Quyển 1 - Chương 31: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Tước Sinh lo lắng khôn xiết, người bệnh sao có thể uống rượu được.

Vương Tranh giữ lấy tay cậu, vẫn chưa kịp hiểu rốt cuộc đây là trò quỷ gì.

Chỉ là dưới ánh mắt của Vụ Chân, lòng Vương Tranh bỗng thấy là lạ, khó nói nên lời.

Mặc kệ, binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn.

Vương Tranh giật lấy chén rượu, tùy tiện uống cạn: “Đã thế thì ngươi cứ ngoan ngoãn mà ở yên đi. Bên ngoài bão tuyết gào thét, với thân thể như ngươi, e không trụ nổi ba ngày.”

Vụ Chân mỉm cười, cậu khẽ xoa đầu Vương Tranh, Vương Tranh nhất thời không kịp phản ứng, để im cho Vụ Chân xoa thật.

Vụ Chân nói: “A đệ cao lớn, ta sao sánh được. Ta muốn nghe a đệ kể chuyện đánh trận, đệ làm sao chế ngự quân địch, đệ không sợ sao? Chiến trường đao kiếm vô tình, rơi lên người chính là một lỗ máu to.”

Vụ Chân khẽ nói: “Ta thì sợ lắm.”

Vương Tranh nhất thời choáng váng, không phải vì rượu, mà bởi Vụ Chân cúi đầu, vẻ buồn bã mà vẫn như mong mỏi lắng nghe, khiến Vương Tranh thật sự không hiểu ra sao.

Chuyện trên chiến trường thì dính đến máu thịt, Vương Tranh còn thông thạo; nhưng chuyện phong nguyệt ngoài chiến trường thì Vương Tranh không biết phải ứng phó thế nào.

Vương Tranh ú ớ như kẻ mù lần đường, bắt đầu kể cho Vụ Chân nghe chuyện gã đánh trận ra sao, làm sao phán đoán tình hình địch, rồi khi nào quyết đoán hạ lệnh. Vốn dĩ Vụ Chân chỉ định làm kẻ đệm lời, nào ngờ Vương Tranh kể cũng ra trò, càng nghe, Vụ Chân càng say mê.

Vừa chăm chú lắng nghe, quả thực thấy lợi hại; vừa lại mong chờ: nói nữa đi, tiếp đi mà.

Ai mà không thích được người khác ngưỡng mộ? Ai mà không muốn được một đôi mắt xinh đẹp dõi theo sùng bái? Trong lời nói của Vụ Chân, Vương Tranh càng nói càng hăng, gần như cuồng ngạo.

Chuyện thiên hạ đại sự cũng kể gần hết, suýt nữa buột miệng lộ ra sơ hở.

Vương Tranh cố kìm lại chuyện liên quan tới hoàng thất, nuốt ngược lời nói vào. Vụ Chân liền hỏi gã sao không kể tiếp.

Cậu rót rượu cho gã, nói: “A đệ khát rồi phải không? Đệ quả thật dũng mãnh thiện chiến thế này, khó trách phụ hoàng lại thích đệ.”

Trong lòng Vương Trừng thầm nghĩ: Mỹ nhân kế, quả nhiên lợi hại như vậy.

Gã phải cẩn thận hành sự, tuyệt đối không được chìm đắm vào đó.

Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách. Gã cứ từ từ đã, đợi hiểu rõ tình hình như nào rồi tính kế hành động.

Vương Tranh nhồi vài miếng cơm qua loa, rồi đứng dậy nói có việc phải đi, không thể nấn ná lâu hơn.

Vụ Chân cũng không ngăn gã lại.

Đợi đến khi Vương Tranh đã đi khuất, Vụ Chân mới thu lại ánh mắt ghê tởm.

Thật đúng là một tên võ phu, biết đánh trận thì sao chứ, cuối cùng vẫn chỉ là một tên võ phu mà thôi.

Cùng lắm cũng chỉ xứng kể cho cậu nghe mấy câu chuyện.

Bảo cậu thật lòng yêu quý người đệ đệ này ư, không thể nào, chỉ có thể giả vờ mà thôi. Giả vờ làm một vị huynh trưởng tốt.

Dù sao phụ hoàng cũng chẳng chui được vào trong lòng cậu, sẽ không phát hiện ra đâu.

Đối phó với Vương Tranh, Vụ Chân đã mệt mỏi.

Cậu đưa tay ra, Tước Sinh lập tức hiểu ý, khom lưng cúi người định bế cậu lên, nhưng Vụ Chân lại không cho y bế: “Đè bẹp Tước Sinh mất, ta chẳng còn con chim sẻ nhỏ nữa.”

Vụ Chân cười, khẽ chạm mũi Tước Sinh: “Ta thích ngươi, ngươi phải vui lên.”

Tước Sinh đỏ mặt tía tai: “Nô tài chịu được mà.”

Vụ Chân thật muốn đánh y, nhưng lại không nỡ ra tay với Tước Sinh ngoan ngoãn như vậy. Cậu ngoắc tay, Dung Tấn từ tốn bước tới.

Tước Sinh thoáng xị mặt, lùi sang một bên nhường chỗ.

“Bốp” một tiếng giòn tan, khiến nỗi buồn của Tước Sinh cũng tan biến.

Vụ Chân tát thẳng vào mặt Dung Tấn, mắng gã ta đi chậm.

“Mắt ngươi mù rồi, hay chân bị què? Dung Tấn, ta thật muốn bóp chết ngươi.” Vụ Chân đánh xong lại kêu đau tay, nói mặt Dung Tấn làm đau tay cậu.

Cậu mắng tiếp: “Ngươi thật hèn hạ, cứng đơ như tảng đá. Đánh ngươi, ta còn thấy đau tay.”