Phụ hoàng đuổi Không Vọng đi rồi kể câu chuyện khác cho Vụ Chân.Câu chuyện của Không Vọng chỉ có mở đầu chứ không bao giờ có hồi kết ở chỗ Vụ Chân.
Vụ Chân ăn hết cháo, Diệp Chẩm Băng cũng nên rời đi.
Nhưng hắn vẫn ngồi trên giường.
Hắn đang đợi điều gì, đợi Vụ Chân quấn lấy hắn sao?
Vụ Chân đã không còn là đứa trẻ con từ lâu nữa rồi.
Cậu nằm xuống, quay lưng về phía Diệp Chẩm Băng, mái tóc đen xõa xuống, thật dài.
“Đại Tướng quân nắm giữ đại quyền, nâng đỡ huynh lên làm Nhϊếp Chính Vương. Huynh làm trái mệnh lệnh của Đại Tướng quân, hắn ta sẽ không vui, huynh tiếp tục ở lại nơi đây, hắn ta không vui sẽ khiến mọi người không vui. Hà cớ gì Vương gia không quay về.”
Cậu ra lệnh đuổi khách.
“Ngươi đáng chết.” Lúc nói câu này, Diệp Chẩm Băng không cười. Nụ cười của hắn dường như đã bị thời gian cuốn trôi mất.
Nụ cười thỉnh thoảng giờ đây của hắn cũng chỉ giống như những vòng năm của thân cây mục, trông vẫn không tránh khỏi được vẻ bi thương.
Thế mà Vụ Chân lại bỗng nhiên bật cười, tươi cười rạng rỡ.
Diệp Chẩm Băng cũng bất giác cười theo.
Hắn nói: “Điện hạ.”
Hắn hỏi điện hạ thích cách chết như thế nào.
“Những cách Nhϊếp Chính Vương chọn, trẫm đều không thích.” Giây tiếp theo, Vụ Chân nói: “Nếu ca ca chọn cho ta, cách nào ta cũng thích.”
“Ngày xưa huynh làm tân nương, ta làm tân lang, ngày nay huynh làm đồ tể, ta làm người dưới lưỡi đao của huynh, chỉ đáng tiếc người cầm đao ấy sẽ không giúp ta thu xác, cũng chẳng thể lau sạch máu dính trên người huynh.” Vụ Chân nói: “Ca ca, chúng ta đúng là một đôi uyên ương mệnh khổ.”
“Huynh bằng lòng, ta cũng vui vẻ.” Vụ Chân nói tiếp: “Khắp thiên hạ này, chẳng có chuyện gì tự nguyện mà vui sướиɠ hơn thế.”
“Vương gia, dỗ ta ngủ đi, kể một câu chuyện, phụ hoàng sẽ không còn tới quấy rầy chúng ta nữa.”
Diệp Chẩm Băng không kể chuyện cho Vụ chân nghe, mà lại kể câu chuyện cười cho cậu.
Băng giá mùa đông hóa thành sương mù mùa xuân, người trong sương mù đều trở thành kẻ mù lòa.
Mà câu chuyện cười ấy, chẳng buồn cười chút nào, Vụ Chân đành trốn vào trong chăn.
Diệp Chẩm Băng ngừng lại, hắn chầm chậm cúi xuống, lặng lẽ nằm sát bên Vụ Chân qua lớp chăn.
Không khí lẽ ra không nên nặng nề đến vậy, Diệp Chẩm Băng đã ngã xuống, ngã đè lên người cậu.
Cách một lớp chăn dày, cách bao nhiêu mạng người đã mất, sắc đỏ của máu đặc lại như đêm tối, người yên giấc chỉ còn lại những kẻ mù lòa.
Vụ Chân vẫn đang thở, Diệp Chẩm Băng cũng đang thở.
Thế mà đã là hai thế giới.
Có đôi khi, bọn họ là Hoàng đế bù nhìn và Nhϊếp Chính Vương, ai ở vị trí nấy, khoác lên mình lớp vỏ bọc.
Có đôi khi, cả hai đều hóa thành gỗ mục, không một ai mở lời, cũng chẳng một ai diễn tuồng.
Không có vai mặt đỏ mặt trắng, không có vai hề vai đào, chỉ còn lại hai khúc gỗ đã sớm bị đốn hạ, chất đống trong gian bếp, ngăn cách bởi tro tàn ngắm lửa cháy.
“Huynh làm tân nương tử của ta nhé.” Vụ Chân nhỏ bé nói với thiếu niên Không Vọng: “Huynh không có tóc, phủ khăn lụa đỏ lên sẽ không ai nhìn thấy. Mọi người cũng sẽ không biết huynh là hòa thượng, hôn lễ nhất định sẽ náo nhiệt vui vẻ.”
“Huynh không làm tân nương tử, nếu muốn làm tân lang cưỡi ngựa dạo phố, tất cả mọi người đều sẽ biết có một hòa thượng phá giới, ngang nhiên đi giữa đường phố. Huynh sẽ trở thành con chuột, ai cũng hô hào đánh đập.”
“Vậy nên, ca ca chỉ có thể giả làm tân nương của ta.” Vụ Chân thuyết phục Không Vọng với mớ đạo lý: “Thật thật giả giả, khi ẩn khi hiện, nếu ca ca không bị bên ngoài ảnh hưởng thì có thể làm tân nương của ta.”