Chương 138

Sở Du vẫn không như mong muốn được tham gia lễ công bố sản phẩm. Buổi sáng cùng ngày, Thẩm Phất và Sở Hạ mặc quần áo vest lịch sự gọn gàng, nhìn qua rất hấp dẫn ánh mắt."Anh," chưa từ bỏ mà đấu tranh lần nữa: "Em hiểu trò chơi hơn anh đó, không bằng để em đi đi?"

Đáp lại cậu là tiếng cửa đóng sập vào. Quân Dực tổ chức cực kỳ phô trương xa hoa, mời các ngôi sao nổi tiếng đang "hot" hâm nóng buổi lễ, Thẩm Phất đi vào hội trường trước nhìn quét một vòng đã, tầm mắt không hẹn mà gặp An Tri. An Tri đi tới, nhìn thấy Sở Hạ, không vạch trần, như bạn bè tốt mà chào hỏi hai người. Thẩm Phất: "Thân thể hồi phục rất tốt." An Tri cười nói: "Giỏ hoa kia như dấu hiệu của sự mạnh khỏe vậy, ngay sáng hôm sau tôi đã có thể xuất viện."

Cho tới nay, chỉ mới phát hành trailer của trò chơi thôi, chưa tiết lộ ra bất cứ nội dung gì cả, đầy đủ khiến mọi người tò mò chết. Trong nháy mắt ánh sáng tắt bớt đi, tất cả tia sáng còn lại đều chiếu lên một người, Mã Bách Lợi đứng trên bục, mọi hành động toát lên đây là người thành đạt. "Chào mừng mọi người tới đây hôm nay."

Vỗ tay hai cái, trong không khí lơ lửng trôi nổi bong bóng đủ mọi màu sắc, có người bắt lấy, nhưng ngón tay chỉ có thể đâm xuyên qua, bong bóng vẫn lơ lửng nơi đó không động đậy. Tất cả mọi người chìm đắm trong nghệ thuật thị giác, đây là cảnh tượng lãng mạn mà mọi nữ sinh yêu thích, vươn tay đâm đâm mấy cái, đột nhiên bong bóng di chuyển bị đẩy đi.

Lễ công bố trò chơi không nghiêm túc như những buổi tuyên bố về sản phẩm khoa học kỹ thuật, bên tổ chức muốn tạo ra một bầu không khí mơ mộng vui vẻ.

"Ở đây có những người hợp tác với Quân Dực, có người bên truyền thông, còn có hơn một trăm người chơi may mắn chúng tôi lựa chọn trước đó," Mã Bách Lợi cười nói: "Đương nhiên, còn có rất nhiều bạn bè do nhân viên đi cửa sau mời tới." Anh ta chỉ chỉ bản thân: "Tôi cũng giành vài vé đấy.""

Hóm hỉnh chợt xuất hiện khiến mọi người ngầm hiểu mà nở nụ cười. Mã Bách Lợi giới thiệu qua lịch sử của Quân Dực, rồi giới thiệu phương hướng phát triển ngày sau của công ty, màu sắc dày nặng trên màn hình bất ngờ chuyển thành ánh sáng rực rỡ, câu chuyện của anh ta lập tức xoay chuyển, "Game không giống với bất cứ điều gì khác, điện thoại di động, thiết bị điện trong nhà đều cần phải có thời gian kiểm nghiệm, nhưng game cần ấn tượng ban đầu, chơi vui thì chính là chơi vui, dù chơi không vui thì có ép buộc thế nào cũng không thể khiến người thích được."

Nói tới đây, anh ta dừng lại, tầm mắt lướt qua một vòng, cuối cùng rơi xuống An Tri, khẽ gật đầu.

An Tri đi lên bục, ngoại hình hơn người lập

tức giúp cậu ta đoạt được không ít ấn tượng tốt.

"Chúng tôi chuẩn bị tổng cộng 1000 khoang trò chơi, các vị ở đây sẽ trở thành nhóm người chơi trải nghiệm trò chơi đầu tiên." Nhân lúc tiếng vỗ tay rầm rộ, Thẩm Phất nói với Sở Hạ: "Đừng quên những gì chúng ta đã nói trước đó."

Sở Hạ nhắc nhở: "Đối xử tốt với cái thế giới này chút đi."

Thẩm Phất gật đầu.

Những khoang trò chơi mà Quân Dực cung cấp đều là phiên bản mới nhất, điều kiện trong khoang cũng rất tốt.

An Tri và Mã Bách Lợi cùng đi vào khoang trò chơi.

Thẩm Phất đăng nhập vào game, đặt bản thân trong bầu trời đầy sao lấp lánh khắp nơi. Một cô nàng thỏ vóc dáng xinh đẹp đột nhiên xuất hiện trước mặt, "Buổi chiều tốt đẹp, chào mừng đi vào thế giới Quy Nguyên."

Xuất hiện trước mắt Thẩm Phất là một đống câu hỏi điều tra.

"Xin nghiêm túc trả lời, dữ liệu ngài cung cấp sẽ ảnh hưởng tới việc lựa chọn nhân vật."

Thẩm Phất nhìn quét qua mấy vấn đề này, ngay cả thích loại hoa quả gì cũng có. Tốn một phút, viết ngoáy tít, mỗi câu trả lời đều không vượt quá hai chữ. Bóng dáng cô nàng thỏ dần biến mất, lại lần nữa mở mắt, Thẩm Phất xuất hiện trong một thành phố.

Lượng người tới lui không nhiều, đa phần đàn ông mặc trường bào, phụ nữ mặc nhiều kiểu dáng quần áo hơn, có người lấy quạt che mặt mỉm cười, cùng nói chuyện với bạn mình.

Thẩm Phất quan sát bốn phía, cảnh tượng rất chân thực, ngay cả phòng ốc cũng làm theo kiểu cổ.

Trò chơi trực tuyến ba chiều phát triển tới ngày hôm nay, chất lượng các game cũng không đồng đều, rất nhiều công ty lấy mục đích kiếm vốn quay vòng mà cẩu thả trong việc thiết kế cảnh vật, rất khó để người chơi thực sự cảm giác như lạc vào trong cảnh. So sánh như vậy, thì việc thiết kế trò chơi của Quân Dực vô cùng có tâm.

Cổ kính, không biết đây là dựa theo khuôn mẫu của triều đại nào, hình tượng Thẩm Phất đổi thành tóc dài, trên người mặc một bộ quần áo vải đơn giản, vải màu xanh lam đã bị giặt tới mức hơi trắng bệch rồi.

Trên thuộc tính nhân vật ghi rõ thân phận lúc này của anh là thư sinh nghèo.

Đột nhiên bên tai truyền tới giọng của cô nàng thỏ.

Nếu cuộc đời này có cơ hội lựa chọn lần thứ hai, ngài sẽ lựa chọn như nào? Bên trong "Quy Nguyên", ngài là người may mắn sắp sửa nằm giữ được cơ hội đó, chỉ cần cố gắng, cuộc đời con người sẽ dựa theo mong đợi của ngài mà lần nữa phát triển.

Thanh âm dần dần biến mất, Thẩm Phất đứng ở đầu đường, cẩn thận nhớ lại lúc nãy bản thân đã điền nguyện vọng gì. [Hệ thống: giàu có.]

Không nhìn thấy thông tin về đồng đội gì hết, cũng chẳng có kênh thế giới, hướng phát triển của game giống kiểu sắm vai nhân vật vậy.

Cột nhiệm vụ có ký hiệu dấu chấm than, yêu cầu người chơi trong vòng ba ngày kiếm được hai mươi lượng bạc.

Thẩm Phất lắc đầu: "Đáng lẽ lúc làm mấy câu điều tra nên cần thận hơn mới đúng." Thực tế anh không hề thiếu tiền, đi vào thế giới này, dưới góc độ của quan Vị Diện mà nói, thì tiền có cũng được mà không cũng chẳng sao, đối với bọn anh thì thứ đó chẳng qua chỉ là một phần đo lường thân phận thôi.

Thích kiếm món hời, nhưng nhiệm vụ kiểm tiền không hề khơi dậy được hứng thú của anh.

Thẩm Phất dùng nốt số tiền trên người mình mua một con ngựa đi ra khỏi thành, giục ngựa lao nhanh một đoạn đường, sau đó đổi thành dắt ngựa đi bộ. An Tri lựa chọn một nơi như này thực sự nằm ngoài dự đoán của anh, rõ ràng chém gϊếŧ đấu trí mới phù hợp tâm lý đối phương hơn, còn ở nơi này, trăm họ an cư lạc nghiệp, đất nước thái bình, dân chúng yên ổn, thực sự không thể tìm ra bất cứ vết nứt nào.

Không xa đằng kia có một người nông dân đang khổ cực làm lụng, giọt mồ hôi lớn nhỏ rơi xuống.

Thẩm Phất đang định đi thẳng về phía trước, chợt nghe anh ta mắng một câu tiếng Anh bậy bạ. "Người chơi?"

Nghe thấy tiếng anh, người nông dân ngẩng đầu lên, lại tựa như gặp lại người thân xa cách rất lâu.

Thẩm Phất cau mày: "Trời nắng chang chang, sao không nghỉ ngơi?" Lúc này mặt trời rất cay độc, ngay cả mấy con bò còn nằm nghỉ bên ruộng nước kìa. Người nông dân chua xót nói: "Nhiệm vụ." Thở dài một tiếng: "Một cột cuối cùng của câu hỏi điều tra, tôi ghi có ước mơ "Dưới rào Đông hái cúc, nhìn núi Nam hạnh phúc"." Thẩm Phất khẽ gật đầu: "Chúc vui vẻ mạnh khỏe." Nói xong cưỡi ngựa rời đi. Vừa đi vừa nghỉ, mặt trời chói chang hơi yếu bớt, tận tới khi sắp xuống núi. Mặt trời ngả về Tây, tựa như số mệnh đã an bài, một bên đường phong cách cổ xưa đứng một chàng trai vô cùng đẹp, mày kiếm mắt sao, dường như đến cả gió cũng vì anh ta mà lay động. "Sở Hạ." Người đàn ông quay đầu lại, quần áo bị gió

thổi phần phật. Thẩm Phất giục ngựa tới trước mặt anh ta, vươn tay: "Cho tôi vay hai mươi lượng." Bốn mắt nhìn nhau, Sở Hạ lắc đầu, lời ít ý nhiều: "Hiệp khách, người không có một đồng."

Sau khi anh ta nói rõ thân phận trong game, thái độ Thẩm Phất lập tức không thân thiện như ban nãy, giả bộ bản thân nhận lầm người mà xoay đi.

Sở Hạ nắm lấy cổ tay anh: "Chúng ta vào trong này là để tìm hiểu rõ mục đích của An Tri."

Thẩm Phất uyển chuyển đáp: "Nếu không có đồ bỏ đi, một mình tôi vẫn hoàn thành tốt."

Thế giới thái bình phát triển tốt, vậy nên kế hoạch mở rộng đàn em đã tạm thời bị mắc cạn, anh cũng không thể ép buộc dân chúng đang sinh hoạt bình thường biến thành Ma cà rồng được.

Sở Hạ: "Nhiệm vụ của tôi là cướp của người giàu chia cho người nghèo." Thẩm Phất: "Tôi yếm hộ, thành công chia nửa cho tôi."

Sở Hạ: "Những gia đình giàu có gần đây đều rất tốt, lại đi thêm chút về phía Nam trong một tòa thành trì mới có kẻ giàu có không có đạo đức."

Thẩm Phất không nói một lời một lần nữa muốn xoay người lên ngựa.

Sở Hạ: "Không nhất định phải đi cướp của người giàu, chỉ cần có thể bố thí đủ một ngàn lượng cho người nghèo khổ, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ." Thẩm Phất hơi do dự, đồng ý đi cùng anh ta.

Dưới ánh nắng chiều tà như được mạ vàng, Thẩm Phất chậm rãi mở miệng: "Trò chơi không có vấn đề, có thể thoát ra bất cứ lúc nào."

Sở Hạ nói: "Vậy mới càng quái hơn."

Thẩm Phất gật đầu: "An Tri cũng ở trong game, tìm cậu ta tìm hiểu rõ là được."

Trên đường quay lại, Thẩm Phất lần thứ hai gặp người nông dân, anh ta đang ngồi bên bờ ruộng, làn da bị phơi đỏ hết cả lên, nhưng không còn giận hờn lúc trước nữa, ngược lại nhìn rất vui vẻ.

Thẩm Phất tới gần trò chuyện hai câu với anh ta, người nông dân cười ha hả đáp: "Bởi vì lý do đặc thù, mà cuộc sống xưa nay dạy cho tôi nhiều trường hợp không làm vẫn hưởng, đã rất lâu rồi không được trải nghiệm tâm tình như bây giờ."

Chắp tay lại, không quấy rầy anh ta hưởng

thụ cuộc sống nữa. Giây phút lên ngựa, Thẩm Phất hỏi dò hệ thống: "Có phát hiện tung tích của An Tri không?" [Hệ thống: không có biến động dữ liệu khác thường nào.] Sắp tối rồi, trong thành vẫn rất náo nhiệt, người đi dạo vừa nói vừa cười, còn hẹn nhau đi đến sông thả đèn. Thẩm Phất: "Rời đi luôn hay hoàn thành xong nhiệm vụ mới ra?" "Hoàn thành nhiệm vụ đã," Sở Hạ đáp: "Giao diện giữ nguyên tiến độ vẫn chưa được dùng."

Thẩm Phất không có ý kiến khác. Người đi đường qua lại không ngừng, có người không cẩn thận đυ.ng trúng anh, là một thiếu nữ mười sáu, mười bảy tuổi, mặt đỏ bừng xin lỗi. Thẩm Phất không nhịn được nhìn cô gái nhiều hơn chút, bộ dáng lời nói, không hề thiếu tự nhiên.

Nhận ra ánh mắt của anh, thiếu nữ che mặt lộn xộn bước mà rời đi.

Thiết kế trò chơi cực kỳ chân thực, không để ý sẽ nảy sinh ảo giác nơi đây mới là thế giới thực.

Thẩm Phất nhớ tới con ếch mà An Tri cho anh, loáng thoáng hiểu rõ điều gì, nghiêng đầu nói: "Nhiệm vụ không khó khăn, nhưng cần sự phối hợp."

Sở Hạ nghe ra âm mưu trong giọng nói của anh.

Thẩm Phất thề thốt: "Chỉ cần không ngăn cản thôi, anh không phải làm chuyện gì khác nữa."

Sở Hạ: "Trước nói về kế hoạch của cậu đi đã." Thẩm Phất ôn hòa nói: "Lời này quá xa lạ rồi, tôi cũng không hại anh."

Sở Hạ thờ ơ không bị lung lay.

Thẩm Phất bắt đầu nói lý: "Nhiệm vụ thất bại, hai người chúng ta lập tức không thể sống sót mà tiếp tục chơi game, sau khi về nhà chẳng phải trở thành trò cười cho Tiểu Du sao."

Như cũ không chút gợn sóng.

Thẩm Phất nhắm mắt lại: "Ngoắc ngón tay." Ngón tay thon dài lúc ẩn lúc hiện trước mặt Sở Hạ, sau một lát im lặng, lần thứ hai mắc câu.

"Một lời đã nói." Thẩm Phất đạt được mong muốn, nở nụ cười đầy hàm xúc.

Sở Hạ nhìn anh: "Hiện tại có thể nói chưa?" Thẩm Phất híp mắt, dường như mắt anh đã hút hết tất cả ánh sáng trên con đường này mất rồi: "Kiếm tấm khăn đội đầu của cô dâu che lên, anh ngồi trên võ đài, ban ngày chúng ta tới đầu đường đấu võ chọn rể, buổi tối đi khắp thành, đến trước cửa nhà các công tử ăn chơi trác táng, anh nằm chiếu cói, tôi bán mình lấy tiền chôn cha." Sở Hạ mặt không chút cảm xúc nhìn anh. Thẩm Phất: "Sáng bán anh, tối bán tôi, rất công bằng."