Quyển 1 - Chương 8: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Đại Tướng quân Vương Thê Thủy tìm tới cửa.

Hắn ta thấy Nhϊếp Chính Vương quỳ ngồi trước tượng Phật tổ thì khẽ phiếm ý cười.

“Chẩm Băng, ngươi đang cầu phúc, hay là đang tự thú tội nghiệt cầu xin Phật tổ tha thứ.”

Diệp Chẩm Băng không trả lời hắn ta, Vương Thê Thủy đi đến trước bức tượng, hắn ta nhìn những tượng Phật ánh vàng lấp lánh, bỗng rút đao giắt ở thắt lưng chém mạnh.

Mấy ngón tay vàng của tượng Phật bị chém đứt, rơi xuống mặt đất, âm thanh nặng nề vang vọng.

Vương Thê Thủy thu đao quay người, cụp mắt nhìn sư huynh.

Năm xưa, ngôi chùa mà mẫu thân hắn ta ba quỳ chín lạy không chỉ có một lão hòa thượng mà còn có một tiểu hòa thượng.

Là sư phụ Đan Tịch cõng thi thể mẹ hắn ta, chôn cất trong vườn hoa của chùa.

Là Không Vọng nắm tay hắn ta dắt vào chùa, cũng là Không Vọng siết chặt tay hắn ta, cùng chôn cất mẫu thân.

Vương Thê Thủy không muốn xuất gia, thế là ngôi chùa đã nuôi trắng hắn ta mấy năm.

Cho tới khi hắn ta nói: “Ta muốn tòng quân. Sư huynh, ngôi chùa này quá nhỏ, hoa mọc trên xác mẫu thân cũng đã tàn mấy đợt.”

Hiện giờ hắn ta nói: “Sư huynh, ngôi chùa này quá lớn, chiếm diện tích, đẽo thân vàng của Phật tổ sẽ nuôi sống được nhiều người hơn hòa thượng trong chùa.”

Vương triều không cần quá nhiều người xuất gia, thiên hạ của hắn ta cần người bình thường canh tác trồng trọt.

Vương Thê Thủy tới đây không phải vì việc cỏn con như lý do rượu độc lại biến thành rượu thuốc, hắn ta chỉ muốn nói với sư huynh rằng, vương triều của hắn ta không cần hòa thượng.

Diệp Chẩm Băng rủ mắt, không mảy may phản ứng.

Hắn không ngẩng đầu nhìn Vương Thê Thủy, cũng không chất vấn hắn ta, chỉ nhìn những ngón tay vàng đứt đoạn trên mặt đất.

Khi Vương Thê Thủy bước ra khỏi Vương phủ, trời đất đã phủ đầy tuyết trắng, Vương Thê Thủy thản nhiên phủi tuyết trên lông mi, có lẽ là gió lạnh đã khiến hắn ta nhớ lại chuyện của mùa đông năm ngoái.

Khi Hoàng đế bù nhìn đăng cơ hoàng vị, hắn ta đứng bên dưới đã nhìn thấy khuôn mặt trắng trẻo sau vương miện Hoàng đế.

Nhưng thật kỳ lạ, khuôn mặt của tên bù nhìn đó còn rõ ràng hơn vương miện của Hoàng đế.

Ở khoảng cách không quá xa cũng không quá gần, Vương Thê Thủy phóng tầm mắt ra xa, nhìn thấy dưới mắt Hoàng đế có một nốt ruồi son nhỏ, tựa như đang khóc than.

Khoảnh khắc Vụ Chân đăng cơ, long ỷ tượng trưng cho hoàng quyền ấy, Vụ Chân đã ngồi cả ngàn lần nên quá trình đăng cơ không khiến cậu thấy quá xa lạ.

Điều xa lạ duy nhất chính là, trước kia đều có phụ hoàng dắt tay cậu.

Bây giờ, cậu đứng ở vị trí cao nhất, làm một Hoàng đế bù nhìn. Trước kia cậu không làm Hoàng đế nhưng lại sở hữu quyền lực giống như phụ hoàng.

Bây giờ cậu đã làm Hoàng đế nhưng lại trở thành tù nhân dưới quyền của ai đó.

Sự lạnh lẽo của cửa kính lại một lần nữa quay trở lại tay cậu.

Cậu đã quen, bình thản, không còn cảm thấy đau khổ nữa.