Quyển 1 - Chương 24: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Dung Tấn không phản kháng, gã ta quỳ xuống lạy tạ rồi ung dung ngồi vào bàn ăn, từ tốn bắt đầu ăn.

Nhưng ăn đã lâu mà vẫn không sao ăn hết.

Tước Sinh cầu xin Vụ Chân: “Điện hạ, có thể cũng thưởng cho nô tài không? Nô tài cũng đói.”

Vụ Chân đưa tay vuốt má Tước Sinh: “Ngươi là đứa trẻ ngoan, hắn là đứa trẻ hư. Ngươi muốn giúp hắn?”

Tước Sinh lắc đầu: “Nô tài chỉ mong Điện hạ vui vẻ thôi, nếu Dung Tấn ăn đến hỏng người mà chết, sẽ không còn ai kể chuyện cho Điện hạ nghe nữa.”

Vụ Chân nhìn vào mắt Tước Sinh, trong mắt Tước Sinh có một vẻ dịu dàng khiến người ta xót xa.

Còn Dung Tấn thì thật kỳ quái, Vụ Chân bỗng thấy sợ chính du͙© vọиɠ hủy diệt dâng lên trong lòng mình.

Có một khoảnh khắc, Vụ Chân chợt muốn thử lần lượt những hình phạt tàn khốc mà Dung Tấn từng kể lên chính thân gã ta.

Vụ Chân nói với Tước Sinh: “Ta muốn gϊếŧ hắn, sao thế này?”

Tước Sinh ngẩn ra: “Không sao đâu Điện hạ, là do Dung Tấn không tốt.”

Vụ Chân bật cười nghiêng ngả.

Cậu kéo Tước Sinh lên giường, nói Tước Sinh mới là bé ngoan.

Vụ Chân có một con chim sẻ có đôi mắt tròn xoe như quả hạnh, và một món đồ chơi mới, miệng lưỡi sắc bén.

Buổi chiều hôm ấy, Vụ Chân tạm thời quên mất phụ hoàng của mình.

Cậu đắm chìm trong những thứ mới mẻ vừa mới có được, quan sát bọn họ, trêu chọc, cười đùa, uy hϊếp…

Dung Tấn thật sự không nuốt nổi nữa, gã ta rời bàn quỳ xuống đất.

Vụ Chân hỏi gã ta ăn ngon không.

Dung Tấn đáp, đồ Điện hạ thưởng, là món ngon nhất trên thế gian.

Vụ Chân lại hỏi: “Thế sao ngươi không ăn hết?”

Dung Tấn đáp: “Nô tài chỉ là thân kiến hôi, chỉ có thể có thể nhận được bấy nhiêu phúc phận, nhiều hơn nữa sẽ chết chìm.”

Vụ Chân cười: “Ngươi nói chuyện thật thú vị.”

Vụ Chân cười, ra lệnh gã ta bò tới: “Ngươi làm ngựa cho ta, ta muốn cưỡi lên người ngươi, ta muốn ra chiến trường.”

Đúng lúc ấy, Tước Sinh trườn xuống đất, quỳ rạp, ngoảnh đầu rụt rè nói: “Nô tài, nô tài làm ngựa cho Điện hạ.”

Vụ Chân nhất quyết không muốn, cậu nhìn sang Dung Tấn.

Dung Tấn cúi đầu, che giấu cảm xúc trong mắt mình, quỳ gối bò tới.

Vụ Chân ngồi lên ngựa, cậu đập gã ta: “Lên!”

Lên.

Lên

Vụ Chân bỗng nhiên run rẩy, ngực nghẹn lại, thở không ra hơi, lập tức phun ra một ngụm máu.

Vụ Chân nhíu mày, đưa tay lau vệt máu bên môi, thế nhưng lau mãi vẫn không sạch.

Tước Sinh hoảng hốt hô hoán, đại phu, đại phu.

Vụ Chân ngã khỏi mình “con ngựa” do người đóng giả.

Tước Sinh kịp đỡ lấy cậu trong gang tấc.

Dung Tấn quỳ thẳng dậy, nhìn đôi môi đang dần nhạt đi của người trong vòng tay Tước Sinh.

Gã ta nhìn rất lâu, rất lâu.

Đại phu vội vã chạy đến. Không có ai hạ độc, cũng không phải sắp chết, chỉ là thuốc phát tác khiến máu bầm trong cơ thể ộc ra.

Đại phu nói: “Điện hạ vốn mang nhiều bệnh trong người, lão phu chỉ có thể tận lực. Điện hạ nên tĩnh tâm dưỡng bệnh, thanh tịnh lục căn, giữ lòng bình ổn mới tốt.”

Vương Thê Thủy cũng tới.

Nếu hắn ta không tới còn đỡ, vừa đến, oán hận mới cũ trong hôm nay của Vụ Chân bỗng chốc chồng chất.

“Thế thì có ý nghĩa gì nữa?” Vụ Chân vừa nhìn phụ hoàng vừa trả lời câu hỏi của đại phu: “Dù sao phụ hoàng cũng đã có đứa con mới, chẳng cần đến đứa con cũ này nữa. Ta chết rồi, chẳng phải vừa vặn dọn chỗ cho kẻ khác hay sao?”

Vụ Chân yếu ớt cười: “Đợi ta chết, đại phu cứ vứt hết vàng bạc châu báu của ta ra ngoài dân gian, vứt cho những người không đủ cơm ăn ấy. Cũng đỡ để bị cái tên không biết từ đâu tới trộm hết.”

Đại phu vuốt râu: “Điện hạ nói đùa.”

Vụ Chân không hề nói đùa, cậu nhìn Vương Thê Thủy, cậu không cần vàng bạc châu báu ấy không phải vì thiện tâm.

Chỉ là cậu đã chọn sẵn đồ tùy táng cho mình từ lâu rồi.

Nếu phụ hoàng muốn trao tình thương cho kẻ khác, vậy một phụ hoàng đã chết còn tốt hơn.