Quyển 1 - Chương 27: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

"Y thư của thúc lưu truyền thiên cổ, đạo làm thầy thuốc mở ra từ thúc.”

Đại phu vuốt râu, hỏi Nhϊếp Chính Vương trân quý Bệ hạ như vậy, tại sao không đi thăm Bệ hạ.

Diệp Chẩm Băng nhìn tượng Phật hồi lâu, mới trả lời: "Ta cũng là kẻ thù của y, ta sợ y, sẽ nhớ ra.”

Nếu gặp được cậu, hắn sẽ là ai đây.

Là Không Vọng ca ca, là tân nương tử trong trò đóng vai với cậu của năm đó, hay là kẻ thù hại chết phụ thân cậu.

Huyết hải thâm thù, oan oan tương báo, biết bao giờ mới dứt.

Kế hoạch luyện kiếm của Vụ Chân đã tan tành.

Cậu dính chặt giường, bảo Dung Tấn kể chuyện giải khuây.

Bên ngoài cửa sổ, tuyết đang rơi. Mùa đông năm nay tuyết cứ rơi mãi không dứt, đẹp thì đúng là đẹp, nhưng lạnh cũng thật là lạnh.

Vụ Chân nói, tuyết là điềm báo năm được mùa, sang năm chẳng biết có thu hoạch tốt không.

Nếu thật sự được mùa thì cái lạnh của băng tuyết cũng không uổng, ít nhất rơi xuống đất còn có ích, chẳng thể nói chỉ được mỗi cái màu trắng cho đẹp.

Dung Tấn lại nói, trước khi tới mùa thu hoạch không biết có bao người chết cóng nữa.

Nhà căn nhà tranh tôi tàn nơi thôn quê không chắn được gió rét, củi lửa đã đốt hết núi cũng trụi, một nhà lớn nhỏ chỉ có thể đốt lửa trong giấc mơ, mơ được sưởi ấm bên than hồng.

Ăn mày lang thang co ro trong ngôi miếu đổ nát, cầu xin Bồ Tát cho một con đường sống. Thế nhưng giữa bão tuyết giá rét, xin chẳng ra được hạt cơm nào.

Đốt ngôi miếu để sưởi là chết, không đốt cũng vẫn chết.

Xác người chết nằm rải khắp ven đường, chắn cả lối đi của người còn sống. Đến khi xuân về, tuyết tan, những cái xác ấy mới bắt đầu thối rữa. Lúc đó, một ngọn lửa đốt hết, tro cốt cũng coi như làm phân bón cho ruộng đồng, cũng coi như đang dọn đường.

Dung Tấn luôn kể những chuyện chẳng mấy liên quan tới chốn cung đình. Dù gã ta đã trở thành thái giám, nhưng cũng chưa từng quên những điều học được ngày trước về trị quốc, an dân.

Vụ Chân nói: “Vậy ngươi đi chết thay bọn họ đi. Ngươi vốn đã là kẻ bỏ đi, ngươi chết rồi, ai sẽ nhớ tới ngươi đây.”

Dung Tấn khẽ nói phải, rằng thân nhân của gã ta đều đã chết, chắc hẳn chẳng còn ai nhớ đến gã ta nữa.

Vụ Chân cười: "Ngươi thật đáng đời.”

Cậu vốn định cười ra vẻ hả hê sung sướиɠ trên nỗi đau của người khác, nhưng cuối cùng lại chỉ thấy bi ai, như thể kẻ đồng bệnh tương lân.

Dung Tấn nói, Bệ hạ không muốn cười thì đừng cười nữa.

Bàn tay Vụ Chân nhẹ nhàng vuốt lên gương mặt Dung Tấn, ánh mắt cũng thoáng ôn hòa. Nhưng trái với dự đoán, cậu bất ngờ vung tay, tát mạnh Dung Tấn.

“Ngươi đang thương hại ai đấy?” Vụ Chân nhìn Dung Tấn bị đánh lật nghiêng mặt, nhìn má gã ta dần hiện lên dấu tay đỏ rực. Lần này cậu thật lòng bật cười khoái trá: "Ta còn tưởng ngươi mình đồng da sắt mới dám phun ra những lời lớn mật như thế trước mặt ta. Ai ngờ ngươi cũng chỉ là xác phàm bằng máu bằng thịt, bị đánh sẽ đau, bị dao đâm sẽ chết, máu chảy lênh láng, làm dơ bẩn cung điện của ta.”

Dung Tấn vẫn thẳng lưng quỳ: “Bệ hạ, nô tài là kẻ tiện mệnh, xin người chớ để dơ tay.”

Khóe môi Vụ Chân cong lên nụ cười độc địa: “Không sao cả.”

Vụ Chân chân thật cảm nhận ác ý đang sôi sục trong lòng mình, và cậu thấy dễ chịu vô cùng. Những cảm xúc hung tàn ấy nhắc nhở cậu rằng… cậu vẫn còn sống.

Chứ không phải một cái xác hoàn chỉnh nằm thoi thóp trên giường bệnh.

“Ngươi rơi vào tay ta…” Vụ Chân nói khẽ: "Là bất hạnh của ngươi.”

“Mà ngươi cố sức làm ta vui, ấy lại là phúc phận của ta. Dung Tấn, ta nên cảm tạ ngươi mới phải.” Vụ Chân cúi xuống, ghé sát tai gã ta, giọng nói nhẹ như lông vũ: “Cảm tạ ông trời đã hạ nhục ngươi, để ngươi biến thành thái giám như bây giờ.”

Dung Tấn vẫn như chẳng hề nghe thấy. Nếu chỉ một cái tát đã gọi là tàn bạo, thì Điện hạ thật đúng là một kẻ lương thiện hiếm thấy.