Quyển 1 - Chương 28: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Có trăm ngàn cách để hành hạ con người, nào ai lại ngây thơ tưởng chỉ vung tay đánh một cái đã như gϊếŧ người, đã đủ để kiêu căng tự đắc như Điện hạ.

Dung Tấn âm thầm cân nhắc xem mình nên bày ra vẻ mặt nào để làm hài lòng vị Điện hạ này.

Sợ hãi ư? Khϊếp đảm?

Dung Tấn khẽ cười: “Vâng, đa tạ ông trời.”

Nhưng vì sao gã ta phải cố lấy lòng Điện hạ? Chuyện đó thật vô nghĩa biết bao.

Một kẻ ngoan ngoãn quá sớm muộn gì cũng mất đi giá trị, đến lúc đó, ánh mắt Điện hạ sẽ bị người khác hấp dẫn mất.

Không.

Hãy chỉ nhìn gã ta thôi, tra tấn gã ta, đánh gã ta.

Dung Tấn lặng lẽ chờ đợi.

Phía tây nam Đại Chiêu vừa tạm yên, nhưng vì đợt tuyết lớn kéo dài suốt mùa đông năm nay, trời giá rét đến cực độ đã khiến đất Phổ Châu phương đông lại nổi loạn.

Khi xưa, Tiên hoàng Lâm Tuyên Phù để cầu phúc cho Hoàng tử Vụ Chân, đã trưng binh vạn người xây tháp Phật lớn nhất Đại Chiêu, bên trong thờ bao pho tượng Phật đúc bằng vàng ròng, hao phí vô số của cải. Lại triệu sáu nghìn người xuất gia ngày đêm cầu nguyện cho Hoàng tử.

Vốn dĩ, vì Đại Chiêu có tập tục lập người kế vị sau khi trưởng thành, Tiên hoàng định chờ Hoàng tử đến tuổi trưởng thành rồi mới phong Thái tử. Nhưng trời không chiều người, chưa kịp làm lễ, Hoàng đế đã thành Tiên hoàng.

Mùa đông năm nay, không biết bao giờ tuyết mới ngớt. Vương Thê Thủy ra lệnh phá tượng Phật vàng, đem vàng nấu lại, cứu nạn vạn dân.

Người được phái đi không phải đại thần, mà là đội quân thân tín của Vương Thê Thủy, vừa đi cứu nạn dẹp loạn, vừa nhân cơ hội thanh trừ dị kỵ, diệt trừ thế lực tàn dư Lâm thị. Đồng thời âm thầm chuẩn bị tạo thế, đổ mọi tai ương lên đầu hoàng thất Đại Chiêu, tung tín hiệu thiên mệnh sẽ quy về Vương thị.

Ngày trước Vương Thê Thủy đánh bại các thế lực khác, nhân danh dẹp bọn gian thần tiến vào kinh thành, nắm giữ triều chính. Giờ đây, hắn ta đã đến lúc phải bước cao hơn.

Thân tín Triệu Cừ hỏi: “Chủ công, sau khi thế lực bại vong, chi thứ hoàng thất xử trí thế nào?”

Không lâu trước, sau vụ dược đồng đầu độc, Vương Thê Thủy không chỉ gϊếŧ kẻ đứng sau và vị vương gia Lâm thị được nâng đỡ, mà còn lấy danh nghĩa thiên tử, triệu chi thứ hoàng thất vào kinh triệu kiến.

Vương Thê Thủy nói: “Thuận thì giam, nghịch thì gϊếŧ. Kẻ mưu phản chém sạch không tha.”

Dưỡng tử Vương Tranh nguyện thay phụ thân chinh chiến tứ phương, Vương Thê Thủy lên tiếng: “Con vừa thắng trận trở về, ta nào nỡ để con bôn ba thêm nữa. Triệu Cừ quyết đoán gan dạ, chuyện này giao hắn, ta yên tâm.”

Triệu Cừ nghe vậy liền quỳ gối thề lập quân công. Vương Thê Thủy đích thân bước đến, đỡ gã ta dậy, cởϊ áσ choàng khoác lên vai Triệu Cừ: “Triệu Cừ, chuyến này trời rét thấu xương, tự bảo trọng.”

Mắt Triệu Cừ rưng rưng, đáp lời: “Chủ công yên lòng, Cừ dù phải liều mạng cũng quyết đem tin thắng về cho người.”

Xử lý xong quốc sự, đêm đã khuya.

Trong Vĩnh An điện, Vương Thê Thủy gảy đàn tĩnh tâm.

Đi đến bước này, đã là chèo thuyền ngược dòng, không tiến thì lùi.

Nhưng lòng lại tựa ngựa chạy trên thảo nguyên, một khi buông cương thì khó lòng dừng được.

Lúc Vụ Chân sắp ngủ, cuối cùng Vương Thê Thủy cũng đến thăm cậu.

Vụ Chân dụi dụi mắt, phát hiện đó là thật. Niềm vui dâng lên, tủi thân cũng theo đó ập tới.

Vương Thê Thủy bảo cung nhân hầu hạ lui cả ra ngoài.

Không còn ai khác, Vụ Chân cũng chẳng cần giữ bộ dạng, mặc kệ nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Cậu cố ý không nhìn Vương Thê Thủy, chỉ lặng lẽ mân mê ngón tay mình, lật qua lật lại, vẫn chỉ là đôi tay ấy.

Vương Thê Thủy hỏi cậu ban ngày cậu đã làm gì.

Còn có thể làm gì được nữa, chỉ quẩn quanh trong tẩm điện này, thì còn làm được gì chứ?

“Phụ hoàng bận quốc gia đại sự, Vụ Chân vô dụng, sao sánh được với đứa con mới của phụ hoàng, không thể san sẻ lo toan. Con còn có thể làm được gì đây?” Vụ Chân nói: “Chẳng qua ngày ngày ở trong tẩm điện này, ăn cơm, uống thuốc, tiêu khiển với bọn thái giám mà thôi.”