Chương 137

Cảnh Mễ Lạc đầy chua xót: "An Tri rất đẹp trai, lại có tài, không thiếu các bạn nữ thích anh ấy." Thẩm Phất: "Sau đó thì sao?"Sắc mặt Cảnh Mễ Lạc trắng bệch, mờ mịt nhìn anh: "Mỗi nữ sinh tỏ tình với anh ấy đều bị từ chối. vốn em cũng không có nhiều hy vọng, nhưng không ngờ rằng....."

Vài chữ cuối gần như đang nỉ non, ký ức năm xưa như ùa về trước mắt Cảnh Mễ Lạc.

Xuân sang hoa nở, An Tri đứng trong hành lang, nhận quà của cô, dịu dàng đáp lời: "Được."

Cảnh tượng đó, đủ để khiến cô gái có thể ghi nhớ cả đời.

Thẩm Phất không bình luận gì, thông qua vài lần gặp gỡ giữa anh và An Trị, không khó để phát hiện ra đó là một người đối xử nho nhã lễ phép với bất cứ ai, nếu bảo An Tri đặc biệt để ý tới Cảnh Mễ Lạc, thì anh chẳng thèm tin.

Đột nhiên giọng nói Cảnh Mễ Lạc trở nên sắc bén, Sở Hạ nhìn tâm trạng của cô gái này không ổn định, kéo Thẩm Phất ra sau lưng mình.

Ngược lại ánh mắt cô gái đâm thẳng tới chỗ Sở Hạ.

"Mới đầu tôi cho rằng An Tri và tôi đều có tình cảm với nhau," lại chuyển đề tài, một cơn gió thổi qua, xua tan không ít oán giận trong giọng nói của cô: "Một lần vô tình, tôi phát hiện kẻ mà anh ấy yêu nhất không phải là tôi, mà là NPC."

Một thiếu nữ sống sờ sờ, trong mắt anh ta, lại không sánh bằng một dãy số liệu. Cảnh Mễ Lạc: "Dưới sự chất vấn của tôi, An Tri giải thích đồng ý yêu đương với tôi chẳng qua là muốn so sánh, so sánh xem rốt cuộc yêu người ở hiện thực hơn, hay là trong game hơn."

Quá tức giận ngược lại cười to, "Một người bình thường, sao có thể đi yêu NPC trong trò chơi cơ chứ!" Sở Hạ lạnh nhạt đáp: "Không thực tế chút nào."

Đằng sau, Thẩm Phất lạnh lùng mỉa mai: "Phiền toái thẳng lưng lên rồi hẵng nói." Trong một tích tắc vẻ mặt Sở Hạ thay đổi, khôi phục khuôn mặt nghiêm túc, nhân tiện nói: "Đổi chủ đề."

Cảnh Mễ Lạc dùng một loại ánh mắt quái lạ mà nhìn anh ta.

Thẩm Phất không nhanh không chậm nói: "Sự tuyệt vời mà thế giới này mang lại vượt qua cả tưởng tượng có giới hạn của con người, chẳng những có người sẽ đi yêu NPC, thậm chí, còn đặc biệt chơi game để tìm niềm vui."

Sở Hạ dùng một tiếng ho khan để cắt ngang lời nói của anh.

Cảnh Mễ Lạc cười nhạo: "Đúng thật có rất nhiều kẻ có vấn đề về tâm thần."

Sắc mặt của cô gái do tức giận mà lộ ra chút màu hồng phớt, "Để trả thù anh ta....."

Thẩm Phất: "Em đã làm gì?"

Trong mắt Cảnh Mễ Lạc lần nữa toát ra sợ hãi: "Em đã lén lút bán một trò chơi mà anh ta thiết kế lúc đó cho một công ty trò chơi." "Quân Dực sao?"

Cảnh Mễ Lạc lắc đầu: "Quan hệ giữa Mã Bách Lợi và An Tri rất tốt, em sợ bị lộ, nên tìm một công ty danh tiếng khác trong nước."

Cô làm chuyện này rất bí mật, cha là Cục trưởng Cục cảnh sát, từ nhỏ tới lớn Cảnh Mễ Lạc đã mưa dầm thấm đất nghe được rất nhiều vụ án phạm tội, biết được cảnh sát sẽ bắt đầu điều tra từ đâu với một kẻ phạm tội pháp nhân thương mại.

Lúc đó chẳng qua là sợ người ta phát hiện, nên theo bản năng làm như vậy, sau nghĩ lại không biết nên vui hay hối hận nữa.

"Là công ty giải trí Truyền Kỳ."

Truyền Kỳ là công ty duy nhất có thể với tới tầm của Quân Dực, tiếc rằng sau đó xảy ra chuyện, hơn trăm người chơi sau khi rời khỏi trò chơi lập tức bị suy nhược thần kinh, thậm chí mười người trong đó tình trạng rất nghiêm trọng, không lâu sau qua đời.

Chuyện này ầm ĩ rất lâu, bởi vậy công ty Truyền Kỳ đã bị giải thể.

Trên thực tế, sự cố lần đó còn có rất nhiều điểm không thể nói rõ được, tổng giám đốc công ty trò chơi Truyền Kỳ tuyên bố rằng mua bản quyền game từ một người khác, nhưng không có chứng cứ cụ thể. Cảnh Mễ Lạc nắm chặt góc chăn: "Em chưa bao giờ nghĩ tới trò chơi đó có vấn đề, càng không đoán trước được sẽ hại chết người

vô tội." Sở Hạ: "Chuyện này còn ai biết nữa không?"

Cảnh Mễ Lạc cắn môi: "Vài thành viên khác của câu lạc bộ, tôi dùng tiền mua chuộc bọn họ, để bọn họ hỗ trợ sao chép."

Nói xong lại bổ sung: "An Tri là một người rất cẩn thận, chúng tôi lấy cớ liên hoan mà lừa anh ta ra ngoài, dọc đường để một thành viên giả bộ không khỏe trở về."

Đột nhiên vẻ mặt Cảnh Mễ Lạc lộ sự sợ hãi, dùng chăn đắp kín người: "Tôi không nghĩ sẽ hại chết người, không hề nghĩ tới!"

Sở Hạ và Thẩm Phất liếc mắt nhìn nhau, Thẩm Phất lắc đầu: "Tinh thần của em ấy không ổn định, sợ rằng hỏi nữa cũng không thu được thêm gì."

Rung chuông gọi y tá vào, hai người đi ra phòng bệnh.

Sở Hạ ngồi trên băng ghế dài: "Lời Cảnh Mễ Lạc nói, cậu có ý kiến gì không?"

Thẩm Phất: "Đối với em ấy, theo logic thì ổn, nhưng đối với An Trị, thì không đủ sức thuyết phục."

Trong mắt Sở Hạ lộ ra vẻ tán thưởng. Thẩm Phất chậm rãi nói: "Có một điểm Cảnh Mễ Lạc nói rất đúng, An Tri rất cần thận, làm sao có thể để cho em gái thừa cơ lợi dụng chứ?"

Dưới cái nhìn của anh, từ khi Cảnh Mễ Lạc phát hiện ra An Tri thích NPC đã khởi đầu cho một cái bẫy liên tiếp, An Tri cố ý để cho cô gái tức giận đến mức che mờ lý trí, rồi âm thầm bán đi trò chơi.

Sở Hạ bình luận: "Nghề nghiệp phù hợp với cậu nên là cố vấn tội phạm."

Thẩm Phất cười nói: "Muốn nghe phân tích của một kẻ mưu mô không?"

Sở Hạ gật đầu.

Thẩm Phất: "Chuyện này Mã Bách Lợi cũng biết, hai người này một kẻ muốn đánh bại đối thủ, một kẻ khác chỉ đơn giản muốn thí nghiệm hiệu quả của trò chơi mà thôi." Sở Hạ tiếp lời anh: "Cứ như vậy suy ra, chỉ sợ Cảnh Mễ Lạc là đối tượng yêu đương mà An Tri cẩn thận chọn ra."

Ảnh hưởng hoàn cảnh gia đình, nếu Cảnh Mễ Lạc phạm tội, tất nhiên sẽ nghĩ tới chuyện đánh lạc hướng điều tra của lực lượng cảnh sát, không dễ bị phát hiện ra. Viên cảnh sát trẻ chạy từ cầu thang lên, chống tường thở hồng hộc: "Đội trưởng, hoa."

Sở Hạ nhìn đồng hồ đeo tay.

Viên cảnh sát trẻ bất đắc dĩ: "Không xếp hàng vào thang máy được, chỉ đành chạy thang bộ."

Cậu đã thử ba lần chen vào thang máy rồi, bởi vì lượng người cuồn cuộn không ngừng tràn vào, nên mỗi lần thang đều báo quá tải, cậu đành chủ động đi ra, sau đó cứ tuần hoàn như vậy.

Trong phòng bệnh vọng ra vài tiếng hét húa, tay viên cảnh sát trẻ đang cầm giỏ hoa run bắn lên: "Chuyện gì vậy?"

Sở Hạ lắc đầu: "Về Cục cảnh sát trước đã." Nghiêng đầu nhìn Thẩm Phất một chút. Người sau cười nói: "Xem ra giỏ hoa này không dùng đến rồi, bằng không cho tôi mượn đi?"

Đây chính là người nhà của cảnh sát nha, không đợi Sở Hạ lên tiếng, viên cảnh sát trẻ tức khắc đưa giỏ hoa tới cho anh, đầy mặt lấy lòng.

Sở Hạ và viên cảnh sát trẻ xuống cầu thang rời đi, Thẩm Phất nhìn bóng lưng bọn họ biến mất, cẩn thận xếp gọn lại lá hoa, đi xuống tầng hai, vào một gian phòng bệnh khác.

Toàn bộ cửa sổ được mở ra, mùi bạc hà thơm ngát vương vấn trong phòng. Thẩm Phất gõ cửa đi vào: "Chậu hoa đẹp đó."

Ánh mặt trời chiếu xuống khiến An Tri trông vô cùng dịu dàng: "Y tá tặng." Thẩm Phất đặt hoa lên bàn, "Tới thăm cậu chút."

An Tri: "Thân thể tôi từ sớm đã không sao nữa rồi."

"Như vậy, tại sao còn chưa làm thủ tục xuất viện?"

Nhìn nhau nở nụ cười, An Tri: "Anh đã gặp Cảnh Mễ Lạc."

Giọng nói chắc nịch. Thẩm Phất gật đầu.

An Tri: "Có thể thấy được cô ta nói hết tất tần tật rồi."

Thẩm Phất: "Cậu không sợ sao?"

An Tri: "Lời khai một phía, lực lượng cảnh sát cũng chẳng định tội được. Tôi đã xác nhận nhiều lần rồi, trước kia Cảnh Mễ Lạc không để sót bất cứ lỗ hổng nào..... Đúng là người con gái mà tôi chọn." Thẩm Phất: "Tôi đoán cậu đã từng muốn

dùng phương pháp như vậy để đối phó Sở Du." Lúc An Tri bật cười có một loại khí chất rất

đặc biệt: "Vận may rất quan trọng." Mấy lần hắn thử kết bạn tốt với Sở Du, đều bị cậu ta lấy lý do "không hứng thú với con người, lãng phí thời gian chơi game" mà từ chối.

"Ngày mốt chính là ngày công bố sản phẩm của Quân Dực," An Tri không đề cập tới chuyện cũ khiến người cụt hứng nữa, nụ cười lớn hơn: "Tôi rất chờ mong các anh tới."

Trước khi Thẩm Phất rời đi, An Tri đưa cho anh một con ếch gập bằng giấy, nụ cười vô cùng rực rỡ.

Đằng sau sư tử đá đã không còn ai nữa, trên mặt đất còn vài đầu lọc thuốc đã bị dập tắt, đặt con ếch xuống khoảng đất sạch, ấn vào đít ếch cho nó nhảy liên tục.

"Chơi vui không?"

Một bóng ma che xuống, cướp đi hơn nửa ánh sáng.

Thẩm Phất ngẩng đầu, "Không phải anh về Cục sao?"

"Cục trưởng vừa mới quay lại, nói tối nay muốn mời các đồng nghiệp hỗ trợ công tác lần này một bữa, tôi không muốn dây vào." Thẩm Phất không thấy thú vị mà "à" một tiếng.

"Đã có báo cáo giám định pháp y, xác nhận người chết do quá sợ hãi."

Thẩm Phất ngừng việc tàn phá con ếch giấy, đứng lên: "Người giám sát trò chơi kia sao?"

Sở Hạ gật đầu: "Rất nhiều mạch máu xung quanh trái tim bị đứt vỡ."

Thẩm Phất khẽ cau mày, sự an toàn của Sở Du là điều kiện cần thiết để anh hoàn thành nhiệm vụ lần này, dựa theo tình hình bây giờ, đương nhiên anh không mong muốn nhìn thấy đối phương đi tham gia lễ công bố sản phẩm, trở thành một trong những người đầu tiên trải nghiệm trò chơi.

Sở Hạ: "Anh đang lo lắng cho Tiểu Du sao?" Thẩm Phất không phủ nhận.

Dọc đường về nhà, không có nói chuyện nữa, mãi tới lúc đứng trước cửa, bỗng nhiên Sở Hạ hỏi: "Tại sao?" Rõ ràng trước đó hai người không hề biết tới nhau.

Thẩm Phất: "Lần đầu tiên thấy em ấy tôi đã muốn bảo vệ rồi." Vẻ mặt Sở Hạ vẫn y nguyên không chút thay đổi.

Cửa mở.

Sở Du nghi ngờ mà nhìn bọn họ, vừa nãy cậu cảm thấy bên ngoài cửa có giọng nói nghe rất quen. Thẩm Phất cười bảo: "Bọn anh đang thảo luận tầm quan trọng của em." Vài giây sau Sở Du mới phản ứng kịp, vui tươi hớn hở nói đùa: "Nếu một ngày nọ, em với anh em cùng rơi xuống nước, chị dâu sẽ cứu ai?"

Tự bỏ bớt đi cách xưng hô, Thẩm Phất trả lời vô cùng thoải mái: "Cứu em."

Sở Du ngỡ ngàng, cẩn thận ngó trộm vẻ mặt Sở Hạ, khá là đáng sợ.

Thẩm Phất bổ sung một câu "anh của em biết bơi", mới khiến bầu không khí nghẹt thở thoáng giảm bớt chút.

Sở Du lấy cớ, chuồn vào bếp tránh nạn. Đi cả ngày bên ngoài rồi, tắm rửa xong, sau khi ra ngoài Thẩm Phất từ chối ăn tối, ngồi trên ghế không nhúc nhích.

Trong phòng khách có thêm một bức tượng điêu khắc sống.

Sở Hạ: "Cậu nên đứng dậy đi lại chút." Thẩm Phất nhắm mắt lại, hô hấp thả chậm hết mức có thể.

Tiếng điện thoại đánh gãy sự ngủ động của anh, giọng nói trong phòng rất nhỏ: "Anh tôi cướp thư mời của tôi rồi." Nói một câu gì đó nữa, rồi vội vàng cúp máy. Thẩm Phất lười biếng mở mắt ra, đưa mắt nhìn thư mời trên tay Sở Hạ.

"Anh muốn thay Tiểu Du đi sao?"

Sở Hạ nhàn nhạt "ừ một tiếng. Thẩm Phất cong ngón tay lại, "Có muốn làm lớn một trận với tôi không." Theo đầu ngón tay trắng nõn, dường như nháy mắt khoảng cách giữa hai người chỉ còn một bàn tay thôi.

Thẩm Phất chầm chậm nói: "Cho dù là loại trò chơi gì, chúng ta kết thành đồng minh trên phương diện sức mạnh; trên phương diện vốn tài chính tôi sẵn sàng phát triển thêm vài đồng minh Ma cà rồng, trò chơi sẽ giúp giảm đi hoạt động về đêm, người chơi có thể thông qua việc bị hút máu mà hưởng thụ kɧoáı ©ảʍ, đương nhiên loại phục vụ này nhất định phải thu phí rất cao; mặt khác, sức mạnh của Ma cà rồng lớn vô cùng, sở trường đánh đấm, chúng ta có thể thành lập một đội quân đánh thuê."

"Thẩm Phất." Đột nhiên Sở Hạ nghiêm túc gọi tên anh. "Sao vậy?"

"Chừa chút đường sống cho người khác."

"……"