệt không phải vật trong ao."
Trong tiềm thức, thậm chí Tam Hoàng tử cảm thấy Cửu Hoàng tử còn khó đối phó hơn Thái tử. Cô gái ôn nhu nói: "Thánh tâm mới quan trọng" Đánh nhau tới hung ác ra sao, cuối cùng vẫn phải xem ý tứ của Hoàng đế.
Nếu Thẩm Phất ở đây, chắc chắn sẽ cảm thấy kinh ngạc, vì ý nghĩ của cô gái này không mưu mà hợp với anh.
Cô gái cúi đầu nhìn tay hai người nắm cùng một chỗ, trong mắt có mấy phân si mê: "Thϊếp nghe nói sau khi công chúa Phiên bang tỉnh lại, hình như tinh thần không đúng lắm, đầu óc xảy ra vấn đề"
Tam Hoàng tử gật đầu: "Dù sao cũng là chuyện xảy ra trong Hoàng thành, phụ hoàng có ý muốn bồi thường, nhưng phía Phiên bang yêu cầu Thánh thượng vì công chúa tìm một người thanh niên tài năng giỏi giang."
"Có nói phải gả cho Hoàng tử không?"
Tam Hoàng tử cười nói: "Một quốc gia nhỏ mà thôi, bọn họ tự biết thân biết phận, một cô gái tinh thần không tốt sao có tư cách gả cho Hoàng tử được, trong triều không ít kẻ tài giỏi, nhưng phụ hoàng lo lắng chỉ hôn sẽ khiến lòng bọn họ sinh ngăn cách." Cô gái dịu dàng nhìn hắn, nói nhỏ bên tai Tam Hoàng tử.
"Cầm trang?"
Cô gái gật đầu: "Cầm trang không phải thế lực trên giang hồ, huống chi hiện tại Trang chủ cũng coi như phò mã."
Tam Hoàng tử cau mày: "Nhưng Tạ Minh đã cưới Hoàng muội rồi."