Quyển 1 - Chương 39: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Vụ Chân giận dữ: “Người rốt cuộc có nghe con nói không? Có kẻ cắt mất tai người à? Đừng giả vờ điếc nữa.”

Trong điện im ắng đến đáng sợ, cho đến khi Vương Tranh tuân theo khẩu lệnh xông vào, phá tan sự tĩnh lặng trong nội điện.

Lúc ấy, Vương Thê Thủy mới mở miệng: “Vương Tranh, kéo y xuống. Rượu độc hay lụa trắng, con tự quyết.”

Vương Tranh sững sờ: “Phụ thân?”

Vương Thê Thủy ngước mắt nhìn gã, ánh mắt thâm trầm. Vương Tranh lập tức thu hết nghi ngờ, nói: “Vâng, phụ thân. Con lập tức đi làm.”

Vụ Chân ngây ra như phỗng. Mãi đến khi Vương Tranh tới kéo cậu, cậu mới sực hiểu Vương Thê Thủy vừa nói cái gì.

Vương Tranh giỏi gϊếŧ người, vậy mà khi kéo Vụ Chân lại có phần chần chừ.

Vụ Chân vùng ra, xông tới ôm chầm lấy Vương Thê Thủy: “Người là ai, người phát điên rồi à? Ta là con người mà, người điên rồi sao?”

Vương Thê Thủy im lặng không nói.

Vụ Chân túm lấy cổ hắn ta, nhưng không hề dùng sức: “Người bệnh rồi phải không? Không sao, con tha thứ cho phụ hoàng mà.”

Vương Tranh lại xông lên muốn lôi cậu đi.

Vương Thê Thủy nói: “Chờ đã. Có vài chuyện, nên nói với Bệ hạ trước khi Bệ hạ chết.”

“Để khỏi xuống hoàng tuyền, gặp lại phụ hoàng thật sự của mình mà không nhận ra.”

Vương Thê Thủy lấy ra một chiếc lược gỗ trong ngực áo, nói tóc của Vụ Chân rối quá, muốn chải lại, để chuẩn bị hậu sự cho cậu.

Vương Thê Thủy bắt đầu kể một câu chuyện, không dài cũng không ngắn, từ lúc hắn ta dẫn quân công phá kinh thành.

“Ta ra lệnh cho Chẩm Băng bưng rượu độc tới. Khi Chẩm Băng bước ra, ta biết, Hoàng đế Đại Chiêu đã băng hà. Tiểu Hoàng tử trở thành Tân Hoàng đế. Rồi Chẩm Băng lại đi thêm một chuyến, nhưng lần này, hắn trái lệnh ta, chỉ mang cho ngươi một bát rượu thuốc.”

Tóc Vụ Chân đã dài, Vương Thê Thủy chải rất nhẹ, nhẹ hệt như tiễn cậu xuất giá.

Một lượt chải đến tận ngọn, hai lượt chải đến bạc đầu sánh đôi.

“Ngươi thoát được một kiếp, nhưng vào một đêm bão tuyết, ngươi lên cơn sốt mà mất hết trí nhớ. Khi tỉnh lại, ngươi nói ta là phụ hoàng của ngươi.”

Cả người Vụ Chân run lẩy bẩy. Vương Thê Thủy khẽ vỗ vỗ lưng cậu, giống như đang dỗ dành một đứa trẻ. Dỗ một hồi, Vương Thê Thủy lại tiếp tục chải tóc cho Vụ Chân.

Tiễn Vụ Chân chuyến này, vẫn chưa đến đoạn kết.

“Ta thuận nước đẩy thuyền, muốn xem trò hề của ngươi. Nhưng ngươi suốt ngày khóc, cười thì quá ít.”

Chiếc lược lại kéo xuống, mái tóc dài trượt qua từng kẽ lược. Ba lượt chải, đôi uyên ương cùng bay.

“Ta mệt rồi. Ta còn rất nhiều việc phải làm, không thể mãi xem ngươi hát tuồng. Vụ Chân, ngươi nên đi thôi.”

Bốn lượt chải, nước mắt hoàng tuyền chảy cạn.

Đám cưới nào cũng có lúc dứt tiếng khóc, Vương Thê Thủy nguyện thành toàn cho Vụ Chân, tiễn cậu đi gặp phụ hoàng cậu.

Vương Thê Thủy mỉm cười, nắm chặt chiếc lược trong tay, ngẩng đầu nói với dưỡng tử: “Vương Tranh, con từ trước tới nay chưa từng làm ta thất vọng. Lần này, làm cho gọn gàng một chút.”

“Đừng để y chịu đau đớn.” Vương Thê Thủy đẩy Vụ Chân ra, đứng dậy: “Ta còn vài việc phải xử lý. Dẫn y đi đi.”

Vương Thê Thủy từng bước đi tới bên bàn, cầm bút, khựng lại một chút, cuối cùng vẫn nhúng bút vào nghiên mực đã mài sẵn, thong thả phê duyệt công văn trên tấu chương.

Toàn thân Vụ Chân run bần bật, cậu tự nhủ với chính mình, mình đang ở trong mộng.

Chỉ là một cơn ác mộng thôi. Một cơn ác mộng khủng khϊếp đến mức ban ngày Vụ Chân không sao nghĩ ra nổi.

Chỉ là ác mộng, tỉnh dậy rồi sẽ ổn.

Vụ Chân cắn chặt ngón tay mình. Chỉ cần đủ đau, cậu chắc chắn sẽ tỉnh lại.

Khi Vương Tranh tới kéo cậu đi, Vụ Chân trợn tròn mắt, nước mắt lã chã rơi xuống từng giọt.

Cậu cắn quá gấp, cắn chặt đến nỗi máu rỉ ra từ kẽ ngón tay.

Vương Tranh túm lấy cằm ép Vụ Chân há miệng. Vương Tranh cúi nhìn, gỡ bàn tay Vụ Chân ra khỏi miệng.

“Ta ra tay sẽ rất nhanh.” Vương Tranh nói: “Rượu độc chậm lắm. Lụa trắng là được rồi.”

Vương Tranh quỳ xuống, hành đại lễ với phụ thân rồi bế Vụ Chân rời khỏi Vĩnh An điện.

Vụ Chân không gào thét, chỉ như kẻ hồn phách đã rời thân xác, đứng ngoài tất cả mọi chuyện.

Cho tới khi Vương Tranh dùng một dải lụa trắng siết lấy cổ Vụ Chân ở trong Tướng quân phủ.

Trong cơn đau đớn thắt cổ, hơi thở cạn dần, cuối cùng Vụ Chân đã nhớ ra hết thảy mọi chuyện.

Ngay bên bờ tử vong, ký ức đời này như những thước phim quay cuồng.

Vụ Chân không nhớ kiếp trước, hệ thống vẫn bị lãng quên. Nhưng về phụ hoàng, về tất cả những gì xảy ra ở kiếp này, cậu đều nhớ lại không sót một mảnh.

Từng cảnh một lướt qua như đèn kéo quân, ánh sáng chớp tắt, trong khoảnh khắc nghẹt thở, mặt Vụ Chân đỏ bừng lên.

Cậu mở to mắt nhìn thẳng vào Vương Tranh, không còn rơi nước mắt nữa, chỉ có một nốt ruồi son dưới mắt.