Quyển 1 - Chương 33: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Cậu có thể cầm đao ra trận sao? Hay có thể an bang định quốc? Chẳng qua chỉ được cái dáng dấp coi được, mà cũng chẳng phải nữ nhân, vừa không thể sinh con cũng chẳng thể làm thê tử. Vương Tranh, ngươi phí công tốn sức đoán tâm tư một kẻ vô dụng, uổng phí thời gian với tâm lực, cần gì phải vậy?

Dù tiểu Hoàng đế kia có giãy giụa thế nào, cũng chẳng thoát được khỏi bàn tay này của gã. So đo tính toán tâm tư tên bù nhìn đó làm chi, chẳng bằng nghĩ sẵn một cách chết thật đẹp để tiễn tiểu Hoàng đế kia về Tây Thiên sớm.

Vương Tranh bực bội nín hơi, cả người lặn sâu xuống nước.

Gã tất nhiên không nên nghĩ tiếp nữa, không nên hao phí tâm tư cho một kẻ chẳng liên quan gì.

Nhưng dưới làn nước ấy, bên tai gã lại vang lên những lời của tiểu Hoàng đế.

Nói gã rất lợi hại.

Khen gã dũng mãnh thiện chiến.

Gọi gã là a đệ, xoa đầu gã, ánh mắt mê hoặc ấy, đầy mê hoặc nói muốn đối xử tốt với gã .

Vương Tranh không quên được đôi mắt của tên Hoàng đế bù nhìn.

Trong đôi mắt ấy chứa quá nhiều cảm xúc, quá nhiều thê lương, dễ dàng khiến người ta phải chú ý.

Đợi đến khi Hoàng đế bù nhìn kia chết rồi, gã nhất định sẽ móc lấy đôi mắt ấy, giữ lại làm kỷ niệm.

Đôi mắt đã chết thì sẽ không còn rơi lệ nữa.

Vương Tranh trồi lên khỏi mặt nước, thở dốc kịch liệt, l*иg ngực phập phồng, gã nhắm mắt, gắng trấn tĩnh lại.

Quyết định không nghĩ về tiểu Hoàng đế nữa.

Đêm nay đen đặc lạ thường, đen đến mức như thể bầu trời bị nuốt chửng. Trong tẩm điện thắp rất nhiều cung đăng, thế mà Vụ Chân vẫn thấy chưa đủ.

Cậu không muốn ngủ một mình, cậu kéo Tước Sinh lại, muốn Tước Sinh ngủ cùng cậu.

Tước Sinh không dám trèo lên long sàng, nhưng Dung Tấn thì đã tự cởi giày.

Vụ Chân nhìn gã ta: “Không được đi. Bò lại đây với ta.”

Dung Tấn mỉm cười, ngoan ngoãn vô cùng.

Gã ta từng bước từng bước bò lại gần, Vụ Chân bỗng bật cười, kéo gã ta vào trong chăn.

Trong chăn cũng tối đen, nhưng Vụ Chân không hề sợ. Cậu chẳng còn nhìn rõ được mặt Dung Tấn nữa, chỉ ôm lấy cổ Dung Tấn mà mắng: “Nếu ta là Hoàng đế, ngươi nhất định chính là tên gian thần, tiếng xấu đồn xa, ai cũng muốn tiêu diệt.”

Dung Tấn nói: “Dỗ Điện hạ ngủ, là việc quan trọng nhất của nô tài lúc này.”

Vụ Chân khẽ vuốt qua yết hầu gã ta: “Rõ ràng đã thành thái giám rồi, mà chỗ này vẫn không biến mất. Dung Tấn, nếu ta chém đứt chỗ này, ngươi có chết không?”

Dung Tấn không đáp, chỉ lặng lẽ ôm lấy Vụ Chân, trao cho cậu hơi ấm mà cậu muốn.

Vụ Chân khẽ cười, cậu là hoàng tử, phụ hoàng không dỗ cậu nữa thì cũng vẫn còn khối kẻ sẵn sàng dỗ cậu.

Phụ hoàng không ngủ cùng cậu nữa thì cũng có khối người chịu ngủ cùng cậu.

Cậu chẳng hề nhớ nhung ai cả.

Đột nhiên, Tước Sinh cũng chui vào trong chăn. Y luống cuống bò sát lại gần Vụ Chân, vén chăn lên một chút, ánh sáng bên ngoài đột ngột lọt vào, như xé toang mọi thứ, để Vụ Chân nhìn rõ gương mặt người ngay trước mắt. Chỉ là thái giám Dung Tấn, chỉ là một gương mặt đẹp nhưng thấp hèn.

Tước Sinh ôm lấy Vụ Chân, toàn thân khẽ run, y không muốn bị Điện hạ vứt bỏ.

Sự cẩn trọng mọi khi đã bị Tước Sinh vứt ra sau đầu. Cho dù trước mắt chỉ là một tên Hoàng đế bù nhìn không thể bảo vệ y, Tước Sinh vẫn liều mình làm thế, vội vã bò sát lại bên người Bệ hạ.

Vụ Chân khẽ vuốt ve gương mặt nhỏ của Tước Sinh, giọng nói nhẹ nhàng vang lên: “Đừng sợ.”

Tước Sinh nói: “Điện hạ, người muốn nô tài làm gì, nô tài cũng đều nguyện ý làm.”

Tước Sinh nói, Điện hạ chính là chủ tử của y: “Nô tài là chó của Điện hạ, Điện hạ bảo đi đâu, nô tài sẽ đi đó.”

Tước Sinh nói nghe ngây thơ quá. Vụ Chân cúi đầu hôn khẽ lên mắt y: “Ngươi thật ngốc.”

Ngay khi Vụ Chân đang được người ôm bên trái, người giữ bên phải, thì Vương Thê Thủy xử lý xong chính vụ bước vào tẩm điện.Hắn ta thấy cung điện sáng rực đèn l*иg, không biết tiểu Hoàng đế lại bày ra trò quái quỷ gì.

Trên chiếc long sàng rộng lớn, có một chỗ phồng lên như một ngọn núi nhỏ.

Tựa như vừa mới mây mưa cuồng loạn, nên mới cần đến màn trướng để che khuất.

Vương Thê Thủy vén màn, nhìn đống chăn đệm.

Đợi mãi vẫn còn lục đυ.c bên trong, Vương Thê Thủy bèn nắm góc chăn, giật mạnh kéo hết xuống giường.

Ánh sáng bất ngờ rọi thẳng tới, Vụ Chân vội đưa tay che mắt.

Ai thế?

Vương Thê Thủy đứng bên cạnh long sàng, ánh mắt đăm đăm dõi theo Vụ Chân.

Sắc mặt Tước Sinh lập tức tái nhợt, còn Dung Tấn đã lập tức quỳ thẳng người.

Vụ Chân nói: "Phụ hoàng, người tới kể chuyện cho con sao? Hôm nay con đối đãi với a đệ rất tốt, rất ra dáng một huynh trưởng tốt. Phụ hoàng thì sao? Phụ hoàng có muốn làm một phụ thân tốt không?”