Giống như một con chó.
Vụ Chân đã có thú cưng rồi. Ngón tay cậu không còn máu nữa, chỉ còn hơi ươn ướt, Vụ Chân tiện tay chùi luôn ngón tay lên người Dung Tấn, như thể đó là bộ lông dày mềm của một con chó.
Vụ Chân thản nhiên nói: “Ngươi ngoan ngoãn thế này, khiến ta cứ muốn bắt nạt ngươi mãi.”
Dung Tấn trả lời, đó là vinh hạnh của nô tài.
Vụ Chân thầm nghĩ, đúng là một kẻ khẩu thị tâm phi, nói cảm thấy vinh hạnh nhưng ánh mắt lại bình lặng như nước chết.
Cũng không biết nếu mất đi đôi mắt ấy thì còn có thể giữ được vẻ bình lặng ấy nữa không.
Vụ Chân nói: “Nếu ta móc đôi mắt của ngươi ra, ngươi còn cảm thấy đó là vinh hạnh nữa không?”
Lúc này, Dung Tấn cũng không nói mấy lời khách sáo bề ngoài nữa.
Chỉ nói, Điện hạ sẽ không làm vậy đâu.
Vụ Chân bật cười: “Ta không biết ta có làm hay không, ta chỉ biết con người có đôi khi tàn nhẫn đến mức chính bản thân mình cũng không dám tin.”
Đến lúc này, Vụ Chân đã đói lắm, bụng lép kẹp lại, cơn đói càng lúc càng rõ ràng. Thế nhưng nghe những hình phạt tàn khốc như kia, cậu lại chẳng còn chút hứng thú nào với chuyện ăn uống.
Cậu trách Dung Tấn: “Người với lợn, dê bị đặt lên cùng một bàn ăn, bảo ta nuốt sao nổi.”
Dung Tấn lại kể về những chuyện gã ta từng chứng kiến khi đi xa. Trên đường thường có những kẻ chết đói, thế nhưng bụng của bọn họ lại phình to căng tròn.
Dung Tấn quả thật có năng khiếu làm tiên sinh kể chuyện, gã ta kể chuyện khiến người ta không thể rời tai.
Cơn tò mò của Vụ Chân như chiếc đuôi khẽ ve vẩy, ngứa ngáy, cậu đưa ra suy đoán: “Chết đói, tức là không có gì ăn… Chẳng lẽ bọn họ uống nhiều nước quá, tự làm mình trương phình chết à?”
Dung Tấn nói Điện hạ nói cũng có lý, nhưng sự thật không phải thế.
Năm mất mùa, ruộng đồng không còn hạt lúa nào. Người ta chẳng có gì để ăn, phải đi bóc vỏ cây, hái rau dại. Đến khi vỏ cây bị lột trơ hết, bốn bề chỉ còn một màu đất vàng trống trơ, người ta nghĩ tới thứ cuối cùng có thể nhét vào bụng, chính là thứ đất màu vàng ấy.
Có một loại đất khác hầu như không lẫn tạp chất, chất đất vô cùng mịn, nhìn như bột mì. Người ta coi nó như cọng rơm cứu mạng, gọi nó là đất Quan Âm.
Thế nhưng đất Quan Âm chẳng cứu nổi dân chúng trong nạn đói, nó chỉ làm bụng dân chúng đầy ứ bùn đất, để rồi họ chết vì bị nghẹt.
Trái tim Vụ Chân bỗng siết lại, trong đầu cậu hiện ra cảnh bụng mình phình to, chết vì bị nghẹn đất. Khuôn mặt cậu hơi tái nhợt, không cho Dung Tấn nói tiếp: “Ngươi có phải đang trả thù ta không? Cố tình nói mấy chuyện này để dọa ta?”
Dung Tấn dập đầu bái lạy: “Nô tài không dám, chỉ mong Điện hạ chịu ăn chút gì đó, trên bàn toàn là mỹ vị nhân gian, có những món cả đời bách tính chưa chắc đã từng thấy đều đặt trên bàn ăn của Điện ha. Nếu Điện hạ chịu ăn thì những món này mới không trở nên uổng phí.”
Vụ Chân muốn đánh Dung Tấn.
Tước Sinh lập tức đứng ra giảng hòa, y bắt đầu kể mấy món ngon, đồ uống dân gian, nói tuy không sánh được với tay nghề ngự trù trong cung, nhưng cũng có hương vị riêng, rất đáng thưởng thức.
“Hôm nay Điện hạ ăn chút gì lót bụng đã, nô tài biết làm kẹo hồ lô. Đợi khi khác nô tài sẽ làm kẹo hồ lô cho Điện hạ, có được không?” Tước Sinh bưng một bát cháo chay còn đang ấm nóng, định đút cho Vụ Chân.
Nhìn đôi mắt tròn xoe như quả hạnh của Tước Sinh, Vụ Chân cũng hé miệng, ăn một miếng.
Hương vị thật quen thuộc, Vụ Chân nuốt hết lại há miệng ra chờ đút tiếp.
Vế sau, cậu cảm thấy phiền phức, cậu lập tức giật lấy bát cháo, ăn từng thìa to.
Là ai nấu, cậu vốn biết đáp án, nhưng lại không muốn hỏi.
Tất cả đều mông lung, lờ mờ. Nỗi đau âm ỉ trong lòng khiến cậu không muốn hỏi.
Vụ Chân chỉ tay vào những món ngón trên bàn, phần lớn đều đã nguội lạnh, nói với Dung Tấn: “Thưởng cho ngươi đấy, ăn hết phần của dân chúng, nhét hết vào bụng ngươi cho ta.”