Cảm giác nếu đứng lâu thêm nữa, một mầm cây tươi đẹp là anh sẽ bị mọc lệch, Thẩm Phất đi về hội hợp với thị vệLúc anh rời đi, chiều gió đã thay đổi rồi, mùi lạ trong không khí càng ngày càng nhạt, thị vệ tỉnh lại mới phát hiện ra Hoàng tử vẫn chưa về, sợ hết cả hồn. Cũng may là Thẩm Phất đúng lúc quay lại, trái tim đám thị vệ vọt tới tận họng mới có thể rơi về chỗ cũ. Không dầm nán lại thêm nữa, bắt đầu khởi hành, rời xa thung lũng, tinh thần mọi người càng ngày càng tốt. Trời vừa sáng, tin tức Cửu Hoàng tử muốn tới dâng hương đã được truyền tới, bên ngoài chùa đã có nhà sư đứng chờ tiếp đón.
Các cao tăng trong Quốc Tự đều là những người có danh tiếng, bình thường hay đi xung quanh du lịch giảng Phật, thành ra thời gian ở trong chùa rất ít, chỉ có Tịnh Chân Sư khi còn trẻ ra ngoài giương cao giáo lý Phật giáo, nên lúc lớn tuổi trở lại chùa tọa trấn, thị thoảng cũng sẽ có vài nhà sư các nước khác tới tiến hành giao lưu.
Thị vệ tận chức canh giữ ngoài chùa, Thẩm Phất thành kính dâng lên ba nén nhanh, quỳ gối trên bồ đoàn, dáng vẻ rất chuyên tâm.
"Điện hạ có tâm"
Thẩm Phất đứng dậy khế gật đầu: "Tịnh Chân Sư."
Người sau đáp lễ.
Thẩm Phất lạy Phật tổ, liền đi ra ngoài. Chùa chiền chủ yếu chú ý tới tĩnh tâm, nên cho dù là chi tiết nhỏ nào đều được suy xét cẩn thận, phảng phất không khí ngọt ngào này có thể gột rửa linh hồn con người. Tịnh Chân Sư nở nụ cười: "Điện hạ giống An phi nương nương, đều là người có Phật tính."
Thẩm Phất im lặng không đáp, đúng thật là An phi tin Phật, nếu không trước đây cũng sẽ không dẫn theo Cửu hoàng tử tuổi còn nhỏ đi dâng hương, nhưng cũng chính lần đi ra ngoài đó, đã đoạt đi tính mạng của Cửu Hoàng tử, quả nhiên tạo hóa trêu người.
Hôm nay anh mặc bộ quần áo màu lam đậm, khí chất nhã nhặn lịch sự, hơn nữa còn rất có tự tin, dáng người lúc bước đi vô cùng kiên cường, liếc mắt liền cảm thấy đây là một người trẻ tuổi vô cùng xuất sắc.
Tuy Tịnh Chân Sư chưa nói gì, nhưng cũng cho rằng trong số các vị Hoàng tử, Cửu Hoàng tử rất xuất chúng. "Sách mà Điện hạ nhắc tới lúc trước, nội dung quá uyên thâm, rất nhiều vấn đề đều phải cân nhắc suy đi nghĩ lại."
Thẩm Phất ngẩn ra, sợ ông sẽ lấy một vấn đề trong đó thảo luận cùng mình, sắc mặt không đổi nói: "Nói ra thì xấu hồ, Bản vương cứ nghĩ mình đọc được hiều, nhưng lần sau nghĩ lại, lại cảm thấy không hiểu cái gì hết, mỗi lần đọc đều có ý hiều khác biệt."
Vốn Tịnh Chân sự đang muốn lấy ra vài vấn đề khó hiểu để hỏi dò cái nhìn của anh, nhưng nghe anh nói vậy, trên mặt lại lướt qua vẻ kinh ngạc, nhớ lại những vấn đề mà mình đã đọc qua, đều có cảm nhận tương tự: "Điện hạ tổng kết quá sâu sắc, là bần tăng để tâm vào chuyện vụn vặt rồi."
"Đại sư khiêm tốn, mỗi người đều có tính cách khác nhau, vì thế cách lý giải cảm ngộ cũng khác biệt. Tâm Bản vương từ trước tới nay như nước lặng trôi, cứ thuận theo tự nhiên, khắc mọi chuyện sẽ rõ....."
Bỗng nhiên bầu trời tối sầm, mây đen không hề báo trước che kín bầu trời, nơi núi rừng đẳng xa truyền tới tiếng vang vù vù rì rào.
[Hệ thống: ngay cả ông trời cũng không nhìn nổi nữa.] Sấm vang chớp giật cũng quá trùng hợp, Thẩm Phất không dám nói khoác nữa.
Tịnh Chân Sự: "Sợ là sắp có mưa rào, đêm nay Điện hạ ngủ lại thôi, đừng đi xuống núi."
Thẩm Phất: "Quấy rầy đại sư một ngày."
"Vậy bần tăng đi nhờ mọi người chuẩn bị phòng."
"Phiền đại sư chuẩn bị nhiều thêm vài gian phòng, lần này có không ít thị vệ đi theo."
Tịnh Chân Sự cười nói: "Điện hạ quả thật nhân hậu." Mưa nhỏ gõ lên cửa sổ, cây cối ngoài cửa xanh tươi ướŧ áŧ, hình ảnh yên bình êm dịu bị một bóng người màu đen đánh vỡ.
Tiêu Nhiên nhảy từ cửa sổ vào, một bộ đồ đen bị nước mưa làm cho ướt nhẹp dán vào người, cơ bắp dưới quần áo hiện rõ, mỗi mm bắp thịt tựa như ẩn chứa sức bật mười phần.
"Mọi chuyện đã giải quyết?"
Trong phòng ấm áp hơn chút, trên người Tiêu Nhiên có chút sương mù mờ nhạt, Thẩm Phật cầm một cái khăn khô muốn giở trò.
Vừa định dùng nội lực hong khô tóc, người sau đã trước một bước dùng khăn thầm tóc cho hắn, trên mặt còn có một chút ý cười vì thực hiện được trò đùa dai.
Vẻ mặt Tiêu Nhiên hơi đổi, nhưng không ngăn cản, trái lại trong lòng bay lên một loại cảm giác khác lạ.