Hoàng đế cười gắn, "Lúc trầm vừa nói ra đáp án của Thái tử, rõ ràng trong mắt ngươi hiện rõ bốn chữ thúi như rằm chó."Thẩm Phất ngẩn tò te, tựa hồ không nghĩ tới Hoàng đế sẽ nói tục, tuy rằng đó quả thực là ý nghĩ chân chính của anh.
"Đối với dân chúng bách tính, Thiên tử chính là hóa thân của Chân Long, đôi khi bọn họ đặt kỳ vọng vào Hoàng đế còn nhiều hơn cả thần Phật." Hoàng đế đứng lên chậm rãi nói: "Nơi lòng dân cùng hướng về, chuyện giang sơn không phải trò đùa" Tâm Thẩm Phất khế chấn động, đây quả thật là một vị Hoàng đế có tài trí mưu lược, tầm nhìn của ông, chí khí hoài bão đều vượt xa những người cùng thời đại. Nhưng một vị Đế Vương như vậy, vẫn bị An phi bố trí hạ một nhát dao, làm lẫn lộn huyết thống Hoàng thất. Quả nhiên lúc kết bạn hoặc thành hôn nên tìm đàn ông thì đáng tin hơn.
[Hệ thống: hình như anh hiểu lầm điều gì rồi.] Thẩm Phật hoàn toàn không nghe lọt tai lời nó nói, chi cảm thấy tránh cho chuyện giảm vào vết xe đổ, bản thân còn cần diệt trừ hậu hoạn.
Một trong những doanh trướng gần đó, ánh nền cũng chưa tắt, Tam Hoàng tử thấp giọng quát: "Giữ lại người có tác dụng gì, còn dám hứa hẹn rằng đêm nay đảm bảo có thể ra tay được."
Đứng đối diện hắn là một gã đàn ông có khuôn mặt hốc hác, trên tay mọc ra một khối bớt màu đỏ, đối mặt sự tức giận của Tam Hoàng tử, phản ứng của gã vẫn rất bình tĩnh: "Ban ngày Cửu Hoàng tử gϊếŧ nhiều rắn như vậy, trên người không tránh được nhiễm mùi máu tanh, cổ trùng ngửi thấy mùi vị, sẽ chui vào trong thân thể anh ta."
Tam Hoàng tử cười khẩy: "Nói mạch lạc đâu ra đấy, nhưng hiện tại Cửu đệ vẫn bình yên."
Người đàn ông mặt như ngựa lạnh nhạt đáp: "Hiện tại Cửu Hoàng tử đang ở trong lều trại của Hoàng thượng, Điện hạ chớ coi thường lão thái giám bên cạnh Hoàng thượng, ban ngày ta suýt nữa bị ông ta phát hiện." "Một khi hội săn bắn mùa thu kết thúc, muốn ra tay lần nữa sẽ rất khó."
"Điện hạ không phải lo, nghe nói Cửu Hoàng tử vừa ý một nha hoàn xấu xí, đã đạt tới trình độ cùng ăn cùng ở "
Tam Hoàng tử: "Cửu đệ cũng chỉ giả vờ thôi, trong bụng cô ta có đứa nhỏ, tới khi đứa nhỏ được sinh ra đoán rằng cô ta cũng sẽ bị xử lý."
Đối với Hoàng tử mà nói, bên người có một kẻ xấu xí khẳng định sẽ rất mất mặt.
Người đàn ông mặt ngựa đáp: "Cổ trùng không đối phó Cửu Hoàng tử được, vậy dùng để hại người phụ nữ kia."
Tam Hoàng tử giật mình, lộ ra ý cười dữ tợn: "Cũng đúng."
Người đàn ông mặt ngựa: "Cháu gái ta làm việc trong cung, ta sẽ truyền tin cho nó."
Tam Hoàng tử cười nói: "Việc này không nên chậm trễ, tốt nhất chuẩn bị món quà lớn cho Cửu đệ trước khi mọi người hồi cung"
Ngày hôm qua vị trí đầu tiên do Thẩm Phất chiếm, hôm nay là ngày cuối cùng của hội săn bắn mùa thu, tất cả mọi người dốc hết sức muốn thi triển tài năng của bản thân.
Thẩm Phất ung dung nhất, trừ khi có người sẵn tới sói, nếu không hơn trăm con rắn của anh đủ để đoạt được vị trí đầu bảng trong lần đi săn này.
Từ khi Thái tử nhận được tin Cửu Hoàng tử cùng Hoàng thượng bàn luận suốt đêm, sắc mặt ngày hôm nay cũng không tính là dễ nhìn. Mấy lần muốn ra oai phủ đầu, nhưng Thẩm Phất chẳng để trong lòng, thủ đoạn của Thái tử chỉ là bề ngoài, không đáng sợ, kẻ chân chính khiến anh phải lưu ý đó chính là Tam Hoàng tử mưu mô.
Giây phút này, trong hoàng cung, sinh hoạt của Tiêu Nhiên yên bình hơn rất nhiều.
Ở trong cung một thời gian, hắn đã tu luyện nội công tâm pháp tới cảnh giới đại thành, công lực được nâng cao một bậc.
"Cô nương"
Có một cung nữ bê dược thiện đầu ngày đi vào, Thẩm Phất chưa lầy Tiêu Nhiên, hắn cũng không phải người trong cung, mặc dù đang ở trong trạng thái "mang thai, nhưng cung nhân cũng chỉ lấy xưng hô "cô nương" mà gọi.
Tiêu Nhiên chỉ chỉ bàn.
Cung nữ thả dược thiện xuống liền lui ra. Tiêu Nhiên mở cái nắp, một mùi thuốc nồng nặc phả vào mặt, để nguội đang chuẩn bị đổ vào trong chậu hoa, đột nhiên nghĩ tới Thẩm Phất trồng đầu người trong đó, đành phải lần nữa đặt bát về.
Thường ngày người trong điện không nhiều, biết hắn và Cửu Hoàng tử thích yên tĩnh, nên cung nhân cổ gắng thả nhẹ bước chân hết mức có thể. Ngũ giác của người tập võ cực kỳ nhạy bén, lấy công lực hiện tại của Tiêu Nhiên, bất cứ gió thổi cỏ lay nào cũng đừng hòng qua mặt hắn.
Mùi thơm dược thiện không ngừng tỏa ra, mắt lạnh Tiêu Nhiên khóa chặt một chỗ, đột nhiên vươn tay nắm chắc, một con sâu trắng đến gần như trong suốt bị kẹp chặt giữa hai ngón tay.
Con sâu này cực nhỏ, kích thước chỉ bằng một phần mười cái đũa, sau khi bị tóm thì ra sức giãy dụa.
Tiêu Nhiên hơi dùng sức chút, định bóp chết nó, mắt thấy sinh mệnh của con cổ trùng sắp đi tới hồi kết, bỗng nhiên đổi ý, Thẩm Phất thích hộp ám khí mà Tạ Minh tìm người làm như vậy, chứng minh rất vừa ý với những thứ có thể ngầm hại người, con cổ trùng này cũng không kém hộp ám khí, nhất định anh ta được tặng sẽ rất vui.
Xế chiều hôm đó, tin Cửu Hoàng tử đoạt được vị trí đầu bảng trong hội săn bắn mùa thu truyền vào cung, lúc Hoàng đế và các vị Hoàng tử trở lại đã là hoàng hôn rồi, Thẩm Phất một đêm không ngủ, vốn có chút mệt mỏi, vừa nhận được phần thưởng phong phú, cả người lập tức tỉnh táo tinh thần tập trung trí tuệ. Tắm rửa thay quần áo xong, nhìn thấy ấm trà trên bàn, nhíu mày: "Có kẻ cố tình thiếu sót cậu?"
Tiêu Nhiên lắc đầu.
Thẩm Phất chỉ bàn: "Vậy tại sao vòi ẩm bị bịt lại?" Tiêu Nhiên mở nắp ấm ra, một con sâu bơi qua bơi lại trong nước: "Bắt được một thứ đồ chơi nhỏ cho huynh dùng phòng thân"
Thẩm Phất sao có thể nghĩ được ở sau núi xử lý mấy trăm con rắn, lúc trở về còn phải đối mặt một con sâu chứ, im lặng một lúc thì hỏi: "Nó ăn cái gì?"
"Bồi dưỡng bằng máu thịt." Thẩm Phất yên lặng nắm chặt nắm đấm, cố gắng quên đi chuyện con sâu này.
"Trong hội săn bắn mùa thu có kẻ muốn dùng rắn hại tôi."
Tiêu Nhiên nghe xong hỏi: "Cụ thể đều có đặc điểm gì?"
"Màu sắc rất đẹp, trên lưỡi rắn có một điểm đen như nốt ruồi."
Tiêu Nhiên lạnh nhạt nói: "Thủ đoạn của kẻ chuyên dùng độc."
Không thấy Thẩm Phất tức giận, chỉ cười nhạt một tiếng: "Tôi luôn là kẻ chủ trương chính sách gậy ông đập lưng ông."