Chỉ e sẽ bị quấn trong một chiếc chiếu cũ, quẳng bừa vào bãi tha ma, mặc cho chó hoang xé xác.
Xương cốt tan thành tro bụi, để vị Đế vương đời sau có thể an tâm.
Nhưng Vụ Chân không sợ, cậu chỉ muốn siết chặt lấy phụ hoàng, phụ hoàng lớn hơn cậu hai mươi tuổi, thế nhưng chết thì phải chết cùng ngày.
Phụ hoàng sẽ chẳng bao giờ già đi nữa, cậu cũng vĩnh viễn không trưởng thành.
Đất trời mênh mông, biển xanh hóa ruộng dâu. Mai này khi người dân mở sử sách, có lẽ chỉ còn vài nét bút lướt qua nhắc tới vị Hoàng đế cuối cùng của Đại Chiêu và đứa con duy nhất của ông.
Một nét bút, một dòng chữ, Lâm Tuyên Phù, Lâm Vụ Chân, đã được chôn vùi trong một quyển sách.
Vụ Chân đã chuẩn bị sẵn sàng cho kết cục như thế. Nhưng người kia lại rời đi lẻ loi, không chịu mang cậu theo.
Giấc mộng của Vụ Chân tan vỡ, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng mờ nhòe ấy mãi xa dần trong giấc mơ.
Nghìn dãy núi, vạn con sông, vô số chim bay cá lượn, làm phông nền cho bóng lưng ấy xa khuất.
Vụ Chân chỉ còn đứng nguyên tại chỗ, cắm rễ chết cứng ở đó.
Nghìn vạn dặm đường, cậu chẳng thể vượt nổi.
Vị đắng của thuốc lại len vào trong miệng, Vụ Chân lơ mơ, vừa như tỉnh, vừa như mê. Cậu khẽ mở mắt, xem ra vừa rồi cậu đã nằm mơ.
Cậu dường như mơ thấy một người.
Là ai?
Ai vậy?
Ai đã lẻn vào giấc mơ của cậu, để rồi biến mất ngay khi cậu tỉnh lại.
Vụ Chân chẳng còn nhớ nổi gì nữa.
Chắc có lẽ là một người không quan trọng, Vụ Chân nghĩ vậy, chỉ có người và việc không quan trọng thì mới quên sạch hoàn toàn khi tỉnh dậy thôi.
Tâm trạng của Vụ Chân bình tĩnh đến lạ.
Tước Sinh lau mặt cho cậu, Vụ Chân nói với đại phu: “Thuốc của đại phu có tác dụng thật đấy, lòng ta bình lặng rồi.”
Đại phu nghĩ thầm, thuốc? Thuốc chỉ có thể cứu người, chưa từng nghe nói có thể cứu vớt lòng người.
Đại phu cười: “Có lẽ Điện hạ đã mơ một giấc mộng đẹp.”
Giấc mộng đẹp ư?
Có lẽ là vậy.
Đúng vậy. Vụ Chân cười: “Vậy cứ coi là giấc mộng đẹp.”
Cậu đặt dấu chấm hết cho giấc mộng không nhớ rõ này.
Vụ Chân lại bắt đầu muốn chơi đùa, cậu bảo Tước Sinh chơi đan dây với cậu.
“Đợi ngón tay ta linh hoạt.” Vụ Chân nói tiếp: “Ta sẽ luyện kiếm.”
“Ta sẽ trở thành một đại hiệp.” Vụ Chân mải mê: “Cho dù không làm Tướng quân, ta cũng sẽ là người giỏi nhất.”
Cậu không thèm đối đầu với Vương Tranh.
Vương Tranh không xứng.
Sau khi đại phu rời khỏi cung lập tức đi thẳng tới Nhϊếp Chính Vương phủ.
Sau vụ án dược đồng đầu độc trước đó, đồ ăn và thuốc đưa đến chỗ Vụ Chân đều trải qua tầng tầng lớp lớp kiểm tra.
Đại phu giải đáp tình hình sức khỏe hôm nay của Điện hạ cho Nhϊếp Chính Vương.
Tỉ mỉ nói tâm trạng Vụ Chân ra sao.
"Bệ hạ luôn nhớ nhung Tiên hoàng, cả trong mơ cũng gọi Tiên hoàng.” Đại phu nói: "Nếu như Bệ hạ nhớ lại tất thảy, trị liệu trước kia của thần sẽ biến thành công cốc.
"So sánh với ngôi nhà, cơ thể Bệ hạ như nền móng bắt đầu xô lệch, nghiêng ngả. Dù giờ trông nguyên vẹn hoàn chỉnh nhưng thực chất đã lung lay sắp đổ, gió tuyết tích tụ, sụp đổ chỉ trong một đêm.”
"Cái chết của Tiên hoàng, có lẽ chính là một trận gió tuyết dữ dội.” Đại phu than thở: "Nhưng nếu Bệ hạ mãi mãi không nhớ ra, dù cho có sống thêm vài năm nhưng sẽ nhận giặc làm cha vĩnh viễn.”
Đại phu ngồi xuống ghế gỗ lim: “Lão cũng không biết nào mới là lương tâm của đại phu.”
Nhϊếp Chính Vương vẫn quỳ trên đệm tròn.
Hắn ngước nhìn tượng Phật đã đứt mấy ngón tay trước mặt: "Hoài thúc, con trẻ vô tội, mong thúc tận lực cứu y.”
"Nhận giặc làm cha cũng được, mãi mãi mê muội cũng được, ít nhất là vẫn còn sống.” Diệp Chẩm Băng nói: "Còn sống, vẫn tốt hơn.”
Nhϊếp Chính Vương rất hạ mình cầu hiền với đại phu có thể cứu được Vụ Chân.
Những thứ Thôi Hoài muốn, Diệp Chẩm Bằng có thể đáp ứng gấp trăm, ngàn lần.