Chương 76

Khuôn mặt đã bị dịch dung, màu sắc làn da có chút thay đổi nhưng tay Thẩm Phất vẫn trắng như tuyết, theo bàn tay chậm rãi di động, ảnh mắt Tiêu Nhiên không nhịn được càng ngày càng sai lệch."Được rồi."

Tóc đã gần khô rồi, nhưng vừa rồi xoa qua xoa lại như thế, thành ra mái tóc lộn xộn hết cả lên. Ánh mắt Tiêu Nhiên siết chặt: "Chơi đủ rồi?"

Thẩm Phất nghiêm túc đáp: "Đây là lòng tốt" Tiêu Nhiên không bình luận gì nhiều về tấm lòng tốt của anh, "Đằng Can chết rồi."

Sắc mặt Thẩm Phất ngưng trọng, bỗng nhiên thấp giọng nói: "Đáng tiếc ghê."

Nếu như có thể khiến gã ta làm chứng chỉ ra Tam Hoàng tử, thì Hoàng đế sẽ rất tức giận, nhưng ý nghĩ này cũng chợt lóe lên thôi, Đằng Can là một kẻ nham hiểm giả dối, muốn lợi dụng gã chắc chắn sẽ khó tránh rủi ro.

"Có một tin có lẽ huynh sẽ thích."

Thẩm Phất liếc mắt nhìn hắn.

Tiêu Nhiên: "Trước khi Đắng Can chết đã gieo vào người Tam Hoàng tử một con cổ trùng."

Tâm tư Thẩm Phất khẽ động, trầm ngâm nói: "Tôi đoán trong thời gian ngắn con cổ trùng đó sẽ không đoạt mạng của Tam Hoàng tử."

Đến một ngày, Tam Hoàng tử kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước, thì việc đắp nặn một con rối Hoàng để càng có ích hơn.

Tiêu Nhiên gật đầu: "Không tới nửa năm nữa, thân thể Tam Hoàng tử sẽ xuất hiện khác thường, thủ đoạn của Đằng Can rất tàn nhẫn, cổ độc này khó mà giải được, cách nửa năm cần phải dùng thuốc giải một lần."

"Thuốc giải ở đâu?"

Tiêu Nhiên ngó lơ không động.

Thẩm Phất: "... Cậu không hỏi gã?"

"Cổ trùng dùng mẫu người để tồn tại, đau khổ sống không bằng sớm siêu sinh."

Thẩm Phất đỡ trán.

"Ta Minh đâu?".

Trùng hợp là đúng lúc này, một giọng nói ôn hòa truyền tới: "Thẩm huynh."

Ngoài cửa sổ đứng một người đàn ông, ngọc thụ lâm phong, khí chất ngời ngời.

Thẩm Phất: "Người tới là kẻ phương nào?"

Tiện đây liếc mắt ra hiệu với Tiêu Nhiên, người này đã biết thân phận của anh, nhất định phải gϊếŧ người diệt khẩu.

Trong mắt Tiêu Nhiên nhuốm đầy sát ý.

Tạ Minh cảm giác hơi lạnh thấu xương, vội vã lại kêu thêm một tiếng "Thẩm huynh.

Bỗng nhiên Thẩm Phất tỉnh táo lại: "Hóa ra là Tạ trang chu."

Ngại ngùng cười bảo: "Cậu giả nữ lâu quá rồi, không kịp phản ứng."

Nụ cười nơi khóe môi Tạ Minh cứng đơ, sao hắn có cảm giác hai người này cố ý làm như vậy.

"Có tiện hay không cho tại hạ vào tránh mưa?"

Thẩm Phất đi qua mở cửa: "Trang chủ đúng là chính nhân quân tử, Tiêu Tiêu trực tiếp trèo cửa sổ vào phòng."

Tạ Minh nhìn thấy cái khăn bị vân vê thành một cục và mái tóc gần khô của Tiêu Nhiên, thầm nghĩ cũng có ngày Tiêu Nhiên trở nên kỳ quái dùng khăn lau khô tóc.

Rõ ràng chuyện này có thể dùng nội lực để giải quyết. Ánh mắt để ý tới Thẩm Phất, đối phương đang nói chuyện cười, nhưng rõ ràng tâm tư không tại đây, ngược lại tiếp xúc càng lâu, càng khó phỏng đoán được ý nghĩ của người này.

Thẩm Phất điều chỉnh tư thế ngồi một chút, rốt cuộc cũng nghiêm chỉnh lại, Tạ Minh thu hồi tầm mắt, nghe anh nói.

"Tôi vẫn lo rằng trực tiếp đối phó Tam Hoàng tử hoặc Thái tử sẽ phá vỡ sự cân bằng, nhưng bây giờ Tam Hoàng tử đã trúng cổ độc rồi, thời gian nửa năm này đủ để kéo Thái tử ngã ngựa."

Tạ Minh: "Tìm được không ít thứ trên người Đắng Can, nếu như huynh muốn, có thể dùng thủ đoạn giống vậy mà đối phó Thái tử."

Thẩm Phất lắc đầu, một Hoàng tử mắc phải bệnh độc khó giải đã khiến người nghe kinh hãi, nếu Thái tử cũng trúng độc nữa, thì tất cả sự nghi ngờ sẽ đổ dồn lên người anh.

Lần này coi như nhặt được món hời, Thẩm Phất thấy ổn lập tức dừng tay, nghĩ tới quà sinh nhật, lại dùng ánh mắt tràn đầy suy nghĩ sâu xa nhìn chằm chằm Tạ Minh.

Cảm nhận được oán giận và ý xấu mãnh liệt, Tạ Minh đang muốn mở miệng, đột nhiên Tiêu Nhiên che trước người hắn, ngăn lại tầm mắt của hai người.

"Tiêu huynh..." Tạ Minh đang không hiểu ra sao. Tiêu Nhiên: "Một đêm không về, khó tránh Lưu Thượng Thư sẽ sinh nghi ngờ."

"Trước khi đi ta đã nói muốn tới chỗ Cửu Hoàng tử." Tạ Minh không phải con gái ruột của Lưu Thượng Thư, lúc An phi nhờ ông sắp xếp thân phận này, trong lòng ông cũng đã ngầm hiểu Tạ Minh và Cửu Hoàng tử có vấn đề, chỉ cần không làm chuyện quá phận, thì bình thường đều mặc kệ hắn.

Ba người trong căn phòng nhỏ, cho dù là Thẩm Phất, hay là Tạ Minh đều cảm thấy hôm nay Tiêu Nhiên cứ sao sao, chuẩn xác phải nói là cứ kiếm chuyện để nói. Bản thân Tiêu Nhiên là một kẻ tính tình lạnh lùng, mỗi lần cưỡng ép gợi ra câu chuyện khiến bầu không khí đặc biệt khó xử.

Tiêu Nhiên: "Trời mưa"

Thẩm Phất: "Ừ"

Tiêu Nhiên: "Trời mưa to"

Tạ Minh: "Đúng thế." Tiêu Nhiên lại chuẩn bị mở miệng, Thẩm Phất đoán rằng vẫn liên quan tới mưa, nên giành trước nói: "Phân chia chút đi, trời nhanh tối, mọi người ngủ sớm."

Tạ Minh: "Thẩm huynh cao kiến."

Bờ môi Tiêu Nhiên giật giật, lại không nói thêm câu nào, ngầm đồng ý đề nghị của Thẩm Phất. Tạ Minh khăng khăng muốn ngủ trên mặt đất, Tiêu Nhiên ôm kiếm ngồi trên băng ghế, hình như chuẩn bị ngủ ở đây.

Tạ Minh: "Trong tủ có rất nhiều chăn đệm thừa, Tiêu huynh có thể trải ra đất bên cạnh ta để nghỉ ngơi."

"Phí công thôi."

Tạ Minh không hiểu ra sao, nhưng hôm nay Tiêu Nhiên không giống như ngày thường chút nào, cũng không nghiền ngẫm câu nói kia nữa.

Màn đêm rất nhanh buông xuống, mưa rơi càng ngày càng mau, nhưng ánh trăng vẫn yên bình dịu dàng như thế.

Thẩm Phất ngủ rồi, ngủ rất sâu.

Tạ Minh cũng rất nhanh ngủ say, trong mộng thấy lúc còn bé tí, gia gia kiên nhẫn truyền lại kỹ năng đánh đàn, hắn ngồi một bên ngoan ngoãn học, chuyện cũ tựa như rượu hoa Lê, nhấm nháp tới vị ngọt ngào sẽ bị mạnh mẽ cắt ngang.

Tạ Minh mở mắt ra, Tiêu Nhiên đứng một bên, từ trên cao nhìn xuống.

"Tiêu huynh, huynh đang làm..."

"Đến phiên người gác đêm rồi ."

Tạ Minh không hiểu, cũng không phải ngủ ngoài hoang dã, không có động vật hung mãnh, cần gì phải gác đêm?

Trong lúc hắn còn suy nghĩ, đã bị bức ép ra khỏi ổ chăn, Tiêu Nhiên thay thế chỗ hắn vừa nằm trên mặt đất, lưu lại Tạ Minh đơn độc ngồi đờ ra trên ghế.

Hơi lạnh bên ngoài quất lên mặt, ánh mắt Tạ Minh càng ngày càng trong suốt, hoàn toàn tỉnh táo.

Được dạy dỗ rất tốt nên hắn không đi đánh thức Tiêu Nhiên để hỏi rõ nguyên nhân, yên lặng ngồi trên ghế, một tay chống đầu nhìn chăm chú bên ngoài, nhớ lại cảnh mộng lúc nãy.

Mặt trăng lần thứ hai bị mây che mất, lát sau, có thể thấy được vài vì sao.

Chợt trong phòng có tiếng sột soạt kỳ quái, lỗ tai Tạ Minh giật giật, quay đầu, liếc mắt nhìn mà suýt nữa sợ tới tắc thở, những sợi tóc đen của Thẩm Phật bị gió luon qua cửa sổ thổi bay tứ tung, tay áo rộng lớn phấp phới, anh đi chân trần, cổ chân vô cùng mảnh. Trong tay cầm một con dao cạo bóng loáng sắc bén, bàn tay chợt cao chợt thấp, như đang dùng dao cạo đầu vậy.

Đột nhiên Thẩm Phất củi người xuống, muốn thao tác trên đầu Tiêu Nhiên, Tạ Minh không kịp nghĩ nhiều, cuống quít nắm chặt cổ tay anh. Hai con mắt sâu thằm không chút gợn sóng, Thẩm Phất rút tay về, từng bước từng bước trở lại giường, nằm xuống ngoan ngoãn nhắm mắt lại. Tạ Minh đứng chôn chân tại chỗ thật lâu, lúc lấy lại tinh thần thì lẩm bẩm: "Gác đêm rất quan trọng… Nhất định phải gác đêm....."