Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Khắc Nốt Chu Sa

Quyển 1 - Chương 30: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cậu đã hiểu chuyện thế này, phụ hoàng chẳng lẽ còn chưa vừa lòng sao, sao không khen cậu đi.

Mau khen cậu đi mà.

Nếu không khen, thì cậu phải càng hiểu chuyện hơn nữa: “Vương Tranh là đệ đệ, con sẽ đối tốt với hắn ta. Những tông thất tử đệ khác tới kinh, con cũng sẽ đối xử tử tế. Con là huynh trưởng, phụ hoàng, con phải trưởng thành, đúng không?”

Vương Thê Thủy xoa đầu cậu, cứ xoa mãi, không rõ là dỗ dành một đứa trẻ hay đang vuốt ve sủng vật.

Nhìn đứa con của Tiên hoàng nay đứng trước mặt mình giãy giụa như vậy, người thắng cuộc lẽ ra nên đứng trên đống xương trắng mà mỉm cười ư?

Vụ Chân nói: “Phụ hoàng, con có phải còn chỗ nào chưa nghĩ chu toàn không? Để con nghĩ thêm. Người chờ con, con nghĩ thêm đã.”

Vụ Chân vội vàng nói tiếp: “Con sẽ đối xử tốt với đệ đệ, ngày mai con sẽ đối xử tốt với Vương Tranh. Con sẽ ngoan ngoãn ăn cơm, sẽ nghỉ ngơi, con muốn sống thêm ít ngày, phụ hoàng sẽ vui đúng không? Con chẳng cần gì cả, chỉ muốn ở lại trong tẩm điện này, không đi đâu cả, con rất ngoan… Phụ hoàng, người đừng im lặng nữa. Người không nói, con không hiểu nổi lòng người, con không hiểu nổi…”

“Người dạy con đi. Con sẽ học mà, con học rất nhanh. Con đâu phải kẻ ngốc, con đủ thông minh, con có thể hiểu người, hiểu hết mà…”

Vương Thê Thủy đột nhiên đưa tay bịt miệng Vụ Chân.

Lẽ ra hắn ta nên đắc ý, nên bật cười, nên cảm thấy nực cười, nên nhìn tên Hoàng đế bù nhìn đang diễn trò hề… Nhưng vì sao, hắn ta lại không muốn nghe nữa.

Vương Thê Thủy nhắm mắt lại.

Mà Vụ Chân, khi bị bịt kín miệng, chỉ còn tuyệt vọng gào thét trong lòng.

Vụ Chân bị bịt miệng, cậu đã nhượng bộ đến thế rồi, vậy mà vẫn không thể đổi lấy tình thương của phụ hoàng sao?

Phụ hoàng, cậu là đứa con duy nhất của phụ hoàng mà.

Khi Vương Thê Thủy định rời đi, Vụ Chân níu chặt lấy hắn ta, không muốn để hắn ta đi.

Cậu sợ bóng tối, không muốn phụ hoàng rời khỏi mình.

Hồi lâu sau, Vương Thê Thủy mới cho Vụ Chân điều cậu muốn.

Hắn ta khen cậu là đứa trẻ ngoan, hắn ta nói, Vụ Chân là đứa con duy nhất của hắn ta, là đứa con duy nhất mà hắn ta yêu thương trong đời này.

Vụ Chân lẽ ra phải thấy thỏa mãn, vì cậu đã nhận được lời hứa.

Nhưng trong lòng cậu vẫn trống rỗng. Thứ cậu có được, tựa như tro bụi tan vào không khí, không sao giữ lại được trong bàn tay.

Ngày hôm sau, Vụ Chân sai người mời Vương Tranh dự yến tiệc.

Vương Tranh thầm nghĩ, tên Hoàng đế bù nhìn kia cũng biết bày Hồng Môn Yến à? Chỉ tiếc là coi thường Tranh này quá rồi.

Vương Tranh mang theo đao, ung dung tới dự tiệc.

Gã vốn tưởng sẽ gặp đủ thứ bày trò khó dễ, nào ngờ Vụ Chân chỉ lẳng lặng rót rượu cho gã.

Có độc sao?

Vụ Chân nhìn ra sự đề phòng trong mắt gã, cười nói: “Nghĩ cái gì thế, A đệ.”

A đệ?

Vương Tranh chau mày. Ai là a đệ của tên Hoàng đế bù nhìn này? Hôm nay cậu uống nhầm thuốc à? Dám đùa giỡn cả lên đầu Tranh này.

Còn chưa kịp để Vương Tranh nổi giận, Vụ Chân đã ngửa đầu uống cạn chén rượu.

Cậu nói: "Hôm nay mời a đệ tới là để cười xóa hết oán thù. Chén rượu này, ta uống trước.”

Vụ Chân lại rót một chén khác: "Ta sẽ không hạ độc hại a đệ đâu. Ta chỉ là đã nghĩ thông rồi, thiên hạ Đại Chiêu này cuối cùng vẫn cần có người kế thừa, phụ hoàng làm vậy là điều bất đắc dĩ, ta không thể cứ làm loạn mãi được.”

Vụ Chân mỉm cười, tươi tắn như hoa, khiến Vương Tranh có phần ngẩn ngơ khi trông thấy nụ cười ấy của cậu.

Chưa từng ai nói với gã, tiểu Hoàng đế khi cười lại có thể… đẹp đến thế.

“Ta là trưởng huynh, là ca ca, ta phải đối xử tốt với đệ.” Vụ Chân nói: "A đệ, đệ đừng trách huynh trưởng. Không ai nguyện ý thừa nhận mình là phế vật cả.”

“Hiện tại ta đã thừa nhận rồi. Ta nhường ngôi lại.” Vụ Chân nhìn chén rượu, định uống cạn một lần nữa.
« Chương TrướcChương Tiếp »