Trong mấy chiếc lọ dế, lũ dế cùng kêu râm ran, tựa như tiếng quan khách đồng loạt vỗ tay tán thưởng, pháo nổ trống vang, rộn ràng náo nhiệt.
Không Vọng nói: “Điện hạ thả mấy con dế này ra đi, bần tăng sẽ đóng giả làm tân nương của điện hạ.”
Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp, ngay cả dế mà Không Vọng cũng muốn cứu, thật đúng là tấm lòng của Bồ Tát.
Vụ Chân mở nắp lọ thả dế ra.
Dẫu sao cậu vẫn còn rất nhiều, thả một, hai con thì tiểu thái giám cũng sẽ lại bắt cho cậu hàng trăm, hàng nghìn con khác.
Dế trong hoàng cung đều là của cậu, dế ở ngoài cung cũng là của cậu.
Không Vọng không thể cứu được hết dế trong thiên hạ, chỉ có thể hết lần này tới lần khác làm tân nương của Vụ Chân.
Vụ Chân được nuông chiều quá mức, mang trong mình vài phần ngây thơ nhưng cũng đầy ác ý.
Nốt ruồi son ấy chính là phản chiếu của đao quang kiếm ảnh.
Cậu phủ khăn lụa đỏ lên đầu Không Vọng, sau khi không còn nhìn thấy gương mặt của Không Vọng nữa, trước mắt chỉ còn lại một mảng đỏ, một màu đỏ tối loạn.
Gió của năm xưa lại thổi về hiện tại.
Trong chăn tối om, nhưng cái tối ấy không tối hẳn, vẫn còn lờ mờ những vệt tối loang lổ.
Hơi thở của Vụ Chân đều đặn, lặng lẽ.
Có người ôm lấy cậu, nhưng bị ngăn cách bởi một lớp chăn dày.
Vụ Chân thích được ôm, rồi Vụ Chân đã thϊếp đi.
Trong mơ lại vang lên tiếng dế kêu, cảm giác nóng bức, dần dần biến thành tiếng huyên náo loang máu.
Có đại thần khẩn thiết tấu trình, Vương Thê Thủy đang áp sát kinh thành.
“Bệ hạ, Long Tương Tướng quân…” Đại thần tuôn trào nước mắt, Long Tương Tướng quân chính là nhi tử của ông: “Đã tử trận.”
Vụ Chân kinh hoàng quay đầu, nhìn phụ hoàng đang đứng bên cạnh mình.
Cậu không còn nhớ phụ hoàng đã nói gì, chỉ nhớ rõ môi của phụ hoàng cũng đỏ.
Đỏ như máu màu Long Tương Tướng quân đã đổ trên mảnh đất này.
Màu đỏ.
Một màu đỏ chói lọi.
Sau buổi chầu, trong điện chỉ còn lại hai người họ.
Phụ hoàng đưa tay vuốt mắt cậu, khẽ chạm vào nốt ruồi son nhỏ xíu của cậu.
Hỏi cậu, có sợ không.
Vụ Chân mỉm cười: “Con muốn chết trong vòng tay phụ hoàng.”
“Nếu có đầu thai, vẫn sẽ là đứa con khóc lóc đòi sữa của phụ hoàng.”
Cậu ôm lấy người trước mặt: “Lần này, xin người đừng bỏ con lại nữa.”
Nhưng phụ hoàng vẫn xa dần.
Xa mãi.
Chỉ còn lại một trời đất đỏ như máu.
Và những dải cờ tang trắng lay lắt trong gió.