Quyển 1 - Chương 38: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Hắn ta không phải mẫu thân, mà hoàng đế bù nhìn cũng chẳng phải hắn ta.

Tự mình đa tình mà thôi.

Vương Thê Thủy mài mực. Mài xong mực lại tiếp tục xem thư tín cứu tế ở tiền tuyến báo về.

Mọi việc tiến hành thuận lợi, có lúc gặp chút trắc trở nhưng vẫn trong tầm kiểm soát.

Đại khái tới mùa xuân, sẽ có thể đưa một đám tông thất tử đệ Lâm thị vào kinh thành, hắn ta sẽ chọn một kẻ lập làm Tân đế.

Còn tên cũ này, vẫn chưa đủ điên. Phải hạ thêm thuốc loạn trí, để cậu biến thành một kẻ điên thật sự, điên đến già ở trong cung này, tóc bạc đầy đầu, si si ngốc ngốc, sống còn thua cả kẻ ăn mày.

Từ xưa đến nay, soán ngôi có ba bước.

Phong làm Đại Tướng quân kiêm Đại Tư Mã Lục Thượng Thư sự, Đô Đốc trong ngoài Chư Quân sự, Tể tướng quản bách quan; mang kiếm lên điện, vào triều không vội vã, lạy mà không xưng tên; phong Vương, ban Cửu Tích.

Vương Thê Thủy dừng lại ở bước thứ nhất đã lâu chưa tiến tiếp. Một năm sau, sẽ tiến hành kế hoạch đăng cơ.

Vương Thê Thủy đọc xong thư tín, lại bắt đầu mài mực. Hắn ta mài rất chậm, mài xong lại không dùng đến, mài đến gần tràn cả nghiên mực, Vương Thê Thủy mới dừng tay.

Hay gϊếŧ quách đi thì hơn. Một kẻ điên ở trong cung suốt ngày nói những lời điên loạn, sẽ làm người ta mất ăn mất ngủ.

Tâm trí Vương Thê Thủy cứ đổi tới đổi lui, từ kết cục này nhảy sang một kết cục khác.

Hắn ta chợt nhớ lại ngày hôm đó, cái kẻ ngốc ấy đứng dậy, nói rằng mình đã cao hơn hắn ta, trời có đổ sập cũng không đè được hắn ta.

Một kẻ ngốc như vậy, sự ngốc nghếch vĩnh viễn chỉ dành để hiến dâng cho một người đã chết.

Vương Thê Thủy không phải người chết.

Chỉ có thể để kẻ ngốc đó chết mà thôi.

Tiễn cậu xuống đất, đoàn tụ cùng Tiên hoàng, cũng coi như Vương Thê Thủy làm một chuyện tốt.

Vụ Chân chui trong chăn sắp ngộp thở tới nơi, cậu bỗng rất nhớ phụ hoàng.

Cậu không nhịn được mà chui ra khỏi chăn, nói Không Vọng làm phi tử vẫn còn quá sớm, nhất định phải được phụ hoàng đồng ý mới được.

“Ta không thể cái gì cũng không nói với người, chỉ bảo ta đã có người ta thích.” Vụ Chân nói: “Ta bây giờ phải đi nói với người mới được.”

“Ta muốn phụ hoàng cho ta một tấm khăn trùm đầu đỏ.” Vụ Chân xoa mái tóc Không Vọng: “Có thế mới coi là thành thân thật sự.”

Không Vọng ôm lấy cậu từ phía sau: “Đừng đi.”

Vụ Chân không nghe.

Hiện giờ cậu có phụ hoàng, sắp tới có phi tử, cậu đã là người lớn, cậu phải tự mình quyết định.

Một thứ cảm giác gấp gáp mơ hồ thôi thúc cậu, yêu cầu cậu phải làm điều gì đó.

Lẽ ra phải cảm thấy rất vui vẻ, vì cái gì cậu cũng đã có đủ.

Vậy tại sao cậu lại không cảm thấy bình an.

Vụ Chân quay đầu lại, nói với Không Vọng bằng những lời lẽ cay nghiệt: “Dung Tấn ta, ta sẽ muốn gϊếŧ ngươi. Thật đấy.”

Vụ Chân nói: “Ta không hiểu tại sao, nên ta phải để phụ hoàng biết. Người phải biết những điều này.”

Vụ Chân khoác áo choàng, bước ra ngoài giữa đêm đen.

Diệp Chẩm Băng nhìn cậu.

Cho tới khi không còn thấy bóng lưng ấy nữa, Diệp Chẩm Băng mới cụp mắt.

Diệp Chẩm Băng bỗng dưng thấy mệt mỏi, khi Vụ Chân cứ coi Vương Thê Thủy là phụ hoàng.

Cái gì cũng là phụ hoàng. Nhưng phụ hoàng của cậu đã chết từ lâu rồi.

Bệ hạ, thà tỉnh dậy mà hận hắn, còn hơn mê muội mà đem lòng yêu một Đại Tướng quân.

Diệp Chẩm Băng sắp không chịu nổi nữa.

Ngày đêm, hắn quỳ trước Phật, xin chuộc tội vì đã phá giới.

Cho đến khi đại phu nói với hắn rằng, Vụ Chân đã quên rất nhiều chuyện, chuyện xấu cậu đều sẽ quên, hắn đến cung gặp cậu cũng không sao.

Diệp Chẩm Băng mới bước ra khỏi Phật đường.

Trong lòng hắn chợt nảy sinh một ý nghĩ điên cuồng, gϊếŧ Vụ Chân, cho xong tất cả.

Hắn nhất định sẽ tuẫn táng cùng cậu. Dù sống hay chết, dù đi đến đâu, hắn cũng sẽ đi cùng cậu.

Thiên hạ này, Vương Thê Thủy muốn thì cứ để Vương Thê Thủy lấy.

Chỉ có Vụ Chân, đừng hòng để hắn ta dính vào một chút nào.

Một mối quan hệ vốn không nên có, dù cho chỉ vương chút tình ý giả dối, cũng khiến Diệp Chẩm Băng nghẹn như mắc xương nơi cổ họng.

Vĩnh An điện.

Vụ Chân lao vào lòng Vương Thê Thủy, nói mình muốn nạp phi tử.

Cậu ngẩng mặt lên: “Phụ hoàng, y tên là Không Vọng, có vài phần giống con, con vừa gặp đã thấy thân quen. Con muốn nạp y, có được không?”

Vương Thê Thủy lặng lẽ nhìn người trước mặt, thật lâu mà không đáp.

Vụ Chân lại hỏi: “Có phải người mệt rồi không? Con đưa y đến cho phụ hoàng nhìn thử. Người nhìn rồi sẽ hiểu, y không thể ra ngoài, chỉ có thể ở trong cung của con.”

Vương Thê Thủy vẫn chỉ nhìn cậu, ánh mắt bình thản, giống như Vụ Chân chỉ là một kẻ xa lạ ngoài đường.