Quyển 1 - Chương 34: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Vương Thê Thủy liếc mắt nhìn hai người cung nhân đang quỳ. Cả hai đều mặc y phục thái giám, dung mạo mỹ miều.

Vương Thê Thủy nói: “Phụ thân quên mất, con cũng đã đến tuổi lấy thê, nạp thϊếp. Chỉ là Vụ Chân, nói cho ta biết, là ai đã dạy con quan hệ bất chính với yêm nô?”

Vương Thê Thủy kiên nhẫn hỏi: “Là kẻ bên trái, hay kẻ bên phải?”

Vụ Chân cau mày, quát trả: “Phụ hoàng, người mù rồi sao? Con chỉ để bọn họ dỗ con ngủ, chứ con ngủ với bọn họ làm gì?”

Vụ Chân vươn tay ra, đòi phụ hoàng bế: “Phụ hoàng đã tới rồi, bọn họ cũng hết tác dụng. Không mau lui xuống, còn đợi ta đuổi?”

Tước Sinh và Dung Tấn đang chuẩn bị quỳ lạy cáo lui, trường kiếm của Vương Thê Thủy đã chắn ngang trước mặt bọn họ: “Quỳ đó.”

Tước Sinh lập tức phủ phục sát đất, còn Dung Tấn nén nhịn không nói gì, chỉ có khóe mắt liếc nhìn lưỡi kiếm lạnh lẽo.

Vương Thê Thủy nói: “Như môi không rời má, Mạnh chẳng lìa Giao*. Vụ Chân, thật đúng là khiến người ta ghê tởm.”

*Như môi không rời má, Mạnh chẳng lìa Giao: Ý chỉ những cặp vật không rời nhau.

Lần đầu tiên, có người dùng chữ ghê tởm để hình dung Vụ Chân.

Vụ Chân nhất thời tưởng mình nghe lầm.

Nhưng cậu nhìn thấy trong mắt Vương Thê Thủy hiện rõ chán ghét. Là thật.

Là thật sự dùng những lời lẽ như vậy để nhục mạ cậu.

“Ghê tởm?” Vụ Chân bật cười: “Con chỉ có một phụ hoàng, còn người thì không chỉ có một đứa con. Người không có tư cách nói ta ghê tởm.”

Trường kiếm chầm chậm trở lại vỏ, Vương Thê Thủy hạ lệnh cho hai người đang quỳ cút đi.

Gϊếŧ cũng được thôi, chỉ có điều máu văng tung tóe, nếu tiểu Hoàng đế bị dọa chết thì chẳng còn thú vị gì nữa.

Vương Thê Thủy nói: “Nếu con thích nam sắc thì đừng làm Hoàng tử của trẫm. Đi tới kỹ viện nam, tới thanh lâu gấm vóc, thiếu gì đàn ông thỏa mãn được con.”

“Đến cả một thanh kiếm cũng có thể đâm thủng thân thể con.” Vương Thê Thủy mặt không đổi sắc: “Loại thấp hèn như con, sao mãi vẫn không chịu học khôn thế?”

Vụ Chân trừng mắt kinh ngạc: “Người điên rồi sao?”

Vương Thê Thủy trong khoảnh khắc ấy cũng chợt ý thức được mình đã vượt quá giới hạn. Hắn ta vốn chỉ định đứng ngoài xem một vở kịch nực cười, mà cuối cùng bản thân lại nhập cuộc một cách đầy nực cười.

Vương Thê Thủy dần bình tĩnh trở lại, hỏi cậu hôm nay đã làm những gì.

Tựa như đó là việc một người làm phụ thân cần phải hỏi, mà hễ cất lời, hắn ta sẽ lập tức trở lại chỗ khán giả, an an ổn ổn đứng ngoài cuộc.

Vụ Chân cảm thấy mơ hồ.

Người trước mặt này bị tà ma quỷ quái nhập thân hay sao, sao có thể mắng cậu, mắng xong lại giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Vụ Chân khẽ sờ vành tai, tự nhủ mình tuyệt đối không nghe lầm, nhất định là lỗi của người trước mặt.

Vụ Chân mắng: “Ngươi mới là đồ hèn hạ, ngươi mới là thứ hạ tiện, ngươi là quỷ, là yêu ma, ngươi chui vào thân thể phụ hoàng ta, ngươi ăn vụng.”

Vụ Chân mắng mà không mang chút cảm xúc nào, cậu còn chưa thoát khỏi cơn hỗn loạn ban nãy nên khi mắng cũng vô cùng yếu ớt.

Không được, bị cắn một miếng thì nhất định phải cắn trả.

Vụ Chân cố vắt óc nghĩ: “Ngươi là tiện chủng, là thứ phá của, là con chim sẻ…” Mấy câu cậu học được từ Tước Sinh cũng mang ra dùng.

“Ngươi là đồ khốn kiếp, ngươi bị đao chém, bị lột da, mù mắt, bị ngũ mã phanh thây đem cho chó hoang ăn… Ngươi…” Nói nữa đi, cậu vẫn chưa hả giận. Nhất định phải chửi cho yêu ma cút đi, để hắn ta không dám chui vào thân thể phụ hoàng nữa.

“Ta sẽ tìm đại sư, ngày mai lập đàn siêu độ cho ngươi.” Vụ Chân nghĩ ra cách rồi: “Để hồn phách ngươi tan biến.”

Vương Thê Thủy bỗng nhiên bật cười.

Còn dám cười sao?

Chắc chắn là cậu mắng chưa đủ nặng. Sớm biết thì tối nay ăn thêm chút cơm cho khỏe, giờ mắng người cũng chẳng có khí thế.

Vụ Chân lục lọi trong đầu tìm thêm những lời độc địa có thể chửi chết người. Nhưng lục mãi chỉ toàn lôi ra được mấy chuyện linh tinh chẳng có ích gì.

Sớm biết thì nên đi lăn lộn phố chợ học vài câu chửi tục. Lúc cần chửi người mới thấy hận mình đọc sách ít quá. Đúng là lửa cháy tới chân mới thấy đau.

Muộn rồi!

Vương Thê Thủy bất ngờ bế bổng Vụ Chân lên, vỗ đầu cậu, rồi rút ra một chiếc lược, thong thả chải tóc cho cậu.

Ai mà nửa đêm lại chải đầu chứ?

Vương Thê Thủy cứ bình thản chải, còn Vụ Chân thì cũng chẳng thèm cản nữa.

Hồi lâu sau, Vương Thê Thủy khẽ thở dài.

Vụ Chân hỏi phụ hoàng làm sao thế?

Vương Thê Thủy nói: “Phụ hoàng già rồi.”

Câu nói ấy giống giọng điệu của phụ thân, như thể tà ma đã bị cậu xua đi. Vụ Chân liền vui vẻ, ôm lấy phụ hoàng: “Không già, không già. Để con xem thử.”

Vụ Chân tìm tóc bạc trên đầu Vương Thê Thủy, nhưng chẳng tìm thấy sợi nào.