"Nhưng gì cơ?" Sở Du vốn tò mò chết đi được, không nhịn được chuyện hắn ta chỉ nói một nửa ngừng một nửa.Hô hấp An Tri dồn dập hơn: "Thần sẽ cô đơn, thần cần có đối thủ, vì thế tôi đã tạo ra chiến tranh chỉ thuộc về vua tang thi với Dị năng giả, nhưng tới một ngày, đột nhiên xuất hiện chủng loại mới." Sở Du nuốt nước miếng, nhận ra phần đặc sắc nhất chuẩn bị được tiết lộ rồi. "Ma cà rồng." Trong mắt An Tri lóe lên nhục nhã: "Một tồn tại vốn không nên xuất hiện trong trò chơi." Hai mắt Sở Du chớp liên tục: "Nhược điểm của Ma cà rồng là gì, tỏi sao?" An Tri cười khẩy: "Ngay cả ánh mặt trời còn không sợ, thì tỏi đã là gì?" Sở Du ngạc nhiên: "Vậy chẳng phải gần như vô địch?"
Giọng nói An Tri lạnh lẽo chưa từng có: "Tôi bị bắt đi làm Huyết nô (nô ɭệ Huyết tộc)." Sở Du tốn một phút mới tiêu hóa được sự thật này: "Vậy anh tôi đâu?"
Móng tay đâm sâu vào trong da thịt, cắt ra tơ máu, An Tri trầm giọng đáp: "Anh ta loại bỏ được tôi và thành công leo lên."
Sở Du cố gắng chải vuốt cho logic nhất, tuyên bố thất bại: "Vị trí của các Huyết nô còn cần cạnh tranh sao?"
An Tri liếc mắt nhìn cậu, Sở Du giơ hai tay lên: "Tôi hiểu, cũng chỉ vì sống sót." "Huyết nô có tỉ lệ cơ hội nhất định hấp thu được sức mạnh Ma cà rồng, tôi vô cùng tò mò sức mạnh đó tới từ đâu, nên mới đặt bản thân vào nguy hiểm."
Sở Du: "Nhưng vừa nãy anh mới nói anh bị
bắt đi."
Vài giây im lặng ngắn ngủi. "Đi ra ngoài."
Sở Du hơi há hốc miệng: "Tôi?"
An Tri lạnh lùng nói: "Mời cậu đi ra ngoài." Không thể kí©h thí©ɧ tới bệnh nhân..... Sở Du tự an ủi mình khi bị đuổi đi, không quấy rầy anh ta nữa.
Trong hành lang của bệnh viện đa khoa có vài vị cảnh sát, đều ở đây để bảo vệ an toàn cho Sở Du.
Trước khi vụ án được phá, trong đầu tất cả mọi người đều căng lên một sợi dây mỏng manh, sau khi hôm qua lại xảy ra một vụ án mạng, thì sự an toàn của Sở Du càng được đặt tại vị trí hàng đầu.
Công ty Quân Dực chuẩn bị phát hành một sản phẩm khủng, khắp phố buôn bán đều có thể nhìn thấy các biển quảng cáo tuyên truyền, marketing của công ty rất tốt, có danh tiếng tốt lúc trước, nên sự chờ mong của các fan game đã đạt tới mức độ lớn chưa từng có.
Bởi vụ án đột nhiên xảy ra này, nên hôm qua Sở Hạ vừa thoát khỏi trò chơi đã bị gọi khẩn cấp về đội, chưa kịp trò chuyện đôi ba câu cùng Thẩm Phất nữa.
Tới bữa trưa, trong một quán cà phê góc đường.
Các đôi tình nhân ngồi kín, thì hai kẻ Thẩm Phất và Sở Hạ lại lạc loài quá. Nhân viên phục vụ lễ phép hỏi hai người muốn order gì, Thẩm Phất nhìn lướt qua menu, "Có cà phê bớt lửa không?"
Bị anh hỏi ngớ cả người ra, nhân viên phục vụ lúng túng đáp: "Tạm thời chưa bán loại sản phẩm đó ạ."
Thẩm Phất: "Hai cốc cà phê đá, nhiều đá ít cà phê."
Anh gọi đồ xong, nhân viên phục vụ cũng thở phào nhẹ nhõm. Thìa nhỏ nhẹ nhàng khuấy đá trong cốc, Sở Hạ hơi cúi đầu, không thể đoán ra vẻ mặt của anh ta: "Nói mới nhớ tôi cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với nghề nghiệp kiểu vậy..... A, Huyết nô ha."
Âm nhạc trong quán cà phê dịu dàng đằm thắm, làm nổi bật thanh âm tràn đầy quyến rũ.
Thẩm Phất sửa đúng: "Là Huyết thị."
Sở Hạ giương mắt nhìn anh một hồi: "Khác nhau sao?" Thẩm Phất giải thích: "Huyết nô chỉ để dùng cung cấp máu, còn Huyết thị có thể làm ẩm giường, địa vị đó Huyết nô sao so được."
"Kít" một cái. Viên đá bị cái thìa nhỏ chặt thành hai nửa, từ chính giữa viên đá mà nứt toác ra. Sở Hạ buông tay: "Nói tiếp đi."
Thẩm Phất: "Chỉ là thủ đoạn dọa dẫm người trong trò chơi thôi, tôi chưa bao giờ hút máu người nha."
Đạt tới cấp bậc Ma cà rồng như anh, hoàn toàn có thể nhịn đói trong một thời gian rất dài.
Nhưng An Tri đã phải chịu không ít khổ sở trong tay anh, mỗi lần xem xong người sau bị dọa sợ tới mức cuộn tròn, so ra bị hút máu còn thoải mái gọn lẹ hơn. Sở Hạ nhàn nhạt nói: "Điều tôi thực sự muốn biết là gì, cậu rất rõ."
Hình tượng trong trò chơi của Thẩm Phất, sao lại trùng khớp với Bá tước như vậy, đây mới là điều mà anh cảm thấy hứng thú nhất.
Thực ra trong lòng Sở Hạ đã có một vài phỏng đoán, chẳng qua muốn chờ anh tự nói ra thôi.
Thẩm Phất uống một hớp cà phê, độ lạnh bỗng khiến người ta phấn chấn hơn: "Thật ra tôi có một người anh trai thất lạc nhiều năm."
Tiếng cười lạnh khiến nhiệt độ trong quán cà phê sụt nhanh chóng.
Thẩm Phất vẫn khăng khăng: "Anh ta chính là kẻ đứng đằng sau."
Sở Hạ: "Họ tên, tuổi tác, công việc."
Thẩm Phất: "Thẩm Phong, 27 tuổi, công ty trò chơi."
Sở Hạ gật đầu, chợt hỏi: "Phong nào?"
"Phong trong gió to."
"Ngày tháng sinh?"
Thẩm Phất: "Ngày 1 tháng 4."
Sở Hạ: "Sinh năm bao nhiêu?"
"Hai chín....."
Khóe mắt Sở Hạ thoáng thấy anh đang bấm đốt ngón tay dưới bàn: "Còn định tính nữa?"
Thẩm Phất lần nữa đặt tay lên bàn, mười ngón đan vào nhau, tư thế ngồi quy củ: "Là tôi làm."
Ánh mắt Sở Hạ sa sầm.
Thẩm Phất: "An Tri có thể thành kẻ thống trị trong trò chơi, lẽ nào anh cảm thấy tôi không thông minh bằng hắn?"
Sở Hạ: "Giả làm NPC, thảo luận vụ án cùng lực lượng cảnh sát." Mí mắt nhẹ nhấc lên, không giận tự uy: "Chiêu này đẹp đấy."
Thẩm Phất: "Lừa gạt hôn nhân vơ vét gia sản, người đẹp rắn, đội trưởng Sở văn hay chữ tốt."
Sở Hạ: "Thích lột quần áo người ta rồi ném ra ngoài."
Thẩm Phất: "Tác phong đoan chính, lại đi nhìn trộm người khác tắm?"
Cậu một câu tôi một câu, giọng nói càng lúc càng lớn.
Thẩm Phất làm một bộ dáng tạm dừng lại. Ai cũng đuối lý, hai người ngừng việc bới móc nhau.
Thẩm Phất: "Mọi chuyện trước đây tạm thời gạt qua một bên, chờ chúng ta phá án xong lại tiếp tục tính toán món nợ này cũng không muộn."
Một cốc cà phê đã thấy đáy, Sở Hạ mới chậm rãi mở miệng: "Được."
Lúc này, một khúc nhạc du dương kết thúc, thay đổi thành bài hát tiết tấu nhanh vui vẻ sáng sủa hơn.
Nữ sinh bàn bên bởi vì hưng phấn mà âm thanh nâng cao 8 độ: "Là nhạc opening của trò chơi Quân Dực!"
Có âm nhạc thu hút, đề tài bàn luận của mọi người trong quán cà phê dần lệch về phía trò chơi.
Thẩm Phất: "Mức độ quảng cáo rộng lớn, bây giờ sức nóng của Quân Dực đã dâng cao chưa từng có."
Sở Hạ: "Rất nhanh sẽ càng nóng hơn nữa." Không nói câu tiếp theo, đứng dậy tới quầy thu ngân tính tiền.
Thẩm Phất uống nốt ngụm cuối cùng, đứng ở cửa chờ anh ta, hôm nay nhiệt độ lần thứ hai dâng cao, vừa ra bên ngoài đã có cảm giác nhảy vào lò nướng.
Sở Hạ mặc quần áo bình thường, từ bóng lưng đã biết được là một người phong độ, căn cứ vào thân hình của anh, Thẩm Phất bắt đầu phác họa ra bộ dáng lúc Sở Hạ mặc đồng phục.
Vừa hoàn thành được bảy, tám phần, thì Sở Hạ xoay người đi. Thấy rõ phương hướng của anh ta, Thẩm Phất hỏi: "Không về cục sao?"
Sở Hạ: "Tôi muốn đi tìm hiểu rõ tình huống của Quân Dực." Kết hợp với những gì anh ta vừa nói ban nãy, Thẩm Phất nhíu mày: "Án mạng hôm qua có liên quan tới người của Quân Dực sao?"
Sở Hạ: "Tin tức này ém được cùng lắm nửa
ngày thôi." Hiện tại Quân Dực đang là tiêu điểm chú ý của mọi người, cho dù là hành động nào cũng sẽ bị để ý, không chỉ có fan của trò chơi, mà còn có công ty cạnh tranh với nó. Người đã chết có chức vụ không thấp trong công ty, loại tin tức kiểu này không thể giấu nổi.
Thẩm Phất: "Tôi đoán người này đóng vai
trò quan trọng trong quá trình thiết kế trò chơi, giám sát, người chế tác, hoặc là người lập ra kế hoạch."
Sở Hạ dừng bước.
Thẩm Phất giễu cợt: "Chẳng khó đoán đâu, An Tri đi phát thư mời của Quân Dực, khẳng định bản thân hắn ta có liên hệ mật thiết với công ty, trò chơi này có thể chính là tác phẩm của hắn."
Bọn anh mới thử chơi game của An Tri, rất có thể trò chơi mà hẳn thiết kế ra khiến người chơi không thể thoát ra được. Sở Hạ: "Ý cậu là có người phát hiện ra sự tai hại đó, nên muốn ngăn việc phát hành trò chơi?"
Thẩm Phất: "Chỉ suy đoán thôi." Nói xong bước một bước nhỏ lên đằng trước, vỗ vỗ vai anh ta: "Làm việc chăm chỉ vào, vì dân trừ hại nhé." Nói xong, cắm tay vào túi quần chậm rãi đi về hướng ngược lại.
Thẩm Phất đoán không sai, buổi chiều truyền thông lập tức đưa tin vụ án liên quan tới nhân viên của Quân Dực, người chết là giám sát theo dõi quá trình sản xuất game, 32 tuổi, nghi ngờ đột tử. Còn là vì bị hại hay do làm việc liên tục trong thời gian dài, thì phía cảnh sát chưa công bố kết quả điều tra.
Vốn chỉ là một loạt tra hỏi điều tra đơn giản, nhưng Sở Hạ vẫn phải làm tới tối mịt mới xong, hình như các nhân viên đã nhận được lệnh cấm nói linh tinh, mỗi lần nói chuyện ánh mắt đều lấp lóe, thông tin trước sau không khớp. Lúc về nhà Sở Du còn chưa ngủ, ở trong phòng tìm kiếm khắp nơi, cố gắng tìm ra các thứ sử dụng trong câu lạc bộ hồi đó, như quần áo, huy hiệu vân vân. "Cậu ta đâu?"
Sở Du chỉ chỉ khoang trò chơi.
Sở Hạ tiến vào "Âm hồn", lần này không nhìn thấy bữa tối phong phú nữa. Thân phận đã bị lộ, đương nhiên Thẩm Phất không phí tâm phí sức bố trí sắp xếp cho cảnh tượng nữa, chỉ còn bộ quần áo rườm rà và đồ trang điểm quái dị vẫn còn giữ nguyên thôi.
Sở Hạ ngồi xuống khi anh mở miệng mời. Hai mắt Thẩm Phất sâu thẳm, "Có vẻ anh đã có một cuộc chiến mệt mỏi."
Sở Hạ: "Mười câu của đám nhân viên có một nửa là giả."
Thẩm Phất nhíu mày: "Không thu được gì sao?" "Hoàn toàn ngược lại," Sở Hạ liếc mắt nhìn anh, lạnh giọng đáp: "Có vết xe đổ trước đó, thì dù suy đoán điều gì cũng không thể nói."
Vẻ mặt Thẩm Phất chẳng hề thay đổi đáp: "Xem ra bước đầu đào tạo của tôi với anh đã có hiệu quả."