Sắc trời xám xịt, Mai Viên nhuộm sắc đỏ như máu. Dung Tấn nói, gã ta đang khắc hình Điện hạ.
Vụ Chân chẳng thèm để tâm đến gã ta.
Ánh mắt của Vụ Chân lại bị một bóng người thấp thoáng sau tán cây mai thu hút.
Người ấy từ từ bước lại gần.
Vụ Chân nhìn thấy hắn trong băng tuyết mịt mù.
Gương mặt quen thuộc lạ thường.
Môi còn đỏ hơn cả Vụ Chân, nét mặt lạnh lùng, dưới mắt không có nốt ruồi son… nhưng giống cậu tới sáu, bảy phần.
Vụ Chân không thích.
Cậu từ từ bước xuống ghế, vừa gặp đã không ưa nổi.
Người kia dần đi ngang qua cậu.
Vụ Chân gọi hắn lại: “Ngươi là ai?”
Vụ Chân đã quên mất người bạn thuở thiếu niên, cũng quên luôn kẻ đã gϊếŧ phụ hoàng cậu.
Diệp Chẩm Băng quay đầu, nói mình là một hòa thượng hoàn tục, không nhà để quay về.
Vụ Chân nói: “Vậy thì ngươi ở lại hầu hạ ta.”
Vụ Chân nói, cậu chán ghét gương mặt ấy, nếu như hắn không đồng ý, cậu sẽ rạch nát mặt hắn.
Diệp Chẩm Băng xoay người, lấy ra một con dao găm bên hông, đặt vào tay Vụ Chân.
“Điện hạ cứ gọi ta là Không Vọng. Nếu gương mặt này khiến Điện hạ ghét bỏ, rạch đi cũng được.”
Vụ Chân nghe thấy cái tên này, tay khẽ run một chút.
Vụ Chân rút dao ra, thử vung vẩy, người tên Không Vọng trước mặt ấy, quả nhiên chẳng hề phản kháng.
Vụ Chân tinh quái, dùng mũi dao khẽ chích dưới mắt trái của Diệp Chẩm Băng. Da rách, máu chảy xuống.
Tựa như một nốt ruồi son.
Vụ Chân bật cười, tra dao lại vào vỏ.
Cậu bỗng nhiên tiến đến gần, khẽ hôn lên vết thương của Diệp Chẩm Băng.
“Ta hơi thích ngươi rồi đấy.” Vụ Chân nói, cậu vừa đúng lúc đang thiếu một con búp bê đất sét.
Trên môi Vụ Chân còn dính máu, cậu vui vẻ kéo Không Vọng đi tới bên Tước Sinh và Dung Tấn.
Thần sắc Tước Sinh lộ rõ vẻ căng thẳng, cụp mắt xuống.
Dung Tấn siết chặt con dao khắc trong tay.
Vụ Chân giới thiệu, Tước Sinh là con chim nhỏ mà cậu yêu thích, Dung Tấn là con chó cậu chán ghét: “Bọn họ đều là bạn chơi của ta.”
“Hiện tại có thêm ngươi nữa.” Vụ Chân nói: "Tác dụng của ngươi ta vẫn chưa nghĩ ra, chờ ta nghĩ xong sẽ nói cho ngươi.”
Vụ Chân yên lặng nhìn Không Vọng một lúc, không hiểu vì sao sâu trong lòng lại sinh ra ý muốn phá hủy người này.
Vụ Chân thẳng thắn nói với hắn: “Có lẽ ta sẽ lột da ngươi, xuống dao từ xương sống ngươi, sau đó tách ra như bươm bướm bung cánh.”
“Hoặc là xử trảm ngang lưng, thiêu sống cũng không tệ.” Nhưng trước khi dọa hắn chạy mất, Vụ Chân mỉm cười, ôm lấy hắn, mắt mày cong cong: “Hoặc là, làm nam phi của ta.”
“Ta sắp lớn rồi, cần phải có một phi tử.” Vụ Chân bày tỏ thành ý: “Ngươi sẽ không phải lo cơm áo, nhà ta cũng là nhà ngươi, Không Vọng, ngươi không cần phiêu bạt thêm nữa.”
Diệp Chẩm Băng nhìn cậu, bất chợt mỉm cười, nói được.
Đồng ý dễ dàng đến vậy, có khi là đang gạt cậu.
Vụ Chân muốn chắc chắn người này thật lòng, bèn nắm tay Không Vọng kéo đi ra ngoài.
Hiện tại Vụ Chân đã có món đồ chơi mới nên chẳng còn hứng thú với việc đắp người tuyết, cũng chẳng còn để tâm đến Tước Sinh hay Dung Tấn, cậu muốn trở về thử xem.
Vụ Chân và Không Vọng chui vào trong chăn.
Vụ Chân nói, sinh con là sinh như vậy đó, nếu ngươi là nữ hài tử, ngày mai chúng ta đã có con rồi.”
“Ngươi không sinh được, ta cũng không chê ngươi đâu.” Vụ Chân nói: “Ta không muốn có con, ta không biết phải làm một người lớn như thế nào.”
Trong chăn ngột ngạt, Vụ Chân hơi thở dốc, cậu nghĩ, chỉ cần trốn trong chăn một đêm, Không Vọng chính là người của cậu rồi.
Cậu có thể chịu đựng được.
Không Vọng đang rơi nước mắt.
Vụ Chân hỏi hắn, vì sao lại khóc: “Làm phi tử của ta, ngươi không vui sao? Ta vừa gặp ngươi đã đem lòng yêu mến, bao nhiêu câu chuyện cũng bắt đầu như vậy mà.”
Không Vọng nói, chỉ vì vết thương đau.
Vụ Chân bảo: “Chọc một cái mà ngươi khóc nhiều thế, nếu thật sự rạch nát mặt ngươi, chắc có lẽ ngươi khóc đến mù mắt mất.”
Không Vọng bất chợt ôm chặt lấy Vụ Chân, ôm cậu rất chặt, nước mắt hắn rơi trên người Vụ Chân.
Vụ Chân im lặng.
Vòng tay này thật quen thuộc, rõ ràng chỉ vừa mới gặp, vậy mà thân thuộc lạ kỳ.
Vụ Chân không quậy nữa, ngoan ngoãn nằm im trong lòng Không Vọng, dưới chiếc chăn mờ tối, dựa sát vào hắn.
Vương Thê Thủy nhận được tin, nói rằng sư huynh của hắn ta, Nhϊếp Chính Vương, người được đồn là người hắn ta yêu lại đang dây dưa cùng hoàng đế bù nhìn.
Người báo tin sợ hãi run rẩy, lo rằng Đại Tướng quân trong cơn nổi giận sẽ chém luôn kẻ đưa tin.
Nhưng vượt ngoài dự liệu của gã ta, Đại Tướng quân trầm mặc một hồi lâu, chỉ nói một câu, biết rồi.
Người báo tin khó lòng tin nổi, không dám ở lại nhiều lời, hành lễ rồi lui ra khỏi điện.
Chút xíu tình thương mong manh do nhớ tới mẫu thân ở trong lòng Vương Thê Thủy cũng tan sạch khi nghe tin tức ấy.