Quyển 1 - Chương 25: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Cậu muốn ôm xương cốt của phụ hoàng, cùng chui vào một quan tài, thối rữa cùng nhau.

Vụ Chân nhìn Vương Thê Thủy đi về phía mình, cậu đã chuẩn bị tinh thần để chất vấn phụ hoàng, nhưng bất chợt có người tiến vào điện, ghé tai phụ hoàng thì thầm điều gì đó.

Phụ hoàng lập tức quay lưng bỏ đi.

Vụ Chân nắm lấy bất cứ thứ gì bên cạnh ném ra ngoài.

Đi, đi rồi thì đừng có quay lại.

Cây lược gỗ rơi xuống đất, phát ra một tiếng cạch khô khốc.

Vương Thê Thủy quay đầu, nhìn cây lược gỗ hồi lâu rồi mới dời mắt sang nhìn Vụ Chân.

Hắn ta vốn có thể nói gì đó, nói thật với Vụ Chân là việc quân không thể chậm trễ.

Nhưng Vương Thê Thủy không nói một câu, hắn ta thu ánh mắt, tiếp tục bước đi.

Nước mắt của Vụ Chân không kìm được mà ào ạt tuôn ra.

Cậu đã bày xong vở kịch trên đài, chỉ chờ phụ hoàng đến dỗ dành.

Nhưng phụ hoàng đến một câu cũng chẳng buồn nói với cậu mà đã quay lưng rời đi.

Lẽ ra cậu nên ném đồ vào phụ hoàng, cậu nên cầm kiếm gϊếŧ phụ hoàng mới phải.

Phải hỏi phụ hoàng cho ra lẽ, phụ hoàng trước kia đâu rồi.

Phụ hoàng từng dẫn cậu theo mình ngay cả khi thượng triều, đi bất cứ đâu cũng phải dắt theo cậu, giờ lại bỏ lại cậu.

“Lẽ nào, có con mới thì con cũ không còn quan trọng nữa?” Vụ Chân hỏi Tước Sinh: “Phụ thân ngươi có con khác không? Có bao nhiêu đứa?”

Tước Sinh đáp có bốn đứa.

Vụ Chân lại hỏi: “Thế ông ấy chỉ mắng mỗi ngươi là tiện chủng sao?”

Tước Sinh xấu hổ, khẽ gật đầu: “Không còn cách nào khác, nô tài sinh ra vốn đã khiến ta khinh bỉ.”

“Sinh ra vốn thế?” Vụ Chân vừa khóc vừa cười. Nếu như cậu có thể tập võ luyện binh, nếu như cậu có thể cầm kiếm, cưỡi ngựa xông ra chiến trường… lẽ nào đó không phải điều cậu muốn? Cậu cũng đâu muốn có thân thể yếu ớt bệnh tật, không làm được gì.

Nhưng làm cha sao có thể ghét bỏ con mình chứ?

Trước khi sinh ra, chẳng lẽ chưa từng nghĩ đứa con sinh ra chưa chắc là thiên chi kiêu tử, mà có thể khiếm khuyết bẩm sinh hay sao?

Bọn họ chẳng nghĩ gì cả, chỉ mải mê sinh, sinh mãi, sinh không ngừng.

“Tên Vương Tranh kia rốt cuộc có gì hay ho? Không phải chỉ biết mỗi đánh trận thôi sao?” Vụ Chân nói: “Ta cũng đi, ta cũng đi được.”

Vụ Chân ngây ngô nắm tay Tước Sinh: “Ngươi cũng đi, ngươi lập công lớn, ta phong ngươi làm Đại Tướng quân. Ngươi phải thắng Vương Tranh, khiến hắn ta chẳng còn là thá gì, hắn ta chỉ là đứa con hoang không biết từ đâu tới.”

“Hắn ta đừng hòng thay thế ta.” Vụ Chân nói những lời mơ hồ, lảo đảo gần như sắp ngất.

Đại phụ nói phải tĩnh tâm, tĩnh, tĩnh…

Tiếng Vụ Chân càng lúc càng nhỏ, thân thể và tinh thần đều mệt mỏi đến cực điểm. Cuối cùng Vụ Chân chầm chậm nhắm mắt lại, thϊếp đi.

Đuôi mắt cậu vẫn còn vương lệ, nhưng ý thức đã hoàn toàn mờ mịt.

Dung Tấn lặng yên ngắm nhìn.

Ở trong mơ, Vụ Chân lại nhìn thấy bóng dáng xa xa mờ ảo kia.

Vụ Chân không ngừng đuổi theo, đuổi mãi, đến mức ngã sấp xuống đất, đầu gối trầy trụa, rỉ máu, mà bóng người ấy vẫn chẳng quay đầu lại.

Vụ Chân gọi: “Phụ hoàng.”

Vụ Chân xé vết thương cho rộng thêm, để máu chảy nhiều hơn. Phụ hoàng máu tới xem, cậu ngã đau lắm.

Phụ hoàng mau tới, cậu không đi nổi nữa rồi.

Tay chân cậu như gãy, mắt mũi cậu như tan chảy, chỉ còn lại miệng không lành lặn đang không ngừng gọi phụ hoàng.

Cậu tan ra, nở thành một bông hoa, rễ cắm sâu vào đất, cậu gọi phụ hoàng, quay lại đi, gấp gọn cậu, giấu cậu vào trong áo, mang cậu đi cùng.

Cậu không sợ.

Từ trước tới giờ, cậu chưa từng sợ.

Quân địch sắp tràn vào thành, phụ hoàng muốn cậu đi, nhưng Vụ Chân nhất quyết không chịu.

Cậu chỉ muốn dựa vào lòng phụ hoàng, nếu nhất định phải chết, nếu không sống nổi nữa, phụ hoàng, vậy thì chúng ta chết cùng nhau.

Có lẽ sẽ chẳng được chôn trong hoàng lăng, bầu bạn cùng tổ tiên.