Quyển 1 - Chương 22: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Thôi kệ.

So đo với y làm gì.

Vụ Chân chạm vào vết thương của Dung Tấn, hỏi gã ta có đau không, đau nhiều không.

Dung Tấn trả lời: “Nô tài chịu được.”

Vụ Chân bật cười: “Chịu được, ngươi chịu được.”

Cậu xoa đầu gã ta như đang xoa đầu một con chó: “Nếu đã vậy, ta sẽ giữ ngươi lại.”

Dung Tấn bái lạy: “Tạ Điện hạ.”

Vụ Chân không ăn cơm.

Tước Sinh dỗ cậu, đút cậu ăn, nhưng Vụ Chân vẫn không chịu.

Tâm trạng cậu u uất, nằm bò trên giường, không để ý đến ai.

Tước Sinh nghĩ ra cách, bày trò đan dây dân gian cho Vụ Chân xem.

Tước Sinh có đôi mắt hạnh, tròn xoe, thế là Vụ Chân hỏi: “Vì ngươi giống chim yến lông vàng nên mới gọi là Tước Sinh không?”

Tước Sinh xấu hổ lắc đầu: “Không phải đâu Điện hạ.”

“Nô tài là tiện chủng, cha nói nô tài là đồ phá của, giống chim sẻ lén ăn thóc lúa, khiến người nhọc lòng nên mới gọi nô tài là Tước Sinh.”

Vụ Chân nói: “Cha ngươi mới là đồ phá của.”

Song cậu cũng không hiểu vì sao cha y lại nói như vậy.

Đối diện với sự hiếu kỳ của Điện hạ, Tước Sinh xót xa bộc bạch sự tình: “Nô tài khiếm khuyết bẩm sinh, là thái giám từ khi lọt lòng. Cha nô tài bảo rằng âu cũng là may mắn của nô tài, có thể hầu hạ quý nhân, cũng coi như không quá bạc mệnh.”

Vừa nói con là tiện chủng, vừa nói mệnh con không bạc, thật đúng là phụ thân kỳ lạ.

Vụ Chân bảo Tước Sinh tiếp tục đan dây cho cậu xem, một sợi dây sao có thể tạo ra nhiều hình thù như vậy nhỉ, cậu còn chưa thấy nhiều thứ mới mẻ như vậy bao giờ, cậu muốn xem thêm nữa.

Tước Sinh nói hai người chơi sẽ càng vui hơn nên y đã chỉ cách chơi cho Điện hạ.

Mười đầu ngón tay tạo ra muôn hình vạn trạng, Vụ Chân nhìn một lúc rồi cũng bắt chước theo tay, nhưng chỉ chơi được một lát liền cảm thấy chán.

Dung Tấn bước tới quỳ ngồi xuống, hỏi Điện hạ có muốn đánh cờ không.

Vụ Chân chẳng mấy hứng thú với đánh cờ mà lại tỏ ra hứng thú hơn với vết thương trên trán Dung Tấn.

Cậu đưa ngón tay ra.

Một lớp vảy mỏng liền rách, máu rỉ ra, cậu hỏi Dung Tấn: “Da người mỏng như vậy, rốt cuộc tên Vương Tranh kia làm thế nào mà lột được?”

Dung Tấn nói khi lột sẽ rạch từ xương sống, một đao chia da lưng thành hai nửa, từ từ lia dao tách da với cơ thịt, giống như xé cánh bướm vậy.

Tước Sinh nghe vậy trợn tròn mắt. Vụ Chân hoảng sợ: “Vậy chẳng phải người sẽ trở thành lợn?”

“Sống sờ sờ rồi chết.” Vụ Chân nói: “Lột da róc xương, đầu người bỏ vại.”

Dung Tấn bắt đầu nhắc tới những hình phạt khác: lăng trì, xe xé xác, ngũ hình, tùng xẻo, thắt cổ, luộc sống…

Vụ Chân đưa tay bịt tai, nhưng vẫn chừa lại một khoảng trống để âm thanh len lỏi vào. Cậu nói, Dung Tấn là người kể chuyện ma giỏi nhất,

Khi Dung Tấn kể tới cung hình, gã ta hơi dừng lại.

Gã ta nói: “Cung hình không phải lúc nào cũng thành công, a đệ của nô tài đã chết rồi.”

Vụ Chân hỏi: “Thế sao ngươi không khóc, khoảng dừng lại vừa rồi có phải vì ngươi buồn không?”

Dung Tấn nói, nếu Điện hạ muốn thấy gã ta khóc, gã ta đương nhiên sẽ khóc.

Vụ Chân nói: “Ngươi đúng là đứa bé ngoan ngoãn.”

Cậu xoa đầu Dung Tấn: “Bé ngoan, khóc đi.”

Nhưng Dung Tấn không khóc nổi.

Vụ Chân nói: “Ngươi lừa ta.”

Dung Tân nói: “Xin thứ tội cho nô tài, nô tài đã không còn biết khóc nữa.”

Vụ Chân không tin, cậu nghịch ngợm đưa ngón tay chọc vào vết thương trên trán Dung Tấn, vết thương mềm nhũn vậy mà Dung Tấn chẳng có gì thay đổi, kể cả nhịp thở.

Vụ Chân mắng gã ta: “Cẩu nô tài.” Dung Tấn vẫn cam chịu nhận hết.

Vụ Chân an ủi gã ta: “NGươi khổ thật đấy.” Dung Tấn vẫn im lặng, tiếp tục chịu đựng.

Chửi mắng, dỗ dành, cứng mềm đủ cách đều không có tác dụng, đôi mắt của Dung Tấn thật sự đã khô cạn.

Vụ Chân rút tay về, nhìn đầu ngón tay dính máu, thoáng lộ vẻ chán chường.

Dung Tấn quỳ sụp, cúi đầu, hôn lên ngón tay Vụ Chân, liếʍ sạch máu..