Chỉ có một chút, một chút rất ít, cực ít, là nuối tiếc.
Nếu như phụ hoàng ở đây thì tốt biết bao.
Trong l*иg nhốt hai người, cậu có thể ôm sẽ không còn là tấm kính nữa.
Tuyết rơi rồi.
Vụ Chân ốm yếu dù phải chống đỡ cơ thể bệnh tật cũng muốn bò xuống giường.
Cũng không hẳn là bò.
Vụ Chân chậm chạp đứng dậy.
Thế giới này không có kính thủy tinh, khung cửa là giấy dán.
Chọc là sẽ rách.
Vụ Chân chậm rãi bước ra khỏi cửa điện.
Cậu nhìn thấy một đợt tuyết ngập trời đang ùa về phía mình.
Gió lạnh thổi áo choàng bay phấp phới.
Lác đác vài thái giám hầu hạ đã lén chuồn đi nghỉ, không còn có ai cản đường đi của Vụ Chân nữa.
Vụ Chân nhìn gió tuyết đang phẫn nộ, cậu bước vào trong màn tuyết.
Lảo đảo loạng choạng.
133 nói: [Cậu như vậy là đang hành hạ chính mình đấy.”
Gió tuyết ập vào người, đối với cơ thể tàn tạ này chính là gánh nặng.
Nhưng Vụ Chân lại rất vui vẻ, rất hạnh phúc.
[Ta muốn hòa vào tuyết, ta cứ đi thôi. Không liên quan gì tới hành hạ, không liên quan gì tới gió tuyết.]
Cậu chỉ thấy nằm mệt quá, cậu muốn đi lại, nhưng trong phòng quá ấm, củi cháy đã đuổi đi không khí giá lạnh khiến hơi thở của cậu cũng đang khô cạn.
Trời đấy bên ngoài chỉ có giá lạnh.
Không đau.
Dịch tiêu độc lạnh, chất dinh dưỡng cậu uống cũng lạnh, thuốc truyền vào cơ thể cũng lạnh.
Máy móc lạnh, giường sắt lạnh, giấc ngủ trong mộng cũng đã quen với giá lạnh.
Duy chỉ có máu.
Phả ra hơi ấm, bốc hơi mịt mù, tựa như sương khói lại huyền ảo như mộng
[Ngày phụ hoàng chết, ta đang làm gì?]
Ngẫm nghĩ giây lát, Vụ Chân cười: [Không nhớ nữa rồi.]
Vụ Chân cứ đi về phía trước, đi mãi đi mãi, không biết đi được bao lâu, gió tuyết càng lúc càng mạnh, nhưng cậu lại bước đi càng tự tại.
Trời đất xa xôi, tường đỏ không có điểm dừng, mà trời đất cũng vô tận.
Cậu dường như đã hóa thành con hạc trắng, vượt qua muôn trùng núi sông, vượt qua bốn mùa luân chuyển, mãi mãi bay về phía trước.
Nhưng cơ thể của Vụ Chân đến cùng vẫn không theo kịp, cậu đã gục xuống trong sắc trắng giữa trời đất.
Có thể đi được đoạn đường dài như vậy, đã khiến Vụ Chân quên mất đường về.
Áo choàng rơi trên nền tuyết, Vụ Chân giống như một đóa hoa tàn úa, bị ngọn gió thu sắc lạnh lãng quên, cố gắng kéo dài hơi tàn sang đến mùa đông, một vẻ thê lương đầy nhân từ.
Gió tuyết chất chồng, vừa lúc Vương Thê Thủy chợt nhớ tới khi vị hoàng đế bù nhìn tiến cung.
Vương Thê Thủy đứng nhìn từ xa. Người trong cung xưa nay vẫn thận trọng, không dám tới gần vị Hoàng đế bù nhìn này.
Cung điện Hoàng đế ở là Hoàng cung, còn nơi Hoàng đế ở chỉ là lãnh cung lạnh lẽo.
Nếu không có ai tới bế tiểu Hoàng đế kia dậy thì chẳng mấy chốc nữa, cậu sẽ chết rét ngoài trời tuyết này.
Việc dâng rượu tuy không thành, nhưng giờ đây Hoàng đế bù nhìn lại tự mình làm thay.
Thế nhưng, trời đất lúc này quá đỗi lãnh giá.