Chương 71

Thái tử cố gắng khống chế tâm tình, Tam Hoàng tử cũng sợ hết cả hồn: "Cửu đệ, ngươi mang nhiều rắn về như vậy để làm gì?"Thẩm Phất: "Thịt rắn rất bổ, da rắn phơi khô cũng có thể ăn, mật rắn là thứ vô cùng tốt, đem đi ngâm rượu là tuyệt nhất đó."

Rõ ràng anh đang nói về rắn, nhưng Tam Hoàng tử lại cảm thấy câu nói có hàm ý khác.

"Đều ngây ngẩn làm gì, còn không nhanh đi kiểm kê" Hoàng đế quát một cái, mấy tên thái giảm chỉ dành phải dũng cảm mà kiểm kê, Thẩm Phất nhìn Thái tử, chừa lại chút mặt mũi cho anh ta, không nhắc lại chuyện lúc nãy anh ta hứa hẹn muốn cùng kiểm kê nữa.

Anh càng quan tâm tới phản ứng của Hoàng đế đối với chuyện này hơn.

Dùng khóe mắt lặng lẽ nhìn, vẻ mặt Hoàng đế không khác lúc anh đến cho lắm, nói rõ rằng còn chưa chạm tới điểm mấu chốt của ông, ông vẫn ngầm cho phép các Hoàng tử tranh đấu trong một phạm vi nhất định. Mục đích lập uy đã đạt được, biểu hiện lúc sau của Thẩm Phất khá khiêm tốn, lúc mặt trời xuống núi, mọi người vây quanh lửa trại, vài thiếu nữ đổi một bộ váy áo ngắn vô cùng đẹp của cung đình vừa múa vừa hát, kéo theo tiếng reo hò liên tục.

Tam Hoàng tử nhìn những khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của các thiếu nữ dưới ánh lửa, không nhịn được nghĩ đến Hoàng muội vẫn đang hôn mê, bàn về dáng múa thì cô là người tốt nhất. Nếu có thể cướp người từ Cầm trạng, tìm Thái y điều trị, may ra còn có cơ hội tỉnh lại.

Nhưng tin tức Cửu Hoàng tử hồi cung truyền tới, Hoàng muội đã biến thành một đứa con rơi của hắn, lãng phí đánh đổi to lớn để cứu cô ra cũng không đem lại ý nghĩa gì. Hắn cầm bầu rượu kính tặng lửa trại một cái, "Xin lỗi." Đêm, trong lều.

Thẩm Phất không nhắm mắt, đàn rắn đã vang một hồi chuông cảnh báo cho anh, để một số lượng rắn lớn như vậy tụ tập cùng nhau, kẻ muốn đối phó anh nhất định có một cao thủ dùng độc.

Mặc kệ ngươi có võ công cao như nào, thứ như độc này đều khó mà đề phòng.

Hội săn bắn mùa thu còn một ngày nữa mới kết thúc, thời cơ ra tay tốt nhất chính là đêm nay.

Thẩm Phất không tự kiêu cho rằng bản thân thiên hạ vô địch, từ lúc mặt trời lặn, anh mơ hồ có loại linh cảm không lành, trong núi rừng có nhiều rắn độc côn trùng độc lắm, không chú ý sẽ có một con từ trong lòng đất nhảy bổ ra. "Điện hạ."

Thị vệ canh giữ ở cửa nhìn thấy anh đi ra, vội vàng đè xuống mệt mỏi trên khuôn mặt.

Thẩm Phất vung tay, "Bản vương tùy tiện đi dạo xung quanh, không cần đi theo."

Trước mỗi lều trại đều có thị vệ đứng gác, nhìn anh không đi ra khỏi khu vực an toàn, thị vệ mới yên tâm đứng nguyên tại chỗ.

"Cửu hoàng tử Điện hạ." Lão thái giám khó hiểu mà nhìn Thẩm Phất lúc ẩn lúc hiện bên ngoài lều trại của bệ hạ, không biết anh định làm gì.

Thẩm Phất nghiêm túc nói: "Núi sâu nhiều rắn rết, bản vương lo rằng nơi này sẽ có hang rắn ẩn náu." Lão thái giám lắc đầu, bọn họ chọn đóng trại trên khu đất bằng phẳng dưới chân núi, nơi nào có hang rắn chứ, nhưng đương nhiên chuyện như này ông sẽ không nói huỵch toẹt ra.

"Bên ngoài là người nào?"

Lão thái giám sợ hết hồn, "Khởi bẩm Hoàng thượng, Cửu Hoàng tử Điện hạ lo lắng an nguy của Hoàng thượng, đang tìm kiếm xung quanh xem có hang rắn hay không."

Bên trong im lặng một lát, "Để nó vào đi." Trong lều, ánh nến vẫn bập bùng, Hoàng đế còn chưa ngủ, ngồi trên giường nhỏ được dựng tạm mà đọc sách.

"Tham kiến phụ hoàng"

"Ở đây không cần đa lễ." Hoàng đế để sách sang một bên, cười như không cười nhìn anh: "Tìm hạng rắn?" Thẩm Phất không tiện trả lời chỉ đành cười trừ.

So với những hoàng tử khác, Hoàng đế đối với anh càng nhiều thêm áy náy, không có thời gian cùng ở chung, thật ra tình cha con cũng không đậm sâu, mà cuối cùng ngôi vị Hoàng đế là do ai ngồi, dưới tình huống không xảy ra nổi loạn, còn phải xem Thánh tâm nghiêng về ai.

Hiển nhiên những con rắn ban ngày kia là có người cổ ý làm, muốn không đánh mà thẳng, Hoàng đế nhìn ra được mà không nói thẳng, tùy cho phát triển tự nhiên. Thẩm Phất ngoan ngoãn đứng tại chỗ, trình độ dịch dung của anh rất tốt, mỗi khi Hoàng đế nhìn thấy khuôn mặt này, giống như đang nhìn bản thân khi còn trẻ vậy.

Ông biết mục đích của Thẩm Phất khi tới đây, không có gì ngoài chuyện lo rằng có kẻ sẽ ra tay hạ độc, toàn bộ nơi tạm cắm trại không đâu an toàn bằng chỗ ở của Hoàng đế.

Loại ý nghĩ lợi dụng này không khiến người ta sinh ác cảm, trái lại rất thoải mái, giống như một đứa nhỏ sợ hãi muốn có sự che chở của cha mẹ.

"Ngồi bên cạnh trầm."

Thẩm Phất cụp mắt xuống đi sang ngồi, lời này của Hoàng đế là đồng ý cho mình núp ở đây.

"Sau khi ngươi trở lại, trẫm quá bận chuyện triều chính, không có thời gian khảo sát học vấn."

Hoàng đế lần nữa mở sách ra, "Trẫm nghe Lưu Thượng Thư nói ngươi có nghiên cứu về giáo lý nhà Phật."

"Hơi biết chút."

"Phật ở nơi nào?" Đột nhiên Hoàng để hỏi.

"Lòng người."

Hoàng đế giương mắt nhìn anh: "Cùng là một câu trước đây trẫm đã từng hỏi Thái tử, nó trả lời rằng Phật ở trên trời, thiện ác tại nhân gian tất cả đều hiện rõ trong mắt Phật."

Thẩm Phất: "Hoàng huynh nhìn nhận vấn đề càng thêm sâu sắc."

"Trước mặt trầm thu lại cái tâm địa gian giảo của ngươi."

Trên mặt Thẩm Phất đầy vẻ hồ đồ.