Quyển 1 - Chương 21: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Cậu quay người, giơ quả lên cao: “Bắn đi.”

“Ngươi không bắn.” Vụ Chân hét to: “Ngươi là đồ hèn.”

Vương Tranh chuẩn bị bắn tên nhưng Vương Thê Thủy đã kịp giữ cung lại, nhìn gã: “Con đang làm gì?”

“Phụ, phụ thân.” Vương Tranh tỉnh táo trở lại.

Vương Thê Thủy giật lấy cung tên, nhưng không vứt đi, hắn ta nhìn Vụ Chân đằng xa, trông cậu giận dỗi đầy ngây thơ ngang ngược.

Đột nhiên, Vương Thê Thủy giương cung, hắn ta như thể trở lại những năm tháng chiến trận trên lưng ngựa.

Một mũi tên, chỉ trong nháy mắt đã bay ra.

Lướt qua bên tai Vụ Chân, mũi tên xuyên thẳng qua thân cây to phía sau Vụ Chân.

Sự nguy hiểm của cái chết, lướt qua trong gang tấc.

Vụ Chân kiên định đứng đó, hơi run rẩy, vài sợi tóc mai bị mũi tên cắt đứt rơi xuống mặt đất.

Vụ Chân run tay, quả trong tay cũng theo đó mà dịch chuyển.

Vụ Chân không phục, cậu chớp mắt, cố kìm nén nước mắt, dùng áo lau quả và bắt đầu ăn.

Một miếng lại một miếng, cậu không hề lãng phí.

Vương Tranh híp mắt, tiểu Hoàng đế này cũng không phải một kẻ vô dụng tầm thường, giờ mà cậu vẫn có tâm trạng ăn uống.

Song Vương Tranh vẫn ghét cậu.

Bất kỳ ai cướp mất sự chú ý của phụ thân, gã đều muốn giẫm nát kẻ đó dưới chân.

Vụ Chân ăn hết quả, tay dính đầy chất lỏng dinh dính.

Cậu chậm rãi đi về phía trước, nhìn Vương Thê Thủy nhưng lại dừng lại bên cạnh một tiểu thái giám.

Tiểu thái giám kia vẫn quỳ từ đầu đến cuối, không nghe theo mệnh lệnh của Phá Lỗ Tướng quân, cũng không tiến lên giành quả.

Vụ Chân đưa tay tới trước mặt y.

Tiểu thái giám từ từ ngẩng đầu lên.

Y nhìn Vụ Chân, nhanh nhẹn rút khăn tay ra lau tay cho Vụ Chân.

Vụ Chân không nhìn Vương Thê Thủy, cậu rũ mắt, hỏi: “Ngươi tên gì?”

Tiểu thái giám đáp: “Tước Sinh.”

Vụ Chân cười: “Tốt, ta giữ ngươi.”

Vụ Chân không chỉ lau tay, mà còn nắm tay Tước Sinh kéo gã ta đứng dậy.

“Phụ hoàng, con đã chọn được thái giám bên cạnh, con mệt rồi, con xin lui.”

Vụ Chân quay người đi vào nội điện, sau khi quay đi, nước mắt ấm ức mới lăn dài.

Nhưng rất nhanh, cậu đã ngừng khóc.

Không được khóc.

Tước Sinh đi theo sau cậu.

Vương Thê Thủy không vào điện an ủi cậu, hắn ta chỉ sai người dọn dẹp đống lộn xộn dưới đất, dẫn Vương Tranh đi khao thưởng các quân sĩ chinh chiến phương xa.

Vụ Chân trốn sau cửa sổ, dõi theo Vương Thê Thủy đi càng lúc càng xa cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng hắn ta nữa, cả quá trình Vương Thê Thủy vẫn không quay đầu lại.

Vụ Chân cố nén nước mắt.

Tại sao lại bỗng dưng xuất hiện một đệ đệ.

Tại sao nhất định phải có thêm đệ đệ.

Phụ hoàng, lẽ nào cảm thấy có cậu vẫn chưa đủ?

Lẽ nào phụ hoàng cũng giống như những người khác, cảm thấy cậu sẽ chết sớm, không gánh vác nổi vương triều đại sự, chỉ có thể kéo dài hơi tàn trong khuê phòng.

Nhưng rõ ràng, rõ ràng phụ hoàng trước kia đâu có như vậy.

Cậu không nhớ ra được, tại sao cậu không nhớ ra.

Vụ Chân cúi xuống, cậu không khóc.

Không có gì phải khóc.

Cậu muốn đệ đệ kia, chết.

Tên thái giám gan dạ quỳ ngoài điện từ từ đứng dậy.

Gã ta nhìn về phía tẩm cung của Đế vương, suy nghĩ một lúc, rồi từng bước đi tới, dập đầu trước cửa cung.

Gã ta nói: "Điện hạ, nô tài vì muốn giữ mạng, đã nghe theo mệnh lệnh của Phá Lỗ Tướng quân, xin Điện hạ trách phạt."

Gã ta dập đầu rất mạnh, lần nào cũng nghe thấy tiếng, chẳng mấy chốc đầu gã ta đã rỉ máu.

Vụ Chân không nói gì, thái giám cứ dập đầu mãi.

Vụ Chân nghe chán: "Xem cái đầu của ngươi kìa."

Vụ Chân bước nhanh đến trước mặt gã ta, nhưng lời trách mắng lại nghẹn lại trong họng.

Trán thái giám nhỏ máu, máu dính ở hốc mắt, ở chóp mũi, ở môi gã ta.

Thái giám nói: "Nô tài là Dung Tấn, Điện hạ, người có thể nhận nô tài không?"

Vụ Chân nhếch môi: "Đây không giống tên của một nô tài."

Dung Tấn đáp: "Cha nô tài phạm tội, con cái bị bắt vào cung, nếu Điện hạ không thích, có thể đổi tên cho nô tài.”