Hoàng đế đã không thấy vừa lòng Thái tử rồi, mà Tam Hoàng tử bởi vì chuyện của Công chúa, bị cho rằng không làm nên việc, xét trên toàn diện, ngược lại Cửu Hoàng tử rất được Thánh tâm.Lưu Thượng Thư ra mặt, nói rằng Tịnh Chân Sự muốn gặp Cửu Hoàng tử, Thẩm Phất tại thời điểm thích hợp tỏ vẻ bản thân muốn tự dâng hương lên chùa, Hoàng thượng cũng chưa nghi ngờ gì, vui vẻ đồng ý. Thẩm Phất dẫn theo cả Tiêu Nhiên rời cung, dọc đường Tiêu Nhiên đổi về thân quần áo đàn ông, âm thầm đi theo đoàn xe.
Xe ngựa đi đường lớn, trong lúc đi ngang qua hai ngọn núi, Thẩm Phất ngửi thấy mùi lạ trong không khí, lập tức nhét viên thuốc vào miệng.
Bánh xe bị vấp phải hòn đá, xe ngựa chòng chành mãnh liệt, thị vệ vội vàng dừng lại.
Thẩm Phất đi xuống xe, "Nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp." Mọi người cùng thở phào một hơi, không biết tại sao, hôm nay bọn họ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Ánh mắt những người này tan rã, thậm chí có người đã ngủ thϊếp đi, Thẩm Phật nói muốn đi dạo xung quanh nhưng thị vệ lại không có phản ứng gì, ngây ngốc gật đầu.
Không khí trong núi rất tốt, hôm nay lại không như thế, hương thơm của hoa cỏ đều bị thứ mùi lạ trong không khí ẩn giấu đi.
Thẩm Phất đi tới bờ sông thì dừng chân, nhặt một cái cành khô chọc hai cái xuống mặt nước, muốn tìm xem có cục đá nào trông đẹp mắt hay không.
Mười mấy cục, một cục trong đó bị ném về phía Đông Nam: "Nếu không ra, bản vương đành phải đi mất đấy."
"Điện hạ sáng suốt," trong rừng đi ra một người, chính là kẻ dùng độc làm việc cho Tam hoàng tử trong hội săn bắn mùa thu.
Gã vô cùng cẩn thận, nếu không phải Thẩm Phật lên tiếng, gã tuyệt đối không xuất hiện. Không vì gì khác, bởi vì biểu hiện của Thẩm Phất quá ư bình tĩnh, điều khác thường tất có vấn đề.
"Thái tử bảo ngươi tới?"
Thấy rõ trào phúng trong mắt Độc sư, Thẩm Phất khế mỉm cười: "Xem ra là người của Tam ca."
Con ngươi Độc sư co rụt lại: "Điện hạ có bản lĩnh gì thì nên xuất ra luôn đi, bằng không không còn cơ hội." Vẻ mặt Thẩm Phất lộ một chút ngang ngược, giống như người trẻ tuổi không biết trời cao đất rộng là gì, "Cũng không chỉ riêng Tam ca có thể mời tới người trong giang hồ" Vỗ tay một cái, Độc sư đột nhiên quay đầu lại, phát hiện không có ai cả. Thẩm Phất họ nhẹ một tiếng, lại vỗ vỗ, lúc này Tiêu Nhiên mới xuất hiện.
"Tiêu giáo chủ." Vẻ mặt của Độc sư tràn ngập kiêng dè. Tiêu Nhiên cười nhạt: "Đắng Can, quả nhiên người chưa chết."
Đằng Can lùi về sau một bước nhỏ: "Cửu Hoàng tử tài ba thật đấy, thế mà mời được cả ngươi."
Tiêu Nhiên bóp chết một con sâu nhỏ từ đằng sau bay tới: "Một chút mánh khóe này chưa là gì."
Đằng Can: "Ta không đánh thắng ngươi, nhưng bản lĩnh thoát thân vẫn có, mạng của Cửu Hoàng tử, hôm nay nhất định phải lưu lại."
Vừa dứt lời, Đắng Can nhảy về phía Tiêu Nhiên, bỗng có hai kẻ chạy ra kèm hai bên Thẩm Phất.
Công phu của hai kẻ kèm hai bên kia thấp hơn Đằng Can nhiều, Thẩm Phất đối phó hai bọn chúng đơn giản như đè chết con kiến.
Đang chuẩn bị ra tay, Tiêu Nhiên mở miệng nói: "Giữ một mạng cho huynh ấy, ta dùng thứ khác trao đổi với ngươi."
Thẩm Phất không đoán trước được sự việc bị thay đổi, nhưng vẫn phối hợp làm ra dáng vẻ tay trói gà không chặt, bị người dùng dao găm đè trên cổ. Đằng Can làm thinh không bị lay động, đang muốn mệnh lệnh đồ đệ ra tay.
"Thiên Ma tàn quyền"
Đằng Can sợ hãi nói: "Ngươi nói cái gì!" Tiêu Nhiên móc ra một cuốn da dê, "Dùng nó để đổi lấy mạng của Cửu Hoàng tử, thế nào?"
Đằng Can cố gắng áp chế tâm tình biến hóa kịch liệt: "Tiêu giáo chủ vô tình vô nghĩa, tại sao lại dùng một quyển sách quý vô song đổi lấy tính mạng của Cửu Hoàng tử?"
"Sau khi ngươi lấy được thì sẽ rõ, ta không thích hợp tu luyện phương pháp này."
Sắc mặt Đằng Can liên tục thay đổi, có "Thiên Ma tàn quyền", thực lực của gã có thể tăng mạnh, trong chốn võ lâm còn ai có thể với tới, nhưng tiền đề phải xác định được đồ vật trong tay Tiêu Nhiên là thật.
"Sao có thể xác định được công pháp trong tay người là thật?"
Tiêu Nhiên: "Bản tọa không thích làm chuyện vô vị" Ánh mắt Đắng Can tối nghĩ khó hiểu, Tiêu Nhiên là một kẻ ngông cuồng tự đại, hơn nữa biến cố hôm nay không thể sớm biết trước được, khả năng làm giả không cao. Lùi một bước mà nói, bất luận "Thiên Ma tàn quyền" là thật hay giả, gã cũng phải liều mạng lấy tới, lần sau có thể lấy mạng của Cửu Hoàng tử, nhưng cơ hội như bây giờ sẽ không có nữa, cắn răng nói: "Thả người." Thẩm Phất an toàn, Tiêu Nhiên ném "Thiên Ma tàn quyền" vào tay Đằng Can, lập tức Đằng Can chạy trốn luôn, thậm chí không chút để ý hai đồ đệ của mình, hai người kia thấy tình hình không ổn, nhưng không có vận may như sư phụ, mới vừa dùng khinh công chạy trốn, lập tức bị Tiêu Nhiên một kiếm đâm chết, xác chết trôi dọc theo nước sông.
Thẩm Phất đi tới bên người Tiêu Nhiên: "Cậu biết hai người kia không phải đối thủ của tôi."
Tiêu Nhiên: "Nếu Đằng Can phát huy thực lực hết mức thì thật có thể chạy thoát, lần sau muốn dụ gã ra sẽ không dễ như vậy nữa."
Thẩm Phất: "Không đuổi theo sao?"
Tiêu Nhiên: "Tạ Minh đã âm thầm đi theo rồi."
Thẩm Phất: "Ba người chúng ta hợp tác, Đằng Can có chạy đằng trời."
Tiêu Nhiên lắc đầu: "Không cần phiền phức như vậy, "Thiên Ma tàn quyền" đã bị huynh xuyên tạc, chờ gã ta làm xong điều đầu tiên trong công pháp, rồi ra tay." Muốn luyện môn công pháp này, việc đầu tiên chính là tự thiến, dưới sự nhắc nhở của hắn, Thẩm Phất chợt nhớ ra kiệt tác ngày xưa của mình.
Tiêu Nhiên: "Gϊếŧ người trước phải diệt tâm, một khi Đằng Can lại có hành động, ta sẽ nói cho gã biết rằng trong công pháp có những câu do huynh viết thêm vào."
Cổ họng Thẩm Phất hơi động: "Nếu gã không ra tay nữa, mà trực tiếp vùi đầu tu luyện."
"Ít ai biết được môn công pháp này chỉ có thân đồng tử mới tu luyện được, Đằng Can là một kẻ thích nữ sắc, nếu như tu luyện cũng sẽ phát nổ mà chết."
Tiêu Nhiên lạnh nhạt đáp: "Huynh đi trước đi, ta cần lấy lại "Thiện Ma tàn quyền", lần sau còn có để mà dùng tiếp."
Thời khắc mấu chốt có thể tạo được hiệu quả diệu kỳ không đánh vẫn thắng. "Dùng, dùng tiếp?"
Tiêu Nhiên gật đầu: "Chờ sau khi giải quyết chuyện Hoàng cung, chép thêm vài bản nữa, sắp xếp đưa tới tay mấy kẻ gây thù chuốc oán ngày xưa"
[Hệ thống: lòng dạ hiểm độc. Đáng sợ!] Trong lòng Thẩm Phất chấn động, càng kinh ngạc với giọng nói hoàn toàn nhẹ như mây bay của Tiêu Nhiên, tựa như đây là chuyện không thể bình thường hơn. So với hắn, đột nhiên thấy bản thân tươi đẹp không dính bụi trần, thiện lương hồn nhiên đến thế.