Những chuyện xảy ra hôm qua, những thứ không vui, những thứ đã thối rữa biến chất, lại bị cậu vứt bỏ khỏi đầu, như tảng đá nặng nề chìm sâu, mặt biển trên cùng chỉ còn sóng yên biển lặng.
Dung Tấn bỗng nhận ra, tất cả những lý lẽ mà Điện hạ tự dựng lên, tất cả những điều Điện hạ cố quên, đều là vì đó là điều Điện hạ muốn.
Điện hạ muốn tìm một người còn sống, để làm phụ thân mình.
Chứ không phải bới đống mộ, ôm lấy bộ xương khô.
Đại phu bẩm báo tình hình cho Vương Thê Thủy.
Vương Thê Thủy trầm mặc thật lâu.
Đại phu nói: “Hà tất không thuận theo tự nhiên? Một hạt giống nở thành hoa cũng cần có thời gian, Bệ hạ muốn chấp nhận sự thật cũng cần có thời gian.”
“Cơn mưa đến quá sớm sẽ dập nát một bông hoa vừa hé nở. Lão phu cũng trồng hoa, nên rất rõ đạo lý không thể nóng vội mà bỏ qua quy luật tự nhiên.”
Vương Thê Thủy mân mê chiếc lược gỗ trong tay.
Thôi Hoài bất ngờ thỉnh cầu, để Nhϊếp Chính Vương vào cung ở bên cạnh Bệ hạ.
Hiện giờ Bệ hạ đã quen với việc quên đi những chuyện xấu, Nhϊếp Chính Vương đến, chỉ có thể làm huynh trưởng của Bệ hạ thuở bé mà thôi.
“Nếu Bệ hạ cuối cùng cũng không sống được bao lâu nữa.” Thôi Hoài nói: "Thì hãy để Bệ hạ vui vẻ bước hết chặng đường cuối cùng.”
Vương Thê Thủy lần nữa nhận ra, sinh mệnh của Hoàng đế bù nhìn này dễ dàng bị bào mòn đến thế nào.
Lâm Vụ Chân sẽ chết, chết rất sớm, từ trước khi mọi sai lầm bắt đầu.
Vương Thê Thủy cụp mắt, chấp nhận kiến nghị, không để đại phu cưỡng ép trị liệu chứng điên của Lâm Vụ Chân nữa.
Nhưng cũng không cho phép Nhϊếp Chính Vương vào cung.
Hắn ta nói: “Đã là sư huynh của ta thì không nên quá gần gũi với Đế vương.”
Nhưng hắn ta vẫn sớm duyệt hết tấu chương trong ngày, tới lúc hoàng hôn, lại bước từng bước về phía Đế vương.
Trong ánh hoàng hôn đỏ ối, hắn ta chợt nhớ tới mẫu thân mình.
Mẫu thân đã từng nhìn đứa con gầy guộc của mình như thế nào, đã dốc hết sức liều mạnh ra nào để đưa hắn ta ra khỏi thanh lâu.
Hắn ta còn nhớ lờ mờ bàn tay mẫu thân nhéo má hắn ta.
“Thê Thủy nhà chúng ta vẫn còn gầy lắm, chưa được hai lạng thịt, gầy quá.”
“Đợi mẫu thân kiếm được nhiều tiền hơn, Thê Thủy nhà ta sẽ được ăn thịt, sẽ mũm mĩm, ai nhìn cũng nói có phúc.”
“Đừng nghe người ta nói bậy, Thê Thủy không phải là tạp chủng này nọ, con là con của mẫu thân, con không có dính dáng gì tới ai hết. Con là con của mẫu thân, mẫu thân đã sinh ra con thì cũng sẽ nuôi con lớn. Chỉ cần nuôi được con lớn, mẫu thân đã vui lắm rồi.”
“Khổ à? Không khổ đâu, Thê Thủy đừng nghe người ta nói bậy. Phì phì phì, khổ với chúng ta chẳng liên quan gì, không khổ, đừng khóc.”
Mỗi lần Vương Thê Thủy chiếm được một nơi, hắn ta sẽ đóng cửa thanh lâu ở đó.
Hắn ta chia đất đai ra, bất kể nam hay nữ đều có ruộng đi cày.
Nhưng hôm qua, hắn ta lại sỉ nhục Lâm Vụ Chân, chẳng khác gì những gã khách làng chơi, xấu xí đến đáng ghê tởm kia.
Đắc ý đến mức mất tự chủ.
Vương Thê Thủy đi vào trong điện, dưới ánh tà dương, hắn ta bước tới bên cạnh một đứa trẻ.
Hắn ta bế cậu lên, hỏi cậu hôm nay đã ăn uống đầy đủ chưa, có chuyện vui gì không, kể cho phụ hoàng nghe.
Vụ Chân dụi dụi mắt, không hài lòng: “Con ăn không ngon, cũng rất buồn chán, người ta nói phụ hoàng bận lắm, lúc nào cũng bận.”
Vụ Chân nói: “Con vô dụng, con chẳng làm được gì hết.”
Vương Thê Thủy lạ lẫm vỗ vỗ lưng Vụ Chân: “Phụ hoàng không thể nói cho con biết điều gì là có ích hay vô ích. Vụ Chân, con phải tự mình đi tìm.”
“Nếu tìm không thấy thì sao?” Vụ Chân hỏi.
Vương Thê Thủy nói: “Thiên hạ vạn dân, cầu sinh, cầu phúc, cầu quyền lực, cầu bình an… phần nhiều đều không được như ý.”
“Không tìm thấy là chuyện thường.” Cuộc sống tự có lẽ riêng của nó. Vương Thê Thủy vuốt mái tóc dài của Vụ Chân, phát hiện có một lọn tóc rối, Vương Thê Thủy kiên nhẫn gỡ ra: “Trong quá trình tìm kiếm, chỉ cần hết lòng hết sức là đủ.”
Vụ Chân lặng lẽ nhìn hắn ta, như tìm thấy một dáng vẻ quen thuộc.
Vụ Chân mỉm cười, ôm chầm lấy Vương Thê Thủy, ghé sát thì thầm bên tai hắn ta: “Con biết ngay mà, phụ hoàng nhất định sẽ trở về.”
Đại phu đã tới phủ Nhϊếp Chính Vương một chuyến, Nhϊếp Chính Vương cũng nhập cung nhân ngày hưu mộc.
Vụ Chân đang ở trong Mai Viên nhìn Dung Tấn và Tước Sinh đắp người tuyết.
Còn chính cậu lại không thể chạm vào, lạnh lẽo quá, lạnh đến phát sốt, sẽ biến thành kẻ ngốc.
Đại phu từng dặn không được chạm vào thứ lạnh, nhưng Vụ Chân thật sự muốn nhìn.
Cậu nhìn Tước Sinh đắp một người tuyết con con, lại nhìn Dung Tấn đang điêu khắc lên đυ.n tuyết.
Vụ Chân ngồi trên chiếc ghế bập bênh, khoác một chiếc áo choàng dày nặng, lắc lư qua lại.