"Số lượng kẻ dụng độc không nhiều, có bản lĩnh thì cũng chỉ còn mấy người kia," Tiêu Nhiên nói: "Nếu muốn điều tra, rất nhanh có thể sàng lọc ra kết quả." Thẩm Phất: "Cho dù lợi hại tới đâu cũng không học được thuật phân thân, người điều khiển rắn ngoài cung cùng kẻ ở trong cung muốn hại cậu không phải một người."Đột nhiên Tiêu Nhiên nói: "Trái lại đây là một cơ hội tốt."
Ánh mắt Thẩm Phất nhìn chăm chú vào bụng hẳn: "Không phải cậu định nhân dịp này sảy thai chứ?" Cái từ "sảy thai" nghe quá chói tai, nhưng Tiêu Nhiên vẫn gật đầu một cái.
"Không phải lúc này" Thẩm Phất nhíu mày: "Cậu xấu như thế, một khi không còn đứa nhỏ, khẳng định Hoàng đế sẽ không để cho cậu yên."
Vô số nữ đệ tử trong Thiên Âm giáo mến mộ Tiêu Nhiên, muốn sà vào vòng ôm ấp, nhưng kể từ khi bị Thẩm Phất dụ vào trong cung, lại nhận phải mọi loại ghét bỏ.
Chỉ có Thẩm Phất không chê hắn xấu. Cái ý nghĩ này vừa trồi ra, khiến cho Tiêu Nhiên vốn luôn bình tĩnh cũng phải kinh sợ, lại nhìn Thẩm Phật cười đến cong mặt mày, đột nhiên nảy lên một suy đoán đáng sợ: đây có phải là mưu tính do một tay anh vạch ra hay không.
Không để Tiêu Nhiên suy nghĩ lâu, Thẩm Phất qua loa lấy lệ: "Tiêu Tiêu, cho dù là lúc nào ở đâu, cậu cũng là người đẹp nhất trong lòng tôi."
Tuy đầu người và cổ trùng không phải món quà tốt, nhưng hộp ám khí và cái mõ gỗ nhỏ rất hợp lòng anh. Các quan Vị Diện khác đều trốn mình như trốn cọp dữ, không ai đi phí tâm tư chuẩn bị quà cả.
Chuyển khỏi đề tài khiến người khó chịu, Tiêu Nhiên nói: "Kẻ thường xuyên tiếp xúc với chất độc có sắc mặt hơi xanh, môi thâm, móng tay cũng không giống người thường, muốn tìm được kẻ này trong cung cũng không khó."
Trong lúc hắn nói chuyện thì Thẩm Phất đã để hệ thống kéo ra tư liệu về những kẻ dùng độc nổi danh giang hồ, phần lớn bởi vì quanh năm tiếp xúc chất độc, nên thân thể bị bào mòn, mất mạng từ khi còn trẻ, hiểm lắm chỉ còn sót lại bốn người, có ba người đã sáng lập ra môn phái riêng, còn một người đến hiện tại không rõ tung tích.
"Đắng Can."
Thời điểm Thẩm Phất nói ra cái tên này, ánh mắt Tiêu Nhiên khẽ động: "Nếu quả thật là hắn ta, huynh phải cẩn thận."
Không chỉ giỏi dùng độc, công phu của Đằng Can cũng không kém, người này làm nhiều việc ác, chính đạo từng phái ra hơn trăm người vây đánh vẫn để gã ta trốn chạy được.
Thẩm Phất xem xét cẩn thận tư liệu về gã, tầm mắt cổ định tại dòng chữ: án kiện "Thất Tuyệt đan, một trong những kẻ tham dự vào vụ án.
Là Vương giả, đều muốn kiến lập nghiệp lớn nghìn năm, nhưng tuổi thọ con người có hạn, mỗi vị để vương đều đã từng mộng tưởng trường sinh bất lão. Đương kim Hoàng thượng sáng suốt thông tuệ, cũng không phải ngoại lệ, năm năm trước có kẻ dâng lên một loại đan Thất Tuyệt, sau khi Thái y viện kiểm tra cũng không phát hiện điều khác thường gì, quả thực sau khi Thánh thượng uống viên đan cảm giác tinh thần vô cùng tốt, nhưng chưa tới nửa năm sau, lại đột nhiên nôn ra máu ngất đi, lượn một chuyển tới cửa địa ngục, thân thể đã bằng trước.
Đặc điểm kì diệu nhất của Thất Tuyệt đan chính là bản thân đan không có độc, mà chất độc lại nằm dưới đáy bình sứ.
Năm đó hễ ai liên quan tới vụ án này, không phân biệt chức quan cao thấp, đều bị chém đầu toàn gia đình, trái lại kẻ luyện đan biến mất không thấy tung tích. Thẩm Phất: "Một ngày chưa loại trừ kẻ này, lòng tôi sẽ không yên."
[Hệ thống: địch trong tối, anh ngoài sáng, xác thực tình hình không tốt chút nào.]" Tiêu Nhiên nhìn anh một lát, chậm rãi nói: "Dụ rắn ra khỏi hang."
Thẩm Phất đau đầu, đừng nhắc đến rắn được không? Tiêu Nhiên: "Ngay cả Hoàng đế Đằng Can còn đám hạ độc, thì đối với gã, gϊếŧ một Hoàng tử cũng không tính là chuyện gì."
Thẩm Phất híp híp mắt, thế mà Tiêu Nhiên cũng biết rõ sự kiện Thất Tuyệt Đan, lúc trước vì giữ thể diện Hoàng gia, trong cung ban lệnh cấm với tất cả mọi người, ai cũng không dám để lộ nửa chữ, ánh mắt lấp lóe: "Có tin tức gì không, chia sẻ chút đi?"
Tiêu Nhiên liếc nhìn anh một cái, lạnh nhạt đáp: "Rất có thể Đăng Can là người Ngoại Vực"
Thẩm Phật nói một câu "Chẳng trách", cười lạnh: "Dù là Tam hoàng tử hay Thái tử, dám hợp tác cùng người này, không khác nào bảo hồ lột da." "Chuyện này vẫn chưa được xác định" Tiêu Nhiên:
"Huynh ở trong cung khiến đối phương rất khó ra tay, tốt nhất có thể tạo cho đối phương một cơ hội."
"Nếu biết cậu không xảy ra chuyện gì thì giờ này chắc bọn họ nôn nóng lắm rồi, đúng là phải tìm cơ hội đi ra ngoài cung dạo một vòng thôi."
Thẩm Phất dự đoán không sai, Tam Hoàng tử đang nổi trận lôi đình, "Đồ vô dụng, lại còn dám nói với bản vương không có chút sơ hở nào!”
Lát sau, hắn đè xuống cơn giận, sắc mặt âm trầm viết một lá thư, giao cho thuộc hạ.
Hôm nay Thẩm Phất bên này cũng không nhàn rỗi, sáng sớm hôm sau tới điện Thanh Hà thỉnh an.
An phi: "Muốn đi chùa dâng hương?"
Thẩm Phất gật đầu, mục đích tới đây chính là hi vọng An phi có thể thổi gió bên gối Hoàng đế, cho anh đi dâng hương cảm tạ Phật tổ.
An phi: "Cảm tạ Phật tổ che chở, nhận tổ quy tông là một lý do rất hay, nhưng chưa đủ."
Đương nhiên Thẩm Phất cũng biết, hồi cung một thời gian rồi, hiện tại đưa ra cái cớ dâng hương như vậy không hợp lý lắm.
An phi cười: "Chuyện này không nên tìm ta" Thẩm Phất lập tức nghĩ thông: "Lưu Thượng Thư?" An phi gật đầu, Thẩm Phất cúi đầu rời đi.
Anh đi rồi, bỗng An phi hơi hơi thở dài, "Là một đứa bé thông minh, nếu con của Bồn cung còn sống, phải chăng cũng xuất sắc như vậy."
Nữ quan nhẹ nhàng đáp: "Nương nương chớ đau buồn quá, chí ít tình thể hiện giờ rất có lợi cho nương nương."