Sao lại tìm không ra chứ? Nếu như tìm thấy rồi, thì phụ hoàng thật sự đã già. Mà nếu phụ hoàng già rồi, có phải có nghĩa là Vụ Chân cũng đã trưởng thành không?
Phụ hoàng già rồi, cậu sẽ đau lòng. Nhưng trưởng thành rồi thì cậu lại vui lắm.
“Đợi con lớn rồi, con sẽ bảo vệ phụ hoàng. Con sẽ che mưa chắn gió, trên đời này, không có gì có thể làm khó được con.” Vụ Chân tựa vào người Vương Thê Thủy: “Phụ hoàng đừng buồn, rồi sẽ có ngày lớn lên.”
Nên bóp chết cậu rồi. Vương Thê Thủy bình tĩnh nghĩ vậy. Tông thất vào kinh, lập một Hoàng đế mới, một năm sau nhường ngôi, khi ấy Vương Thê Thủy có thể đường đường chính chính bước lên đế vị.
Nên bóp chết cậu. Trò chơi này đến đây đã chẳng còn ý nghĩa để tiếp tục nữa.
Xem một kẻ ngốc lẩm bẩm nói yêu phụ thân mình, kẻ đứng ngoài có thể nhìn ra được gì mới? Cũng chỉ là trò cũ lặp lại, ngấy đến mức ê răng.
Bóp chết cậu.
Bẻ gãy tay chân cậu. Nhìn cậu lạnh dần như một món đồ vật.
Hoặc dùng đủ cực hình, tra tấn hết trên thân cậu, nếu như đến bước ấy mà trong miệng cậu vẫn còn nhắc về phụ thân mà cậu si mê, vậy là Vương Thê Thủy quá mức nhân từ.
Vương Thê Thủy bóp lấy má Vụ Chân: “Ngu ngốc. Trên đời sao lại có đứa ngu si như ngươi?”
Vương Thê Thủy chán ghét nói: “Ngươi vốn không nên sống.”
Vụ Chân bị đẩy ngã lên giường, mái tóc dài tán loạn.
Vương Thê Thủy không liếc cậu thêm một cái, xoay người bước ra khỏi điện.
Đại phu Thôi Hoài được triệu vào Vĩnh An điện.
Ông ấy nghe Đại Tướng quân nói với mình thế này: “Hãy dùng hết những gì ngươi biết, khiến Hoàng đế khôi phục thần trí. Nếu thành, bổn Tướng quân thưởng hoàng kim mỹ ngọc, công danh phú quý; nếu không thành, xin mời tiên sinh rời khỏi hoàng cung, về dân gian làm chút chuyện tốt cho bách tính.”
Thôi Hoài vuốt râu, nói: “Nhưng nếu vạn nhất Bệ hạ…”
Vương Thê Thủy nói: “Nếu như tiếp nhận sự thật mà y chọn chết thì cứ để y chết.”
Một người ngu ngơ si dại mà sống, cũng chẳng phải là sống.
Vương Thê Thủy nhắm mắt lại.
Vốn nên chết, vốn phải như thế.
Mọi thứ chẳng qua chỉ là khôi phục lại trật tự vốn có mà thôi.
Vụ Chân nằm úp sấp trên giường, trấn tĩnh hồi lâu nhưng vẫn rất tức giận.
Phụ hoàng của cậu đã mục ruỗng rồi.
Hoàn toàn, triệt để mục ruỗng.
Dù là yêu ma tác quái hay là lòng người dễ đổi, cuối cùng cũng biến thành ra thế này.
Toàn thân Vụ Chân run rẩy, cậu phải nghĩ cách, phải tìm cách, tìm phụ hoàng như xưa trở về.
Cậu gọi Dung Tấn tới, hỏi gã ta có biết trừ tà không.
“Đâm tiểu nhân cũng được, hay chích máu cũng được.” Vụ Chân mắt đỏ hoe: “Ta muốn phụ hoàng trở về.”
Vụ Chân giải thích với tên nô tài này rằng, phụ hoàng của cậu trước kia không phải như bây giờ.
“Trước kia, thiên hạ này đều là của ta, phụ hoàng ngồi trên ngai vàng là Hoàng đế, nhưng chỉ cần ta muốn, phụ Hoàng đếu sẽ cho ta.” Vụ Chân nói: "Người thề rằng, cho dù chết, cũng phải để ta vui vẻ sống; cho dù trở thành hôn quân, cũng phải để ta sống cho thật tốt.”
“Dung Tấn, ngươi thấy không, ngươi cũng thấy mà phải không, phụ hoàng bây giờ bị yêu ma chiếm xác rồi. Không phải ta không nên sống.” Vụ Chân cười: "Là hắn ta mới phải.”
Tước Sinh nhào tới ôm lấy Vụ Chân, hốt hoảng cầu xin Điện hạ đừng lo, đừng sợ, nhất định sẽ có cách.
Vụ Chân tùy ý lau máu bên khóe miệng: “Ngươi hoảng cái gì, ta sớm quen rồi.”
Vụ Chân cụp mắt: “Ta chỉ cảm thấy có chỗ nào không đúng, không ổn, hình như ta đã quên mất điều gì đó.”
Dung Tấn đứng đó, gã ta không thể nói sự thật cho Vụ Chân biết, đành bịa vài câu dối trá.
“Bệ hạ là Đế vương, Điện hạ chỉ là Hoàng tử, quân thần, phụ tử, vốn nên như thế.”
Vụ Chân ngẩng lên, ánh mắt băng lạnh nhìn gã ta.
Dung Tấn quỳ xuống, chầm chậm tựa đầu lên đùi Vụ Chân: “Điện hạ, người không thể không thừa nhận, trong một khoảnh khắc con người sẽ biến thành dáng vẻ đến chính bản thân cũng không nhận ra nữa.”
“Dù người có giữ lấy thế nào, có si mê thế nào, cũng chỉ như khắc thuyền cầu kiếm, mãi không có được.”
Nước mắt Vụ Chân rơi lã chã, nhưng cậu vẫn cố chấp nói: “Không đâu. Cho dù trời nghiêng đất đổ, duy chỉ có Lâm Tuyên Phù sẽ không thay đổi.”
Cậu nhớ ra rồi, nhớ ra tên của phụ hoàng.
Chắc chắn là cậu đã quên mất tên phụ hoàng nên mới dẫn đến yêu ma tác quái.
Ngày mai, bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ gọi tên người, từng giờ từng khắc, mỗi nén nhang, mỗi câu chào hỏi, cậu đều sẽ gọi tên người.
Nhắc cho phụ hoàng, phải tỉnh lại rồi.
Đêm ấy, Vụ Chân lại sốt cao, mãi không hạ.
Tới lúc trời vừa rạng sáng, Vụ Chân mới gắng gượng mở mắt, vừa mở mắt liền hỏi: “Phụ hoàng đâu rồi?”
Cái tên cậu nhớ ra ngày hôm qua, lại lạc mất trong bóng đêm.