Sở Hạ đã quen với cách nói chuyện của anh, không cảm thấy có gì không thích hợp. Không nhận lại sự chế giễu, giọng nói Thẩm Phất khôi phục dịu dàng: "Nếu có vấn đề, tiếp tục điều tra, sớm muộn gì cháy nhà cũng ra mặt chuột."Sở Hạ chờ câu sau, có tinh thần chính nghĩa như thế, không giống phong cách của anh ta.
Thẩm Phất chuyển đề tài: "Nhưng cho dù điều tra chuyện gì, cũng đừng yêu cầu kiểm tra trò chơi."
Sở Hạ: "Tổng giám đốc công ty Quân Dực không phải quả hồng mềm mặc người bóp nặn, trước tôi có vài đồng nghiệp đến đó rồi, bị một đống tài liệu pháp luật cản trở." Bỗng nhiên Thẩm Phất bật cười: "Vậy vị tổng giám đốc này lại là một người phúc hậu đấy chứ."
Anh đứng lên, gần như không thể thấy được bất cứ cái lông tơ nào trên thân thể: "Nếu là tôi, cứ để mấy cậu vào kiểm tra, rồi lén lút để lộ một chút thông tin về trò chơi, rồi hắt hết nước bẩn lên đầu lực lượng cảnh sát."
Quân Dực chuẩn bị phát hành trò chơi mới, giá trị thị trường đã được tính toán khoảng chừng hơn trăm tỷ, nếu như lực lượng cảnh sát có liên quan tới chuyện để lộ thông tin, thì chắc chắn sẽ bị người ngoài cuộc mắng chửi.
"Cho dù là bị hại hay làm quá sức mà đột tử, thì đều là một chậu nước bẩn chuẩn bị cho Quân Dực," Thẩm Phất lạnh nhạt nói: "Tiết mục giành lấy sự cảm thông đôi khi có tác dụng nhiều hơn so với những gì tưởng tượng."
Sở Hạ chậm rãi nói: "Dù là thông tin bé nhỏ cỡ nào, cũng có thể khiến công ty mất bay mấy trăm triệu." Thẩm Phất dựng thẳng ngón tay lên lắc lắc, đột nhiên vẻ mặt thay đổi, bắt chước theo giọng điệu và ánh mắt đau khổ của tổng giám đốc: "Chúng ta vừa mất đi một vị giám sát trò chơi, thông tin bí mật của trò chơi lần này lại bị lộ ra, không thể nghi ngờ đây chính là họa vô đơn chí." (các tai họa nổi tiếp nhau mà đến) Xoay người một cái thần thái đã thay đổi, lại đứng trên góc độ của fan hâm mộ, tràn đầy cảm xúc tức giận: "Quân Dực, chúng tôi luôn ủng hộ các anh, khi trò chơi phát hành tôi sẽ là người đầu tiên download!"
Một loạt diễn xuất dâng trào cảm xúc, Sở Hạ nhịn không được mà cười khẽ. Thẩm Phất hắng giọng: "Tôi diễn được chứ?"
Sở Hạ: "Nếu anh là diễn viên, nhất định sẽ đoạt được ánh hào quang rực rỡ." Thẩm Phất: "Nếu là kẻ địch thì sao?" Sở Hạ thản nhiên đáp: "Một đối thủ khiến người phải đau đầu."
Thẩm Phất cười: "Chỉ cần anh nghe lời,
chúng ta sẽ không bao giờ phải đối đầu." Bất chợt ánh mắt Sở Hạ lạnh băng. Thẩm Phất khụ nhẹ một cái, "Xin lỗi, vẫn chưa thoát khỏi nội dung vở kịch trong game lần trước."
Sở Hạ đứng trước mặt anh, đột nhiên nói: "Có khao khát với máu người, là một trải nghiệm như thế nào?"
Thẩm Phất nhíu mày.
Sở Hạ: "Gần đây bận quá, hết vụ án này tới vụ án khác, báo cáo kết án vụ gϊếŧ người liên hoàn lần trước còn chưa làm xong." Anh muốn thử phân tích tâm lý của hung thủ.
Thẩm Phất: "Tôi chưa thử bao giờ."
Sở Hạ cau mày: "Hút máu của tôi."
Thẩm Phất cẩn thận quan sát kỹ vẻ mặt anh ta: đôi mắt sáng suốt, không giống bộ dáng có vấn đề thần kinh.
Sở Hạ dựa đầu sát vào anh, vai kề vai mà đứng: "Hút xong thì nói cảm nhận cho tôi biết."
Thẩm Phất: "Tư thế hơi quái, anh dịch sang bên một chút."
Bớt chút được không gian, Thẩm Phất hơi cúi đầu.
Sau nháy mắt nhói đau, là cảm giác đê mê, truyền khắp toàn thân từ trên xuống dưới, dường như tất cả các tế bào đều đang run rẩy, có một giây phút Sở Hạ mơ màng, cảm giác bản thân là một chiếc đàn dương cầm, theo những ngón tay mảnh khảnh mà run rẩy phát ra âm thanh.
Sau cảm xúc mãnh liệt, tới gần lúc kết thúc,
tâm tư Sở Hạ dần bình lặng lại. Thẩm Phất bình luận: "Chẳng có cảm giác gì."
Sở Hạ giấu bàn tay ra sau, che đậy sự run rẩy của những đầu ngón tay.
"Có lẽ còn chưa cảm nhận đủ," Sở Hạ: "Lần tới tôi lại tìm cậu." Chữ cuối cùng chưa nói xong, anh ta đã thoát game. Trong phòng, Sở Du đang cầm một bộ quần áo mà ngẩn người, nhìn thấy Sở Hạ, tính toán thời gian, "Anh mới chơi chưa tới 20"." Nếu chơi nữa chắc chắn sẽ xảy ra chuyện. Sở Hạ thở phào một cái, khôi phục khuôn mặt nghiêm nghị. Sở Du cầm quần áo tới trước mặt anh, chỉ
vào logo bên trên: "Nhìn đây này." Trên quần áo in một huy hiệu hình tròn, đường nét thiết kế chồng chất, khiến người nhìn dễ bị hoa mắt chóng mặt. "Khó khăn lắm mới tìm được," Sở Du nhớ lại năm xưa, dùng giọng nói hơi bùi ngùi: "Được dùng khi còn tham gia câu lạc bộ, đường nét logo cũng không phải đơn giản như vậy."
Vừa nói vừa chỉ men theo một đường nét: "Đây là "G"."
Cậu làm mẫu chữ đầu, rất nhanh Sở Hạ có thể dựa vào đó nhận ra các chữ khác. Sở Du: "Chữ "C" đại diện cho Cảnh Mễ Lạc, vài chữ khác phân biệt đại diện cho các thành viên khác trong câu lạc bộ lúc bấy giờ."
Thời điểm cậu tham gia câu lạc bộ đúng lúc mấy người Cảnh Mễ Lạc rời đi, nhưng An Tri vẫn tiếp tục sử dụng logo trước đó của câu lạc bộ.
Liên hệ với mấy vụ án trước, Sở Hạ rất nhanh tìm ra tên tương ứng của những người bị hại.
Chỉ còn thiếu một, "M chỉ ai?"
Sở Du lắc đầu: "Em chỉ nghe An Tri từng nhắc tới một lần, không nhớ rõ lắm."
Sở Hạ đã sớm điều tra câu lạc bộ trò chơi này rồi, trên cơ bản thông tin về mỗi câu lạc bộ đều được lưu lại, trong đó không có ai có họ bắt đầu bằng chữ M cả.
Lúc này khoang trò chơi được mở ra, Thẩm phất từ từ đi ra ngoài, nhìn thấy tình hình bên này cũng tới xem.
Sở Du giải thích một lần nữa. Thẩm Phất gật đầu: "Thật ra tôi rất có duyên với M đấy."
Hai người cùng ngẩng đầu nhìn anh, Thẩm Phất chậm rãi nói: "Các cậu không thấy chữ cái trong họ của người đó có cả trong họ tôi sao."
Sau vài giây câm lặng, Sở Du quan sát vẻ mặt của Sở Hạ, kêu to bất công, nếu mình mà nói chuyện càn quấy như vậy, chắc chắn sẽ bị đánh cho gãy chân.
Ánh mắt lấp lóe nhìn chằm chằm Sở Hạ..... Cầu mong được đối xử bình đẳng. Lần này cuối cùng Sở Hạ cũng bắt sóng được bất mãn của cậu, lạnh nhạt nói: "Người lớn nói chuyện, trẻ con đừng chen ngang."
Khóe miệng sở Du kéo căng, không dám đấu tranh nữa. Đột nhiên Thẩm Phất hỏi: "Câu lạc bộ của các cậu đã từng tìm nhà tài trợ chưa?"
Sở Du nhún vai: "Đây là một câu lạc bộ cao cấp, đúng dịp sẽ có công ty trò chơi chủ động liên hệ đầu tư." "Công ty nào."
Sở Du đắc chí đáp: "Quân Dực."
Thẩm Phất theo bản năng liếc mắt nhìn nhau với Sở Hạ.
Sở Du cho rằng bọn anh không tin, còn nhấn mạnh: "Là thật đó."
Sở Hạ: "Quân Dực là công ty số một số hai trong nước, sao lại tài trợ cho các em?"
Sở Du cực kỳ đau đớn đáp: "Người tài dù có nhiều tiền cũng không mời được."
"Tiểu Du chơi game rất tốt, ngoài ra không có gì nên sẽ không được để ý tới," Thẩm Phất phân tích: "Người bọn họ coi trọng là An Tri."
Sở Hạ gật đầu, hai người đi tới một bên khác thảo luận vụ án tránh mặt Sở Du.
Sở Du: "....."
Danh sách nhân viên cấp cao của Quân Dực không phải thông tin bí mật gì, trên trang web công ty có một mục giới thiệu riêng, cũng không cần phải cẩn thận tra xét, tổng giám đốc Mã Bách Lợi nằm ở vị trí dễ nhìn thấy nhất.
Sở Hạ: "Để đảm bảo chắc chắn, ngày mai tôi sẽ phái người tới Quân Dực yêu cầu một bản danh sách chi tiết các nhân viên trong công ty."
Thẩm Phất: "Khẳng định Mã Bách Lợi này có cổ quái, bằng không sẽ không gây trở ngại cho các anh điều tra. Trong Quân Dực truyền xuống lệnh cấm nói nhiều, vậy muốn điều tra sâu hơn là chuyện không dễ đâu." Sở Hạ nói thẳng: "Khống chế An Tri, tra khảo ra quan hệ lợi ích giữa cậu ta với Mã Bách Lợi." Nghĩ tới vài lần "trùng hợp gặp gỡ" trước đó, nhắc nhở: "Đừng để tôi đυ.ng phải cậu tại những nơi khả nghi đấy." "Được." Đồng ý vô cùng sảng khoái, khiến Sở Hạ không nhịn được mà nảy sinh lòng nghi ngờ. Lúc ánh mắt giao nhau, Thẩm Phất cười nói: "Đừng quên tôi còn có một lá thư mời." Mi tâm Sở Hạ nảy lên một cái, đang định mở miệng, bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, sau khi cúp điện thoại anh ta không nói lời nào, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Thẩm Phất: "Lại có án mạng sao?"
"Cảnh Mễ Lạc đã tỉnh."
Thẩm Phất trợn tròn hai mắt, sinh viên đại học trẻ trung xinh đẹp đột nhiên gặp phải tai nạn bất ngờ, lại còn là con gái của Cục trưởng Cục cảnh sát nữa, phần lớn mọi người đều cho rằng đây là vụ án trả thù, nhận được nhiều sự quan tâm của xã hội. Truyền thông chưa từng ngừng đưa tin về các thông tin liên quan tới cô gái này, mấy lần còn truyền ra rằng bệnh tình nguy kịch. Sở Hạ tiện tay cầm lấy áo khoác, dặn Sở Du đi ngủ sớm rồi vội vàng đi tới bệnh viện đa khoa.
Tình trạng cơ thể của Cảnh Mễ Lạc rất kém, vài vết thương trên cánh tay bị khâu lại trông rất đáng sợ.
Vợ chồng Cục trưởng đang nắm tay con gái mà khóc, vợ Cục trưởng liên tục lẩm bẩm "Cám ơn trời đất."
Lúc Sở Hạ đi vào, bác sĩ còn đặc biệt nhắc nhở: "Tuy bệnh nhân đã thoát khỏi cơn nguy kịch, nhưng vẫn cần nghỉ ngơi."
Sở Hạ: "Sẽ không tốn thời gian."
Có lẽ là do nghề nghiệp của cha, nên không ngờ được Cảnh Mễ Lạc rất bình tĩnh, không có biểu hiện ra sự sợ hãi tột cùng của người bị hại bình thường. Sở Hạ: "Kẻ gây thương tổn cho em đã tự sát."
Cảnh Mễ Lạc: "Tôi biết."
Trước khi hôn mê cô loáng thoáng thấy được kẻ phạm tội dùng dao cứa cổ, còn có vài giọt máu phụt ra văng lên mặt mình. Sở Hạ ngồi một bên: "Nói chuyện phiếm đôi ba câu được chứ."
Cảnh Mễ Lạc rất phối hợp mà gật đầu.
"Nghe nói em chơi trò chơi rất giỏi." Nhắc tới phương diện bản thân thích thú, trong mắt Cảnh Mễ Lạc hơi có ánh sáng. Sở Hạ: "Em trai tôi cũng thích chơi game, nó từng kể đã tham gia một câu lạc bộ trò chơi cùng em."
Vẻ mặt Cảnh Mễ Lạc hơi cứng lại, miễn cưỡng cong khóe môi: "Vậy thì thực có duyên."
Ngón tay mềm mại cố đè ép xuống kích động nắm chặt lại, lòng bàn tay cọ xát lên ga trải giường.
Cục trưởng đứng bên giường giật mình trong lòng, cho dù không phải đứng dưới góc độ của một người cảnh sát, chỉ lấy lập góc độ của một người cảnh sát, chỉ lấy lập trường của người cha tới xem, thì phản ứng con gái ông hoàn toàn chính là chột dạ né tránh.
Cảnh Mễ Lạc tránh đối diện với cha, cầm ngược lại tay mẹ: "Mẹ, con hơi váng đầu." Vợ của Cục trưởng hơi ngượng ngùng nhìn Sở Hạ: "Đội trưởng Sở, cậu xem có thể......" Sở Hạ đứng dậy: "Mai tôi lại quay lại."
Hơi gật đầu một cái với vợ của Cục trưởng, nhưng lúc đứng lên lại liếc nhìn Cục trưởng.
Lúc rời khỏi bệnh viện đa khoa, trời đã dần sáng rồi, Sở Hạ dứt khoát tới Cục cảnh sát đi làm.
Nửa giờ sau, viên cảnh sát trẻ tuổi miệng ngậm bánh rán đi vào, nhìn thấy anh ta vội vàng sửa lại tướng ăn: "Chào buổi sáng đội trưởng."
"Chào."
Viên cảnh sát trẻ tuổi tới gần, thấy anh ta đang viết báo cáo kết án, không tiện quấy ray.
Thời gian trôi qua, trong Cục cảnh sát nhiều người lên, viết được một nửa, Sở Hạ dừng bút đi sang phòng nước, lúc chờ nước sôi, nghe được cuộc trò chuyện truyền tới từ phòng rửa tay bên cạnh
"Cậu nói xem thời gian làm việc một ngày của đội trưởng dài như vậy, thì cuộc sống cá nhân như thế nào chứ?"
"Đâu còn thời gian mà đi lo lắng cho người khác, chỉ mong vụ án này sớm được phá, không thì tôi đã ba lần cho bạn gái leo cây rồi."
Sở Hạ không lên tiếng, cho lá trà vào rồi trở lại tiếp tục công việc.
Dựa theo miêu tả của Sở Du, chị dâu nhà mình từ sáng tới tối đều thần thần bí bí, phần lớn ngâm người trong trò chơi, mỗi lần đi ra ngoài sẽ có một đoạn thời gian rơi vào suy nghĩ.
Đồng thời trong quá trình quan sát của cậu, còn phát hiện ra không biết từ lúc nào, anh trai mình đã có thói quen đăng nhập trò chơi mỗi đêm.
Thế giới "Âm hồn", lại là một bức tranh khác.
Ngoài cửa sổ mây đen dày nặng, ánh trăng không có cách nào xuyên qua, Sở Hạ chủ động để lộ ra cần cổ yếu ớt, một lát sau, Thẩm Phất dùng ngón tay lau đi vệt máu tươi bên môi: "Lần này đủ cảm nhận sâu sắc chưa?"
Sở Hạ lắc đầu. Thẩm Phất: "Còn muốn thêm lần nữa?"
Sở Hạ gật đầu.
Thẩm Phất nhìn đám mây lắc lư tụ lại ngoài cửa sổ: "Có một truyền thuyết là, khi bị Ma cà rồng huyết thống thuần chủng hút máu, sẽ xuất hiện kɧoáı ©ảʍ."
Cổ họng Sở Hạ rất khả nghi mà động đậy: "Chỉ là lời đồn."