“Còn ngươi.” Vụ Chân cười lạnh: “Sao không đánh trả đi?”
Dung Tấn không trả lời. Tước Sinh liền quỳ sụp xuống, khẽ cọ mặt vào tay Vụ Chân.
Tước Sinh nói, y ăn uống đầy đủ hơn rồi, không còn gầy trơ xương, đánh sẽ không đau tay.
Y ngước đôi mắt hạnh tròn xoe nhìn Vụ Chân, cọ gương mặt tròn trịa mới hơi phúng phính của mình vào tay Vụ Chân.
Y an phận làm một con chim sẻ nhỏ, chỉ để đem lại niềm vui cho chủ tử.
Dung Tấn bỗng đá Tước Sinh văng ra.
Dung Tấn nói: “Điện hạ, người đánh nô tài là phải lẽ. Tên Vương Tranh kia to gan vô lễ, khó tránh Điện hạ bực mình. Nô tài nguyện làm khúc gỗ cho người đánh mắng, đó là bổn phận của nô tài.”
Tước Sinh bị đá ngã ra, trông như con chim nhỏ không được sủng ái, lông bị vặt mà chẳng dám kêu tiếng nào.
Vụ Chân mắng: “Ngươi dám đá hắn, ngươi chẳng là cái gì hết!”
Dung Tấn đứng thẳng người, cúi đầu nhìn Vụ Chân đang ngồi trên ghế. Vụ Chân còn định mắng tiếp thì đã bị đôi tay của Dung Tấn ôm chặt, bế bổng lên.
Vụ Chân túm tóc gã ta, mắng: “Đồ tiện nhân, đánh ngươi rồi mà ngươi còn nịnh bợ ta.”
Dung Tấn nói: “Đó là bổn phận của nô tài. Được hầu hạ Điện hạ, là vinh hạnh của nô tài.”
Vụ Chân bị chọc cười: “Nếu tên Vương Tranh cũng giống như ngươi, đánh không đánh trả, mắng không cãi lại thì ta vui biết bao. Khi phụ hoàng còn, ta sẽ đối xử tốt với hắn ta; phụ hoàng không còn, ta sẽ đánh, mắng chửi, nhục mạ hắn ta, bắt hắn ta không được hé răng dù chỉ một lời, chỉ có thể nghe theo sai khiến của ta.”
Vụ Chân càng nói càng thấy vui: “Tất cả những gì làm ta không vui, đều phải biến thành cỏ dại hoa dại, ta không vui thì bứt hết, cho chúng chết sạch.”
“Các ngươi có thối rữa cũng chỉ thối rữa ra đầy nhựa cây dính vào tay ta, mùi ấy chẳng hôi chút nào, ta sẽ không sợ.”
Vụ Chân nhìn dấu bàn tay in trên má Dung Tấn, càng nhìn càng thấy đẹp. Trong quãng đường ngắn quay về giường, Vụ Chân bỗng nghiêng người tới gần Dung Tấn, in môi mình lên dấu bàn tay trên má Dung Tấn.
Bước chân Dung Tấn hơi khựng lại, nhưng lập tức như chẳng có chuyện gì, tiếp tục bước đi.
Vụ Chân lại chửi gã ta là đồ thái giám chết tiệt.
Rồi cậu cười khúc khích: “Đồ quái vật chẳng ra nam, cũng chẳng ra nữ.”
Một thứ vui sướиɠ thoang qua, bập bềnh như bèo nước không bám rễ, dâng lên trong lòng Vụ Chân. Cậu nói: “Nếu Dung Tấn là nữ tử thì tốt rồi, ta sẽ không đánh ngươi nữa. Ta sẽ để ngươi hầu hạ ta, không phải làm chuyện xấu, chỉ cần nhìn ngươi ăn uống vui chơi, nhìn ngươi tự do tự tại như chim bay, đến khi ta quen với những ngày không có ngươi nữa, ta sẽ thả ngươi đi.”
Vụ Chân buồn bã nói tiếp: “Nhưng ngươi chẳng phải nam tử, không thể làm huynh đệ ta; cũng chẳng phải nữ tử, chẳng thể trở thành người ta thương.”
Vụ Chân kết luận: “Ngươi chỉ có thể làm món đồ chơi của ta.”
Dung Tấn đặt Vụ Chân xuống giường, nói: “Điện hạ, xin hãy nghỉ ngơi.”
Nhưng Vụ Chân không muốn ngủ.
Tim cậu trống rỗng quá.
Cậu khao khát níu lấy điều gì đó để lấp đầy.
Nhưng mỗi khi đưa tay ra, chỉ chạm được vào khoảng không vô hình.
Sau khi trở về, Vương Tranh luyện đao suốt cả buổi chiều. Khi luyện đao, gã dồn toàn bộ tinh thần, tung người nhảy lộn, đao vung ra dữ dội tựa mãnh hổ chém xuống, luyện đến mức cả người nóng bừng, mồ hôi tanh nồng.
Ngâm mình trong thùng tắm, cõi lòng bình lặng của Vương Tranh lại bắt đầu xao động.
Tên Hoàng đế bù nhìn kia rốt cuộc đang toan tính gì? Chẳng lẽ thật sự đã nhìn rõ cục diện, vì muốn giành được sủng ái của phụ hoàng mà tạm thời làm ra vẻ nhu mì, ra sức lấy lòng gã?
Hay là thực sự đã quay đầu cải tà quy chính, nhận rõ bản thân chỉ là một kẻ phế vật yếu đuối trên giường bệnh mà cam tâm nhường ngôi cho hiền tài?
Nghe đồn Hoàng đế bù nhìn đã biến thành kẻ ngốc, thần trí không còn tỉnh táo, nhận giặc làm cha, tính nết vẫn cứ như trẻ con, lại còn nói muốn làm huynh trưởng của gã. Chỉ dựa vào dáng vẻ kia mà cậu cũng xứng sao?