Quyển 1 - Chương 29: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

“Vĩnh viễn cứ sống thế này, ngày qua ngày, cho đến khi con chết, cũng vẫn sẽ chết trong điện này thôi.” Vụ Chân căm ghét phụ thân không còn chiều chuộng mình nữa.

Vương Thê Thủy chầm chậm bước tới gần, khẽ đưa tay vuốt lên mắt cậu, cũng chẳng nói một lời. Là muốn cậu đừng khóc nữa ư, hay là cảm thấy dáng vẻ lúc này của cậu quá chật vật, khiến người làm phụ thân cũng không muốn nhìn?

“Phụ hoàng, người rốt cuộc là cái gì vậy? Là sắt đá vô tình, hay bị kẻ nào cắt mất lưỡi mà không thể nói thành lời?” Vụ Chân chất vấn hắn ta.

Vương Thê Thủy chỉ lặng lẽ lau đi những giọt lệ dưới mắt cậu, trầm lặng nhìn cậu.

Vụ Chân nhìn không thấu, cũng chẳng hiểu nổi, rốt cuộc phụ hoàng đang nghĩ điều gì.

Phụ hoàng trước mắt, cái gì cũng không chịu nói.

Qua một lúc lâu, Vương Thê Thủy mới khẽ nói: “Con không thể làm Hoàng đế nữa.”

Không thể làm Hoàng đế nữa?

Vụ Chân cười khẽ, không dám tin: “Cho nên, phụ hoàng muốn lập Vương Tranh làm thái Tử, có phải vậy không?”

Vương Thê Thủy vẫn không cho cậu một lời giải thích.

Vụ Chân cười, bật cười thành tiếng: “Vậy tức là phụ hoàng muốn bỏ rơi con. Phụ hoàng thấy con vô dụng, thấy con là phế vật, có phải không?”

“Cho nên, phụ hoàng muốn đem thiên hạ trao cho hắn ta, muốn đem tất cả những gì người có cho nó hết. Vậy còn con thì sao?” Nước mắt Vụ Chân lại trào ra, cậu ôm chặt lấy phụ hoàng: “Vậy con thì sao?”

“Con đã bắt đầu nghi ngờ, phải chăng con vốn chẳng phải con ruột của phụ hoàng. Sao người có thể tàn nhẫn với con như vậy.” Vụ Chân bật cười: “Chẳng lẽ tất cả ký ức trong đầu con đều là giả dối, chẳng lẽ hết thảy chỉ là con tự lừa mình lừa người.”

Vương Thê Thủy bóp chặt cổ Vụ Chân, nói cậu khóc cũng xấu, mà cười cũng khó coi.

Vụ Chân bật cười lớn: “Phụ hoàng cứ bóp chết con đi, đỡ để con sống làm chướng mắt người.”

Vương Thê Thủy nhìn cậu: “Con chẳng là gì cả, Vụ Chân, cuối cùng con cũng sẽ chết đi.”

“Vậy người tính là cái gì?” Vụ Chân nói: “Ngay cả con ruột của mình cũng không bảo vệ nổi, lại đi sủng ái một đứa con nuôi. Phụ thân, chết không toàn thây mới là kết cục tốt nhất cho người.”

Vụ Chân nguyền rủa hắn ta, hận không thể đổ hết những lời độc địa nhất trên thế gian lên người phụ hoàng.

Vương Thê Thủy lại bật cười. Hắn ta buông cổ cậu ra, kéo cậu ôm vào lòng.

Đồ ngốc.

Hắn ta cùng một kẻ ngốc đấu qua đấu lại như vậy, thật đúng là chuyện nực cười.

Vương Thê Thủy vuốt mái tóc dài của Vụ Chân, kiên nhẫn nói đến chuyện mình triệu tập hết tông thất tử đệ vào kinh.

“Thể chất Vụ Chân yếu ớt, cần gì phải lo lắng quốc sự. Đến lúc những đứa nhỏ kia tới, con cứ chọn, con thích ai thì để kẻ đó chôn cùng con. Con thích ai nhất, muốn trao chức Thái tử cho ai, thì để kẻ đó làm Thái tử.” Vương Thê Thủy nói dối, tiếp tục diễn vở tuồng nhận giặc làm cha.

Vụ Chân mệt mỏi: “Có phải đại phu nói con không sống được bao lâu nữa, nên phụ hoàng mới tính toán như vậy, vừa nhận nuôi thêm đứa con mới, vừa gọi tông thất về kinh.”

Vụ Chân tự bào chữa thật hợp lý.

Vương Thê Thủy không phủ nhận.

Vụ Chân hơi buồn, lại cố gắng tỏ ra hiểu rõ: “Con hiểu rồi.”

“Con sẽ không làm loạn nữa. Chỉ là, phụ hoàng cũng đừng lạnh nhạt với con.” Vụ Chân rúc vào trong lòng Vương Thê Thủy: “Chúng nó rồi sẽ có quyền thế, có thiên hạ, vạn dân thần phục. Mà con, con chẳng còn gì cả.”

Vụ Chân gắng bình tĩnh nói: “Con chắc chắn sẽ chết sớm, chết sớm hơn phụ hoàng, vậy cũng tốt thôi.”

Trong lòng Vụ Chân có một nỗi đau âm ỉ, nhưng cậu không thể không biết điều.

Chẳng lẽ muốn phụ hoàng vì cậu mà mặc kệ giang sơn xã tắc, không màng gì cả sao?

“Con sẽ không gây chuyện với Vương Tranh nữa. Con quả thực ghét hắn ta, nhưng hắn ta, hắn ta…” Vụ Chân nói không nổi nữa, nhưng vẫn ép mình phải nói tiếp: "Hắn ta nhìn qua đúng là hợp làm Thái tử hơn con.”