Hai mắt Thẩm Phất hơi nheo lại, trong mắt Sở Hạ lại biến thành quyến rũ câu người. Không trả lời, Sở Hạ đi lướt qua người Thẩm Phất, về thẳng phòng của mình. Sở Du thở phào nhẹ nhõm, cố gắng đứng thẳng hai cái chân nhũn như bún của mình..... Sống rồi.Cùi chỏ nhẹ nhàng đυ.ng Thẩm Phất một cái: "Sao anh còn gọi anh tôi là đội trưởng chứ?" Thẩm Phất mỉm cười đáp: "Tình thú."
Diện tích khu nhà ở không lớn, được bảo vệ kín kẽ không một lỗ hổng, sắp đến mức một con muỗi cũng không chui lọt rồi, gia đình những nhân viên cảnh sát khác nếu có trẻ nhỏ thì một là đưa về quê sống, hai là có chút điều kiện thì đơn giản đưa ra nước ngoài trốn tránh một thời gian.
Cũng may hiện tại đang nghỉ hè, không đến nỗi làm lỡ chương trình học các con. Ôm cây đợi thỏ, những người trong Cục cảnh sát hy vọng có thủ phạm gây thương tích tới tìm Sở Du, chỉ cần có hành vi quá khích, sẽ bắt luôn tại chỗ.
Thẩm Phất chậm rì rì bóc vỏ quả vải, "Vụ án gϊếŧ người liên hoàn dễ gây khủng hoảng cho dân chúng nhất, lần này kẻ rơi vào khủng hoảng lại thành lực lượng cảnh sát."
Sở Du, "Có lẽ đây chính là hiệu quả mà hung thủ muốn đạt được."
Hôm nay cậu không đọc sách học bài, thái độ rất khác lạ mà liên tục lướt điện thoại di động.
Thẩm Phất: "Không học bài cũng không chơi game, quá lãng phí cuộc sống." Sở Du không phản bác lời trêu chọc của anh, mặt lộ vẻ sầu lo: "Con gái Cục trưởng cũng là bạn học đại học của em, tên là Cảnh Mễ Lạc."
Thẩm Phất ngừng bóc vỏ, "Sao ngày hôm đó không nghe cậu nhắc tới vấn đề này?" Sở Du: "Không cùng lớp, cái kiểu hay trốn học như em ngay cả bạn học cùng lớp còn không quen hết, nữa là học sinh khác ban." Vẫn là do sáng nay cậu lướt tới mấy tin nhắn của bạn học nhắn cho mới biết được. Thẩm Phất lấy khăn ướt lau tay, đột nhiên hỏi: "Gần đây cậu có bạn học nào bị thương hay không?"
Sở Du lắc đầu: "Hiện tại đang nghỉ hè, mọi người đều ngâm mình trong trò chơi, rất ít liên hệ."
Bỗng nhiên cậu dừng lại, "Lúc em vừa lên đại học, hình như có cùng Cảnh Mễ Lạc tham gia một câu lạc bộ."
Thẩm Phất: "Hình như?"
Sở Du nhún nhún vai: "Lúc đó em mới vào câu lạc bộ, đã có vài nữ sinh thoát khỏi nhóm, hình như trong số đó có cô ấy." "Câu lạc bộ gì?"
"Câu lạc bộ trò chơi," Sở Du ngửa mặt lên, rơi vào hồi ức: "Em cũng không tham gia được mấy ngày."
Cọ ghế sô pha ngồi thẳng dậy, "Lúc đó trưởng câu lạc bộ là một người rất tự kỷ, tên An Tri, nội tâm là một kẻ điên cuồng, mọi người không có chung nhận thức." Thẩm Phất chế nhạo: "Điên cuồng hơn cả cậu?"
Sở Du hơi xấu hổ: "Em thích chơi game, nhưng không phải đồng loại với anh ta." Thở dài, nửa ngày sau mới nói: "Anh ta luôn cảm thấy tất cả các trò chơi hiện tại chưa đủ hoàn hảo, ảo tưởng thiết kế ra một trò chơi dùng ý thức của anh ta làm chủ."
Thẩm Phất: "Ý kiến không tệ."
Sở Du lắc đầu: "Không phải thi thoảng sẽ có mấy bộ phim như vậy, kẻ thiết kế trực tiếp cho rằng não mình là bộ phận chủ chốt, khống chế sự vận hành trò chơi sao. Ý tưởng của An Tri gần giống thế."
Thẩm Phất: "Hiện tại cậu ta ở đâu?"
Sở Du buông tay: "Bởi vì chưa đi học bao giờ, nên bị nhà trường ép thôi học." Cậu dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Thẩm Phất: "Anh sẽ không nghĩ rằng An Tri ở sau lưng giở trò chứ?"
Thẩm Phất cười.
Sở Du xua tay liên tục: "Không thể. Anh bảo anh ta thiết kế một cái trò chơi giống vậy, kéo toàn bộ mấy người trong câu lạc bộ vào thì em còn tin, chứ xúi giục người hành hung thì không thể nào, không có chỗ tốt cho anh ta."
"Có thể trong đó có chuyện bí ẩn gì mà cậu không biết."
Sở Du biến sắc: "Anh vẫn nghi ngờ An Tri?" Thẩm Phất gật đầu.
Sở Du: "Tôi không hiểu, kẻ có ý định hại người không phải vì trả thù cảnh sát sao?" Thẩm Phất: "Tin rằng anh cậu cũng nghĩ giống tôi, khẳng định anh ta đã từng điều tra, chưa tới dò hỏi cậu, trừ lý do bảo mật, thì còn muốn cậu không suy nghĩ nhiều."
Sở Du: "Anh chắc chắn chứ?"
Thẩm Phất không chần chừ chút nào: "Bởi vì....."
Vốn muốn nói thông minh như tôi, nhưng đột nhiên Sở Du bắt được linh cảm, vỗ đét đùi: "Bởi vì chồng hát vợ xướng."
Trong nháy mắt Thẩm Phất câm lặng, nhặt sách trên ghế số pha lên, nhét vào tay cậu ta: "Cậu nên học thêm kiến thức đi."
Mỗi ngày trong thành phố sầm uất lại che đậy tầng tầng lớp lớp tội phạm.
Ăn cắp, gây chuyện rồi chạy trốn, dùng dao hại người..... Một tuần gần đây liên tiếp xảy ra vụ án gây thương tích, tạm thời truyền thông không liên hệ mấy vụ án đó với nhau, càng tập trung vào việc phải tìm cách xử lý mâu thuẫn xã hội ngày càng gay gắt. Bị ảnh hưởng bởi chuyện này, nên những lời phê phán trò chơi trực tuyến ba chiều bị tạo ra bởi vụ án gϊếŧ người liên hoàn trước kia đã lắng xuống rất nhiều.
Ngày mới hạ xuống cơn mưa nhỏ, mát lạnh
thoải mái, Sở Du không chịu nổi việc bị nhốt cả ngày trong nhà, đề nghị muốn ra ngoài đi dạo. Thẩm Phất không ngăn cản, cùng cậu đi xuống.
Sở Du rất biết chừng mực, không buồn bực trong khoảng thời gian mấu chốt này, chỉ đi vòng vo trong khu nhà nhỏ, bắt đầu chơi máy tập bước, giọng không chút sức lực: "Trước đây em vẫn cho rằng mấy dụng cụ tập thể dục này là dành cho người già và trẻ nhỏ."
Người lớn 9h sáng đi 5h chiều về, trừ dắt con ra chơi, thì có rất ít thời gian đi dạo. Thẩm Phất ngồi trong đình nghỉ chân hóng gió, lạnh nhạt đáp: "Chúc mừng cậu tham gia với bọn họ."
Sở Du cảm thấy bất đắc dĩ: "Chẳng lẽ phải đợi tới lúc hung thủ bị bắt, em mới có thể kết thúc "cuộc sống dưỡng lão" này sao?"
Sau một lát im lặng, Thẩm Phất: "Chưa hẳn."
Sở Du sững sờ, hai ba bước đi tới bên cạnh anh, nghe anh nói tiếp. Thẩm Phất hơi hất cằm lên, nhưng tầm mắt lại rơi vào phía sau cậu, Sở Du xoay người theo, "An Tri!?"
Sợ bản thân nhận sai người, cố ý nhìn kỹ thêm.
"Đã lâu không gặp, Sở Du."
Người nói chuyện là một thanh niên có vóc dáng rất cao, thân hình thon gầy, quần bò áo sơ mi kẻ caro, hơi giống nhân vật trong tranh biếm họa.
An Tri tháo kính xuống, mỉm cười quét mắt
xung quanh: "Cảnh vật trong khu nhà..... Rất khác."
Sở Du cảm thấy lời nói này của anh ta có hàm ý khác, không biết có phải đã phát hiện những cảnh sát canh giữ gần đây hay không. Ánh mắt An Tri rơi xuống người Thẩm Phất, Sở Du vừa định giới thiệu, An Tri đã chủ động giơ tay ra: "Xin chào, anh Thẩm."
Sở Du: "Hai người quen biết?"
Thẩm Phất lạnh nhạt đáp: "Thời đại internet, đối với cao thủ máy tính mà nói, muốn tra thông tin một người không khó khăn chút nào."
An Tri thản nhiên nói: "Anh Thẩm nằm ngoài câu đó, tôi thông qua rất nhiều con đường, cũng chỉ thu được chút ít tin tức nhỏ nhoi thôi."
Sở Du cảm thấy bầu không khí giữa hai người này rất quái lạ, bảy phần hữu nghị, ba phần đối đầu.
Lúc trò chuyện, đã có hai cảnh sát chìm đi xuống xe, giả vờ là người qua đường đi về phía bên này.
Thời gian khiến con người thay đổi, lấy Sở Du tới nói, nửa tháng trước cậu còn mê mẫn trò chơi, hiện tại đã dồn hết sức lực trên phương diện học tập, những phóng túng ngỗ ngược bình thường cũng thu hết lại, nhưng An Tri vẫn giống y như đúc trong trí nhớ của cậu, dường như ngay cả độ cong khóe môi cũng không thay đổi gì. Sở Du dùng một cách nói không sắc bén, dò hỏi có phải anh ta cũng ở trong khu nhà hay không.
An Tri lắc đầu, "Tôi tới là muốn tặng quà cho các cậu." Cụm từ "các cậu" đã bao gồm cả Thẩm Phất nữa.
An Tri lấy ra hai thư mời đưa sang.
Sở Du: "Lễ cưới?"
An Tri bật cười: "Phát hành, rất hay, nếu bỏ qua sẽ rất đáng tiếc."
Sau khi Sở Du nhận thư mời, anh ta lại lần nữa đeo kính vào rời đi, trong nháy mắt lướt qua hai vị cảnh sát chìm, khẽ gật đầu, như đang bắt chuyện.
"Có cảm thấy u ám không?" Sở Du kéo chặt cổ áo lại.
Thẩm phất nhìn bóng lưng An Tri đi xa dần, "Dưới sự miêu tả của cậu, tôi nghĩ rằng cậu ta là một trạch nam kỹ thuật lôi thôi lếch thếch đấy."
Sở Du hít hít mũi: "Vừa khéo ngược lại nhỉ, anh ta đối với ai cũng lễ phép như vậy, còn thuộc kiểu cực kỳ khách sao nữa."
Tin tức nơi này lập tức được truyền tới Cục cảnh sát, buổi tối Sở Hạ trở về, ba người im lặng ăn hết bữa tối, Sở Du không giống như ngày thường đứng dậy thu dọn bát đũa. Sở Hạ: "Em biết anh định hỏi gì."
Sở Du đào những thông tin không có nhiều về An Tri trong trí nhớ, nói từng cái một, trên cơ bản không khác những gì lúc ban ngày nói cho Thẩm Phất.
Gần đây Thẩm Phất có tình cảm với quả vải, dựa vào nét mặt của anh thì quá trình bóc vỏ quả vải còn khiến anh hưởng thụ hơn việc ăn nó.
Ánh mắt Sở Hạ sắc bén lại khôn khéo, chếch đi nhìn Thẩm Phất, "Cậu từ trên người cậu ta có phát hiện được gì không?" Thẩm Phất dừng động tác, ngẫm nghĩ đáp: "Khá đẹp."
Cuộc nói chuyện của hai người tới đây là kết thúc, Sở Du trước tiên phá vỡ sự yên tĩnh đột ngột ập tới này, lấy ra thư mời. Thiết kế rất khác biệt, trên giấy ẩn logo, chỉ mất chút thời gian là nhìn ra được người tổ chức - Công ty trò chơi Quân Dực. Một trong hai công ty lớn trong ngành công nghiệp trò chơi, rất nổi tiếng trên thế giới. Là một kẻ ghiền chơi game nhiều năm, Sở Du rất kích động: "Những trò chơi mà Quân Dực phát hành đều vô cùng tốt, lần này tổ chức hội phát hành khẳng định lại có sản phẩm mới sắp được bán ra."
Sở Hạ nhìn thư mời vài giây, vẻ mặt lạnh lùng khiến Sở Du sinh ra ảo giác nhìn thấy bóng mờ trên người anh, nhẹ nhàng ngồi dịch sâu vào trong ghế sô pha, làm giảm đi cảm giác tồn tại của bản thân. Lúc này, Thẩm Phất chủ động mở miệng: "Nếu là bạn của Tiểu Du, thì chúng ta nên mời cậu ấy tới nhà làm khách chứ?"
Sở Hạ nhắm mắt lại..... Tiểu Du, gọi thân thiết như vậy. Sở Du nhét trong ghế sô pha khó hiểu, tại sao ngồi cách mấy mét rồi, mà vẫn còn có hơi lạnh bắn tới?
Nụ cười Thẩm Phất vô cùng dịu dàng, Sở Hạ nhìn thấu được, lại chuẩn bị không có ý tốt. "Có muốn không?"
Sở Hạ lạnh nhạt đáp: "Không muốn."
Thẩm Phất ngoắc ngoắc tay: "Đi không?" Vẻ mặt Sở Hạ càng lạnh hơn: ".....Đi."
Sở Du vây xem cả quá trình, im lặng móc tai nghe ra, dùng âm nhạc che đi hết thanh âm bên ngoài.
Có thể dễ dàng tìm thấy cách liên lạc với An Tri, số điện thoại di động của cậu ta được đăng kí chính chủ dưới tên thật, đối với Sở Hạ, thì chuyện này dễ như húp cháo để lấy được thông tin.
Thẩm Phất gọi điện tới, giọng nói đầu bên kia cực kỳ lười biếng, tựa như mới tỉnh ngủ: "Ai vậy?"
"Cậu đoán."
Sở Du đang vểnh tai hóng hớt cảm thấy buồn cười. An Tri thuận miệng đáp: "Triệu Tiền Tôn Lý."
Thẩm Phất không trả lời ngay.
Sở Du góp vui, bịt mũi nhích tới gần nói về phía màn hình điện thoại di động: "Cậu đoán tiếp đi." Khi câu nói vừa dứt, cái ót ăn ngay một phát tát.
Sở Du oán hận nâng đầu lên, giây phút đối mặt với tầm mắt Sở Hạ lập tức sợ sệt. "Đứng đắn chút." Sở Hạ căn dặn cậu. Sở Du xoa đầu, ngón tay chỉ vào Thẩm Phất vì tức giận mà run rẩy..... Tại sao anh ấy cũng đùa cợt lại không bị làm sao?
Sở Hạ chẳng thèm trả lời, dùng ánh mắt ra hiệu Thẩm Phất quay lại đề tài chính.
Không đợi Thẩm Phất làm gì, âm thanh của An tri lần thứ hai truyền tới từ đầu bên kia điện thoại: "Không ngờ anh Thẩm vẫn còn chút tính trẻ con."
Giọng Thẩm Phất chuyển thành hơi lạnh nhạt: "Muốn mời cậu ngày mai tới chơi." Thật lâu sau không thấy đáp lời, dường như không nghĩ rằng anh sẽ có lời mời như vậy, âm thanh An Tri hơi chần chừ: "Tôi không thích hoạt động trà chiều." Thẩm Phất nói thẳng: "Muốn mời cậu tới chơi game." Một tiếng cười khẽ truyền ra, loáng thoáng còn có tiếng gõ bàn phím máy tính, chừng một phút sau mới có lời đáp lại: "Được." Hai bên không hẹn thời gian cụ thể, ngày
hôm sau rạng sáng sáu giờ, lập tức có công ty chuyển nhà tới gõ cửa, không phô trương như Thẩm Phất lần trước, bọn họ chỉ phụ trách vận chuyển một khoang trò chơi thôi. Thẩm Phất và Sở Hạ đều thức dậy rất sớm, chỉ mỗi Sở Du bị quấy rầy. "Đây là định làm gì chứ?" Sau khi rửa mặt tỉnh táo hơn mới nhớ tới lời mời của Thẩm Phất đến nhà chơi game. Nhân viên chuyển phát nhanh mở thùng ra, khoang trò chơi không hề thua kém Thẩm Phất xuất hiện trước mặt mọi người, là đời mới nhất, mới phát hành không lâu, trong nước còn chưa có sản phẩm nào phân phối để mua.
Thẩm Phất nói ra một cái giá tiền, Sở Du trợn tròn hai mắt, đi vòng quanh một vòng khoang chơi: "Em còn tưởng tên này sau khi nghỉ học sẽ lăn lộn khổ cực cuộc sống khốn khó chứ, không nghĩ tới lại giàu như thể."
Ký nhận chuyển phát nhanh, Sở Du xung phong nhận việc lắp đặt khoang trò chơi, trong quá trình đó còn không nhịn được mà bàn bạc: "Nếu không tẹo nữa em thay anh trai chơi game cho."
Thẩm Phất cười từ chối: "Cũng đừng để anh trai cậu phí mất nửa ngày xin nghỉ chứ."
Biết đó chỉ là cái cớ, nhưng Sở Du cũng chỉ có thể tiếc nuối mà sờ soạng khoang chơi: "Em đã từng đánh huề với An Tri, không biết hiện tại ai lợi hại hơn." Mười giờ đúng, An Tri đứng trước cửa nhà họ Sở.
Vẫn là cách kết hợp quần bò cùng áo sơ mi quen thuộc đó, cơ mà màu sắc hoa văn của áo sơ mi hôm nay không giống hôm qua. Thể hiện mối quan hệ tốt mà bắt tay với Thẩm Phất, sau đó gật đầu ra hiệu với Sở Hạ: "Đội trưởng Sở."
Sở Hạ tránh người sang bên, để cho cậu ta đi vào.
An Tri: "Đội trưởng Sở cũng muốn chơi?"
Sở Hạ gật đầu.
An Tri cười nói: "Vậy cũng tốt, nhiều người chơi sẽ vui hơn."
Thẩm Phất: "Cậu An muốn chơi trò gì?"