Sở Du đang mở máy tính đây, nhưng sự chú ý của cậu vẫn rơi ở chỗ cửa kia kìa, đối với câu hỏi của Thẩm Phất cảm thấy khó hiểu, nói vậy có khác nào đặt quyền lựa chọn vào tay An Tri đâu.Lại nhìn anh trai của mình, ấy thế mà không có ý kiến gì.
Sở Du càng khó hiểu nghi ngờ hơn, dựa theo tính cách con người của anh trai, bất cứ lúc nào cũng phải nắm quyền chủ động trong tay mới đúng chứ.
"Gọi tên tôi là được rồi," An Tri nói: "Tôi nghiên cứu chế tạo ra một trò chơi, nhưng vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện, hai anh có muốn chơi thử không?"
Thẩm Phất cười không đáp, Sở Hạ gật đầu. Dung lượng trò chơi rất lớn, trong thời gian chờ đợi down về, An Tri tham quan khoang trò chơi của Thẩm Phất một phen, không tiếc lời khen ngợi.
"Không sánh bằng cậu An."
An Tri khiêm tốn: "Của tôi chỉ hơi độc đáo mới mẻ thôi." Thẩm Phất chậm rãi nói: "Đó cũng là được
cải tiến rồi."
Từ lúc vào cửa tới giờ, vẻ mặt An Tri lần đầu tiên xuất hiện sự thay đổi nho nhỏ, Thẩm Phất mỉm cười: "Hình như nó đã được cải tiến đặc biệt."
"Ting" một tiếng, cửa sổ nhảy lên, nhắc nhở đã lắp đặt xong trò chơi.
Tránh đi đề tài nhạy cảm này, ba người lần lượt tiến vào trong khoang trò chơi, ngoại trừ màn hình máy vi tính tỏa ánh sáng yếu ớt, thì bên trong im lặng tới mức khiến người ta không thích ứng được.
Thế giới trò chơi nhảy lên một câu nói:
[Dựa vào tình hình hiện tại, đã tự động lựa chọn hình thức chơi game nhiều người.]
Thẩm Phất nhíu mày, ngay từ đầu đã không cung cấp quyền lựa chọn cho người chơi. Theo câu nói kia chậm rãi nhạt dần, Thẩm Phất đứng trên một lối đi bộ.
Thời gian được thiết lập tại buổi tối, vừa âm u vừa yên tĩnh khiến người ta sợ hãi, nhìn xung quanh một chút, cũng không thấy Sở Hạ và An Tri.
Màu sắc trên mặt đường loang lổ không đều màu, bầu trời rơi lác đác vài hạt mưa, cũng không lâu sau mưa tạnh, tầng mây tan đi, ánh trăng ló rạng, toàn cảnh con đường được chiếu sáng.
Những bãi màu đậm kia hóa ra là vết máu đỏ tươi.
Cộp cộp, cộp cộp.
Xa xa có bóng người đang lắc lư chậm rãi đi về phía bên này, hình như giày của anh ta không vừa với chân, toàn bộ ống quần bị nước mưa ướt nhẹp, mỗi lúc bước đi, sẽ phát ra tiếng vang rất lớn.
Hơi hơi tới gần chút, cuối cùng Thẩm Phất thấy rõ được kẻ tới, đã không thể phân biệt ra đường nét, tất cả khuôn mặt dính đầy máu, một cơn gió lạnh thổi qua, quấn lấy mùi vị thối rữa.
Xác sống.
Từ này vừa hiện lên trong đầu, thì Thẩm Phất đã không chút do dự mà xoay người bỏ chạy.
Không chạy tới hai bước, đã thở hồng hộc rồi.
Kéo thanh thuộc tính ra nhìn, giá trị thể lực đạt mức màu vàng, bị phán là trong trạng thái kém.
Ngoại trừ hệ thống chủ trò chơi, không tìm được chỗ thêm bạn tốt, cũng đồng nghĩa tuy anh vào chơi với trạng thái nhiều người chơi, nhưng căn bản vẫn không tìm được đồng đội.
Nút "thoát" biểu hiện bằng màu xám, có nghĩa người chơi không thể trực tiếp thoát game.
Đối mặt với tang thi càng ngày càng gần, Thẩm Phất không lựa chọn chạy trốn nữa, khóe miệng chậm rãi cong lên.
Nếu anh đoán không nhầm, thì thân phận của An Tri trong trò chơi này sẽ đạt tới trình độ BOSS không thể đánh bại được. Dường như cảm nhận được hương vị thịt người thơm ngon trên người Thẩm Phất, nên bước đi của tang thi càng thêm vui vẻ, Thẩm Phất nhìn anh ta xa xôi nói: "Một người có thể trở thành thần trong game, nếu không làm thần được, thì trở thành một loại virus cũng không tệ nha."
Đáng tiếc tang thi không hiểu anh đang nói gì, bắt đầu chạy nước rút về phía trước, cố gắng đến gần thức ăn của mình. Vẻ trắng bệch trên khuôn mặt Thẩm Phất loáng cái đã biến mất, thay vào đó là màu trắng trong suốt thông thấu.
Nháy mắt tang thi nhào tới, bị một cục đá đâm xuyên qua đầu, một dòng máu đỏ thẫm phụt ra.
Thân thể Thẩm Phất đột nhiên như tràn đầy sức mạnh, quần áo chuyển thành vẻ lộng lẫy rực rỡ, mặt nạ che đi hơn nửa dung nhan.
Hình tượng của anh, bỗng nhiên ăn khớp với Bá tước trong "Âm hồn": "Làm tốt lắm."
[Hệ thống: chương trình có hoàn hảo tới đâu để trước mặt tôi cũng biến thành vô số lỗ hổng.]
Vì không bị cho đi nâng cấp, cố gắng chứng minh điểm chói sáng của mình.
"Có dấu tích của Sở Hạ và An Tri không."
[Hệ thống: chỉ có mỗi dãy số liệu quỷ dị liên quan tới vua Tang Thi.] Thẩm Phất nhíu mày: "Vậy đó hẳn là An Tri."
Ngẩng đầu ngắm mặt trăng hồi lâu, Thẩm Phất chậm rãi vươn tay tắm mình dưới ánh trăng, long lanh óng ánh, mang tới vẻ đẹp khó tả bằng lời.
Bỗng nhiên mấy cái móng tay mọc dài ra, sự sắc bén của chúng vượt cả lưỡi dao. "Nếu như cậu ta thích chơi đùa như thế, thì tôi cũng nên vui vẻ một chút đúng chứ."
Hệ thống quản lý của thế giới này đã bị sụp đổ, không có tổ chức cứu trợ nào, cũng chẳng nhìn thấy quân đội.
Thẩm Phất tốn thời gian nửa ngày để đi vào thành phố, trên đường có rất nhiều xe đυ.ng phải nhau, ngoại trừ vết máu loang lổ, thì cũng chỉ còn lại khung xương người.
An Tri thiết kế ra trò chơi này tại một trình độ nào đó thỏa mãn được nội tâm thống trị thế giới của cậu ta.
Thẩm Phất không bắt gặp được con tang thi nào đang hoạt động cả, đoán rằng có khả năng chúng nó sợ ánh mặt trời.
Tiếng kêu rên mỏng manh truyền tới, một bên thùng rác có một cậu thiếu niên dựa vào, nhìn tuổi tác không chênh lệch nhiều với Sở Du. Bên cạnh cậu ta, có một con tang thi ngã trên mặt đất, đầu đã bị đập nát. Màu môi biển đen, trên cánh tay có một vệt máu rách, thiếu niên nhìn thấy Thẩm Phất, dùng chút sức lực cuối cùng ném cục đá tới: "Không muốn chết, cút ngay."
Thẩm Phất khom lưng nhìn cậu ta, "Sau vài tiếng nữa, cậu sẽ biến thành tang thi." Thiếu niên cắn răng, vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt.
Thẩm Phất: "Biến thành quái vật, nhưng không mất trí não, cậu đồng ý không?"
Đột nhiên thiếu niên nhìn thấy móng tay của anh, không do dự bao lâu, nặng nề gật đầu.
Đường phố bỏ hoang, tất cả những quầy kệ trong các cửa hàng đều bị hư hỏng, những đồ trang sức lóa mắt tỏa sáng đủ màu ngày xưa, hiện tại như thứ rác rưởi mà ném đầy đất.
Trong hẻm nhỏ có hai bóng người, giẫm lên con đường đầy đá quý lộng lẫy. Thiếu niên khó tin sờ mặt mình, "Tại sao tôi có thể đi dưới ánh mặt trời?"
Thẩm Phất: "Ánh mặt trời chỉ là giảm đi sức mạnh của Ma cà rồng, không phải thứ trí mạng."
Thiếu niên cảm giác cơ thể mình chứa đựng sức mạnh dùng mãi không xong, đầu lưỡi cũng cảm giác khát khô. Thẩm Phất: "Thành phố này còn bao nhiêu người sống sót?"
Thiếu niên: "Chừng mấy chục nghìn người."
Thẩm Phất: "Còn nhiều vậy sao?"
Trong ước lượng của anh, thì tồn tại hơn trăm người đã coi như tốt rồi. Thiếu niên cười khổ: "Đây chính là thành phố sầm uất đã từng có gần 20 tỷ dân sinh sống."
Ngày tang thi bùng nổ đó, cậu và các bạn học đều đang tham gia huấn luyện quân sự khép kín, tai nạn buông xuống, so với những người hỗn loạn chạy trốn bên ngoài, thì bọn họ còn được huấn luyện viên dẫn dắt, phần lớn đều còn sống.
Thiếu niên tràn đây mơ ước hỏi: "Có thể biến hết những người đó thành Ma cà rồng không?"
Thẩm Phất lắc đầu: "Tìm những người cậu quen, chọn ra 100 người có cơ thể cường tráng nhất, nếu như bọn họ đồng ý, thì mang tới đây."
Mấy chục nghìn Ma cà rồng, không sớm thì muộn sẽ xảy ra sai sót, nhưng hơn một trăm con cũng đã đủ dọn dẹp sạch sẽ tang thi trong thành phố này rồi.
Tốc độ thời gian trong trò chơi không giống với thực tế, Sở Du đang đứng ngồi không yên trong nhà mình, vốn chẳng cảm thấy có chuyện gì cả, nhưng vừa nghĩ tới những ý tưởng trước đây của An Tri lại không rét mà run.
Đã ba tiếng trôi qua, trán Sở Du toát mồ hôi lạnh, lại không thể góp sức làm gì. Đột nhiên nhìn thấy trên màn hình trò chơi có một folder cài đặt, quỷ xui thần khiến ngồi xuống cạnh máy tính.
Trong folder cài đặt ngoài game, còn có một chương trình nhỏ, mở lên xem, một thằng hề bật nhảy ra, dọa cậu nhảy dựng.
Thằng hề làm một tư thế chào đón rồi biến mất, chỉ để lại nền màn hình đen thui đằng sau, giới thiệu hoàn cảnh và nhân vật được hiện ra sau đó.
Một loại virus bao phủ toàn bộ loài người, chỉ từ vài người bị nhiễm nhanh chóng lan tràn trở thành tai nạn của hàng nghìn tỷ người, trong một thảm họa lớn chưa từng có, đàn tang thi xuất hiện một con làm vua, không chỉ giữ lại được chỉ số thông minh, còn có thể khống chế các con tang thi khác. Cũng đúng lúc đó, loài người xuất hiện một vị Dị năng giả vô cùng mạnh, những người may mắn còn sống sót ào ào tới nhờ vả dưới trướng Dị năng giả.
Sở Du nhìn giới thiệu về nhân vật, trước biến hóa nghiêng trời này thì vua tang thi là một thiên tài điên cuồng với game, mà Dị năng giả là đội trưởng đội hình sự.
Nhíu mày, An Tri chưa bao giờ làm điều thừa, nếu có thiết lập kiểu này, thì 8,90% anh ta lấy bản thân ra miêu tả nhân vật. Nhưng đọc lướt xong hết những nhân vật chính, lại không tìm được thiết lập có điều kiện phù hợp với Thẩm Phất. Lúc này, đột nhiên khoang trò chơi bị mở, trước sau có vài bóng người bước ra, hai người bước ra trước tiên thân hình hơi lắc lư chút, người đầu tiên ngất xỉu, người sau chống tường mới miễn cưỡng đứng vững.
Người trong bệnh viện đa khoa không nhiều, An Tri còn chưa mở mắt đã biết bản thân đang nằm trên giường bệnh, mùi khử độc rất rõ trong không khí.
Hẳn không ngờ được rằng người trông coi bên giường lại chính là Sở Du.
Uống một ngụm nước, giọng nói vẫn hơi khô ráp: "Hai người bọn họ đâu rồi?"
Sở Du: "Một đi làm, một xuống dưới tầng ăn lâu."
An Tri đặt tay lên che mắt: "Xảy ra chuyện gì?"
"Sao tôi biết được," Sở Du đáp: "Nói thẳng đi, thân phận trong trò chơi của anh chính là vua tang thi đúng không?"
An Tri khẽ gật đầu.
"Còn anh tôi thì sao?"
"Người đứng đầu Dị năng giả."
"Thẩm Phất?"
"Một con người nhỏ yếu không làm nên trò chống gì."
Mí mắt Sở Du giật mạnh một cái, "Vậy tại sao lúc thoát khỏi khoang trò chơi, anh với anh trai tôi đều có dáng vẻ bị chơi đùa hỏng rồi?"
Bầu không khí yên tĩnh bị tiếng cười đánh vỡ.
Không nho nhã lễ phép như lúc mới gặp mặt, mà vô cùng chói tai.
Sở Du lo lắng nhìn hắn: "Có cần gọi bác sĩ tới không?"
Tiếng cười khàn khàn không những không gợi cảm, mà còn rất cao, An Tri chậm rãi ngồi dậy, khuôn mặt trắng bệch bởi vì nụ cười khoa trương mà nhuốm chút màu hồng. Hành động chợt khựng lại, An Tri bất ngờ giương mắt lên, cái tay của Sở Du đang giơ ra muốn vòng ra sau lưng giúp hắn vuốt vuốt thuận khí đành rụt trở lại.
Nụ cười nhạt đi, An Tri lục lọi khắp người, sự lạnh lẽo chôn sâu dưới đáy mắt: "Điện thoại di động của tôi đâu?"
Sở Du kéo ngăn tủ ra.
"Ngày mười tám?"
Sở Du gật đầu: "Anh hôn mê một ngày rồi." Vẻ mặt An Tri phức tạp, đột nhiên túm lấy cánh tay Sở Du: "Trò chơi tôi thiết kế, cậu đã chơi chưa?"
Sở Du lắc đầu, cậu cũng muốn chơi, nhưng bị Sở Hạ ép buộc không cho. "Nhưng tôi đã xem hoàn cảnh game rồi, rất hấp dẫn."
"Cậu không muốn biết chuyện gì đã xảy ra sao?" An Tri tựa vào đầu giường, cười nhạo nói: "Đây là trò chơi của đàn sư tử và bầy cừu, nhưng..."