Tâm phúc Lận Cửu vội khuyên: “Đại Tướng quân bận rộn quốc sự, rảnh rỗi chơi chút cho khuây khỏa. Tiểu Hoàng đế đó sớm muộn gì cũng phải chết, công tử bớt giận, hà tất vì vài câu buột miệng mà làm mất nhã hứng của Đại Tướng quân.”
Vương Tranh nói: "Đã một năm rồi, phụ thân không gϊếŧ y, ta còn muốn tự tay gϊếŧ cho vui đây.”
“Còn tên Nhϊếp Chính Vương Diệp Chẩm Băng nữa.” Vương Tranh gay gắt nói: “Không biết tốt xấu, được đằng chân lân đằng đầu, phụ thân cho hắn thể diện, hắn ta còn không biết quý trọng. Sớm muộn gì ta cũng trói hắn đưa tới giường phụ thân! Trộn tí thuốc bắt hắn uống, sai khiến thoải mái như một nô ɭệ, cớ sao phải đối xử tử tế với hắn.”
Lận Cửu lại khuyên: “Đại Tướng quân tự có an bài, xin công tử đừng kích động.”
Tuy Vương Tranh chưa qua mười tám tuổi, Vương Thê Thủy cũng không sinh được nhi tử lớn thế này, là dưỡng tử nên Vương Tranh chỉ hận không thể hiếu thuận hơn cả nhi tử ruột trong thiên hạ.
Gã nghe vậy chỉ đành nhẫn nhịn, nuốt cục tức này vào bụng.
Vương Tranh bước vào điện, cờ da người đong đưa.
Mới đầu Vụ Chân còn chưa nhận ra đó là gì, nhưng khi Vương Tranh càng đến gần, tấm da người kia cũng càng hiện ra rõ ràng.
Vụ Chân sợ hãi lùi lại phía sau, Vương Thê Thủy vòng tay ôm eo cậu: “Da người mà thôi, có gì mà sợ.”
Vương Tranh tiến lên mấy bước, quỳ gối dập đầu, ngấn lệ nói: “Phụ thân, con đã về!”
Vụ Chân không hiểu, gã đang gọi ai vậy.
Lận Cửu vội vàng giải thích: “Đây là dưỡng tử được Bệ hạ mới nhận, Vụ Chân Điện hạ, đó là đệ đệ của người đấy ạ.”
Bỗng dưng xuất hiện thêm một đệ đệ từ lúc nào thế này!
Vụ Chân quên mất nỗi sợ, nhìn chằm chằm phụ hoàng, cậu không cần đệ đệ!
Vương Tranh mở vại muối, dốc ra.
Đầu người máu thịt lẫn lộn và muối trắng phau cùng nhau đổ xuống nền sứ sạch sẽ.
“Đầu Mi Đằng tướng địch ở đây, Tranh không thẹn với đời.”
Vụ Chân nôn khan.
Vương Tranh nhíu mày nhìn: “Không biết Điện hạ có gì chỉ giáo?”
Vụ Chân che mặt, dựa sát l*иg ngực Vương Thê Thủy: “Con không cần y, không cần.”
Nhưng Vương Thê Thủy không đáp lời Vụ Chân, mà tiến tới đỡ Vương Tranh dậy.
Vụ Chân bị bỏ lại đó, ấm ức không thôi.
Vương Thê Thủy đặt tay lên vai Vương Tranh, khen gã: “Trận chiến này đã bình định Tây Nam. Vương Tranh, con làm tốt lắm.”
Vụ Chân không muốn ở lại nơi này thêm nữa, cậu quay người đi vào trong nội điện.
Vương Tranh lên tiếng gọi cậu dừng lại.
“Nghe Lận Cửu nói Điện hạ đang chọn thái giám hầu hạ bên cạnh, Tranh có cách này, chắc chắn có thể giúp Điện hạ chọn ra được người hầu lúc nguy nan cũng không loạn.” Vương Tranh tiếp lời: “Lấy cung tên tới đây.”
Vương Tranh ra lệnh những tiểu thái giám đội một quả dưa trên đầu, đứng cách trăm bước, gã giương cung bắn, bắn chết ai thì người đó mất mạng, nếu bắn trúng quả dưa thì người đó sẽ là nô tài của Điện hạ.
Tiểu thái giám run sợ quỳ rạp, Vương Tranh nói: “Ở đây có quả to quả nhỏ, còn đứng đần ra đấy chỉ có thể lấy quả nhỏ thôi.”
Vương Tranh dứt lời, có một thái giám gan dạ dập đầu ba cái, tiên phong lấy quả to, tuân mệnh rời đi.
Những thái giám khác cũng hoảng loạn, rối rén tranh cướp nhau quả to.
Vụ Chân nói: “Ngươi là thá gì, ta chọn thái giám không cần ngươi lo.”
Cậu nhìn sang Vương Thê Thủy, muốn phụ hoàng nói gì đó.
Nhưng Vương Thê Thủy chỉ lẳng lặng quan sát.
Dường như phụ hoàng rất nuông chiều dưỡng tử này.
Vụ Chân cắn răng: “Có bản lĩnh thì bắn ta này.”
Cậu bước qua những thái giám đang xô đẩy tranh giành, cầm đại một quả nhỏ đi ra xa.
Vương Tranh ngắm chuẩn mũi tên.
Vương Thê Thủy lên tiếng: “Đủ rồi.”
Vương Tranh nghiến răng, chỉ đành nghe lời, bắn tên xuyên qua quả trên đầu thái giám đầu tiên.
Nước bắn tung tóe, thái giám gan dạ đó giữ được tính mạng, quỳ lạy dập đầu: “Tạ Phá Lỗ Tướng quân!”
Vương Tranh có phần thỏa mãn.
Vụ Chân càng đi càng xa, sớm đã vượt quá trăm bước.