Quyển 1 - Chương 2: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Hệ thống đến từ một thế giới có nền văn minh khoa học cực kỳ phát triển.

Nó không giải thích vì sao lại ràng buộc ký chủ để làm nhiệm vụ pháo hôi, Vụ Chân cũng không hỏi.

Vụ Chân chỉ đang cảm nhận tất cả mọi thứ mà thế giới này mang lại.

Tin tức trong cung truyền ra ngoài, nhanh chẳng kém gì chim bay.

Đại tướng quân Vương Thê Thủy biết chuyện dâng rượu không thành, khẽ cười khẩy: “Chẩm Băng đã hoàn tục từ lâu, mà vẫn không quên thờ phụng Bồ Tát.”

Ngôi chùa đã bị tiên hoàng thiêu rụi, sư phụ và sư huynh đệ cũng bị thiêu chết, phần từ bi mà Chẩm Băng giữ lại vẫn dành cho con trai của tiên hoàng, đúng là từ bi đến mức yếu đuối.

Vương Thê Thủy nói, nếu Nhϊếp chính vương không ra tay được, thì cứ phạt Hoàng đế một chút đi.

“Ba ngày không được ăn, chắc không chết được đâu.” Vương Thê Thủy nói rất nhẹ nhàng, lời nói vượt quyền khi một thần tử phạt Bệ hạ, nhưng người nghe lại không thấy gì lạ, chỉ thành thật thực hiện mệnh lệnh của Đại tướng quân.

Người bên cạnh Bệ hạ đều là người của Đại tướng quân.

Nói ra thì buồn cười, Nhϊếp chính vương nắm quyền, nhưng thực quyền lại nằm trong tay Đại tướng quân.

Vương Thê Thủy xuất thân là một kẻ tiện dân bò ra từ đống xác chết và biển máu.

Có lời đồn, mẹ hắn ta chỉ là kỹ nữ bình thường trong thanh lâu, không sánh được với những hoa khôi danh tiếng, chỉ là người bán nụ cười rẻ tiền.

Mới hơn hai mươi đã già như bốn, năm mươi tuổi, buôn bán ế ẩm, còn sinh ra một đứa con hoang.

Thế nhưng mẹ hắn ta lại rất yêu Vương Thê Thủy.

Trong mắt bà ta, hắn ta không phải là con hoang, mà là món quà trời ban, an ủi cuộc đời bi thảm tầm thường của bà ta.

Để nuôi hắn ta, bà ta chọn cách rẻ tiền nhưng có nhiều khách, cũng không từ chối một ai.

Vì quá lao lực, khi hắn ta mới ba bốn tuổi, bà ta đã mang đầy bệnh tật, sống không được bao lâu.

Bà ta lo cho tương lai con trai, trong cái lầu xanh tàn nhẫn chỉ biết đến lợi ích và sinh tồn, sẽ không nuôi một đứa trẻ vô ích.

Nếu để lại trong thanh lâu, vận mệnh của hắn ta sẽ bị người khác lạm dụng.

Bà ta vuốt má con: “Tê Thủy, muốn sống thì phải biết tìm một nơi dễ sống.”

Bà ta ôm con mình lê tấm thân bệnh tật bước ra khỏi kỹ viện, tú bà thấy bà ta sắp chết cũng không cản.

Đằng nào thì giữ lại sáng mai cũng phải dọn xác, còn tốn thêm tấm chiếu rách.

Cứ để cho đi đi, chết ngoài đường cho chó ăn âu cũng là cái số.

Người mẹ kỹ nữ dẫn Vương Thê Thủy dập đầu ba lần chín lạy đến một ngôi chùa ngoài thành.

Đầu bà ta đã trầy máu, mặt đầy đất cát lẫn máu tươi.

Giờ đây, bà ta chẳng còn giá trị gì, chẳng ai thèm “ăn” món thịt này nữa.

Bà ta chết gục ngoài cổng chùa, chưa kịp nói lời trăn trối.

Bà ta chết vì kiệt sức.