Vương Thê Thủy nói: “Người sắc thuốc, quanh năm suốt tháng đều sống trong mùi thuốc, trên người khó tránh khỏi ám mùi. Con chỉ cần uống một bát thôi, uống càng nhanh, mùi ấy càng sớm biến mất. Con càng chần chừ thì mùi thuốc sẽ ngấm dần vào tóc, vào da, vào y phục của con. Đến lúc đó, mới thật sự biến thành hũ thuốc.”
Vụ Chân ngước mắt, thật ư, rồi lại cúi mặt, ra sức ngửi mình, hồi lâu sau ngại ngùng lên tiếng: “Hình như đúng thật.”
Vậy cậu không chần chừ nữa.
Vụ Chân bước đến gần bát thuốc, đấu tranh tâm lý hồi lâu rồi mới đón lấy bát thuốc, một hơi uống cạn.
Uống xong, Vụ Chân chớp mắt.
Vương Thê Thủy thuận thế khen: “Vụ Chân đúng là đứa bé ngoan.”
Được khen, Vụ Chân vô cùng mãn nguyện, cậu sực nhớ tới chuyện người sắc thuốc phải suốt ngày ở bên bếp, liền năn nỉ phụ hoàng cho người đó chút gì đó.
“Đồ chơi của con, con không muốn cho họ đâu.” Vụ Chân nói: “Cho vàng bạc được không? Con có rất nhiều vàng bạc, lấp lánh lắm.”
Vương Thê Thủy khẽ mỉm cười, bảo người sắc thuốc đã chết sáng nay rồi.
Vụ Chân sững người tại chỗ.
Vương Thê Thủy thản nhiên nói: “Dược đồng tâm trí hoảng loạn, lỡ bỏ một vị thuốc độc vào trong, bị đại phu phát hiện.”
Vụ Chân không hiểu.
Vương Thê Thủy vuốt má cậu: “Con còn sống sẽ chướng mắt người ta, Vụ Chân ngây thơ quá.”
KẺ đứng sau sai khiến dược đồng đã manh nha nổi loạn, chúng tưởng chỉ cần đầu độc chết Hoàng đế là có thể vin đó làm cơ, tôn lập chi hoàng thất khác, dấy lên sóng gió, đánh vào hoàng thành lật đổ Vương Thê Thủy, giành lấy ngôi cao chí tôn.
Bọn người ngu xuẩn.
Cuối cùng chỉ có thể chết trong chính giấc mộng ngu xuẩn ấy.
Vụ Chân nói: "Người sắc thuốc chết thật dễ dàng, con uống thuốc vẫn còn khỏe mạnh.”
Vương Thê Thủy hỏi có còn muốn tặng quà cho dược đồng kia không.
Vụ Chân gật đầu: "Lấy y sam của con quấn thi thể hắn ta, kiếp sau, hắn ta không phải làm người sắc thuốc nữa, đầu thai vào nhà phú quý, chắc chắn sẽ sống lâu hơn.”
Vương Thê Thủy lẳng lặng nhìn Vụ Chân, chỉ nói sẽ tặng quà cho dược đồng đó, nhưng không nói có tặng y sam cho gã không.
Vụ Chân còn chưa nhận ra, y sam của cậu đã trở thành long bào.
Đại Tướng quân tùy tiện phân phó, lập tức có mấy con chó hoang đói khát được đưa tới cạnh xác dược đồng.
Tận dụng lợi ích. Xiêm y, vàng, dược đồng không dùng được nữa, bản thân gã còn có thể lấp đầy bụng chó hoang.
Ngày hôm nay, trời xanh có nắng.
Vương Thê Thủy bảo Vụ Chân chọn thái giám hậu hà mới.
Những tiểu thái giám độ mười lăm, mười sáu tuổi xếp thành từng hàng quỳ trước điện, tuyệt đối im lặng.
Hai thái giám hầu hạ ban đầu do không tận tâm đã bị đánh trượng cho đi lau bệ xí.
Vụ Chân còn chưa đếm rõ có bao nhiêu ngươi, đã có người tới bẩm báo: “Phá Lỗ Tướng Vương Tranh đắc thắng trở về.”
Vương Tranh, dưỡng tử của Vương Thê Thủy, nửa năm trước được phái đi diệt loạn đảng, trấn áp phản loạn.
Vương Tranh dũng mạnh bạo ngược, sau khi đại thắng, đã lột da róc xương kẻ cầm đầu phản đảng, lại lo lắng đường về xa xôi, phụ thân sẽ không thấy được chiến tích của gã, vì vậy đã cho đầu địch vào vại muối để đỡ thối rữa sớm, mùi thối quá nồng.
Vương Tranh không kịp đợi phụ thân khao thưởng, tiên phong xuống ngựa bước vào cung đình.
Gã tay ôm vại muối, tay cầm cán cờ, cung nhân thấy gã không ai không run sợ.
Trên cán cờ bay phấp phới không phải là quân kỳ, mà là một tấm da người quắt queo,đong đưa chập chờn, như quỷ lang thang giữa ban ngày.
Vương Thê Thủy nhìn tâm phúc, tâm phúc Lận Cửu hiểu ý, rời đi trước một bước, chạy đi nói với Vương Tranh là phụ thân gã đang chơi một trò chơi, gã đừng để lộ sơ hở.
Vương Tranh nghe vậy lửa giận bốc lên, giận dữ chửi mắng: "Tên tiểu Hoàng đế đó đúng là mạng chó! Lại dám nhận cha ta là cha y.”
“Y mà nhớ thương đến thế thì mau mau tìm sợi dây mà treo cổ tự vẫn, xuống hoàng tuyền mà đoàn tụ tỉ tê với phụ hoàng y!”