Quyển 1 - Chương 18: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Vương Thê Thủy hỏi cậu, vì sao lại khó ngủ đến vậy.

Vụ Chân im lặng thật lâu, mới khe khẽ đáp lời: “Nếu con ngủ rồi, biết đâu lại là lúc con tỉnh lại.”

Lời này nghe thật mơ hồ, ngủ chỉ là ngủ, sao ngủ lại đồng nghĩa tỉnh dậy?

Như vậy thì thật oan ức cho đêm tối, rõ ràng nó đã tới rồi vậy mà trong miệng Vụ Chân lại thành chưa từng tồn tại.

Vương Thê Thủy im lặng để Vụ Chân dựa vào mình.

Vụ Chân nói: “Nếu như tỉnh lại, tỉnh dậy từ một giấc mơ đẹp thì con sẽ không được gặp lại người nữa.”

Cậu không muốn ngủ, không dám nhắm mắt, cậu muốn nhìn phụ hoàng.

Người trước mắt là một giấc mộng, phải mở mắt mới có thể bước vào trong mộng.

Vụ Chân sắp không gắng gượng được nữa, cậu tự cấu mình một cái thật mạnh, cố không để mình thϊếp đi.

Cậu vuốt ve khuôn mặt của phụ hoàng: “Con cứ cảm thấy như không thật, nhưng lại quá đỗi chân thật.”

“Con không phân biệt được nữa phụ hoàng ơi, có phải con đang nói năng lộn xộn không?” Vụ Chân nói: “Ngay cả chính mình, con cũng chẳng rõ nữa rồi.”

Vương Thê Thủy không an ủi Vụ Chân, chỉ bảo Vụ Chân chơi một trò chơi với hắn ta.

“Khi ta hít thở, con hãy hít thở theo ta.” Giống như trên chiến trường, nắm chắc tiết tấu của trận chiến.

Vương Thê Thủy hít sâu, l*иg ngực Vụ Chân đang dựa vào khẽ phập phồng.

Vụ Chân như một đóa sen nở rộ trong hồ, gợn sóng trên mặt nước khẽ chạm vào cậu theo từng đợt.

Vụ Chân hít sâu, chỉ qua nửa nén nhang, Vụ Chân đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Vương Thê Thủy bế Vụ Chân lên giường, cởi giày cho cậu, đắp chăn cẩn thận.

Hắn ta lặng lẽ ngắm nhìn một lúc rồi mới xoay người đi về Vĩnh An điện.

Hắn ta đã sai người tới Tướng quân phủ lấy những việc quân việc nước cần xử lý trong hôm nay mang tới Vĩnh An điện gần tẩm cung Đế vương nhất.

Đèn cung sáng rực, Vương Thê Thủy chuyên chú phê duyệt từng tấu chương, tâm trí không vướng bận điều gì khác.

Sáng hôm sau, khi Vụ Chân tỉnh dậy, âm thanh đầu tiên lọt vào tai cậu là tiếng băng tan rơi xuống tí tách, rồi tới những mảnh băng vỡ từ mái hiên rớt xuống nền đá vang lên, cuối cùng là tiếng thì thầm to nhỏ của các cung nhân.

Tiếng xì xào đó ở xa cậu, trở thành âm thanh nền như tiếng ru ngủ.

Vụ Chân trở mình, cuộn người trong chăn, chăn bông ấm áp bao bọc lấy cậu, khiến người ta chẳng nỡ rời xa.

Nếu phụ hoàng không tới gọi, cậu sẽ không dậy đâu.

Cậu muốn ngủ mãi trong chăn cho đến khi trời đất mịt mờ, cho đến khi bên ngoài xuân về hoa nở, lúc ấy cậu mới chịu chui ra khỏi chiếc tổ ấm áp của mình, bước vào một thế giới khác đầy ánh sáng ấm áp và yêu thương.

Một bát thuốc được đưa tới gần cậu.

Mùi đắng nồng pha lẫn vị tanh, quấy nhiễu khứu giác của Vụ Chân.

Vụ Chân không thích mùi đắng ấy, cậu vùi sâu mình vào trong chăn.

Nhưng có người lại vén chăn của cậu ra, phá tan chiếc ổ của cậu.

Vụ Chân giận dữ trừng mắt nhìn, là kẻ đáng ghét nào không chịu để cậu ngủ ngon trong cái rét căm căm thế này?

Phụ hoàng?

Tất cả oán giận của Vụ Chân lập tức tan biến, cậu lập tức bò dậy, thấy phụ hoàng lại gần, lập tức dụi mặt vào ngực phụ hoàng.

Tựa như làm nũng.

Nhưng làm nũng cũng không ích gì, Vương Thê Thủy lùi lại một bước, đưa bát thuốc tới sát miệng Vụ Chân: “Uống nào.”

Vụ Chân lùi xa, cậu lùi tới tận góc giường.

Vụ Chân lắc đầu: “Con không muốn.”

Cậu không uống thứ thuốc đắng đó đâu, nó đắng đến mức tưởng đâu người hóa thành một hũ thuốc, đi đến đâu cũng mang theo mùi thuốc nồng nặc,

Bên ngoài đâu cũng là cảnh đẹp, cậu đi đến đâu cũng sẽ chỉ làm phí vẻ đẹp ấy.

Cậu không uống.

Vương Thê Thủy hỏi cậu vì sao không uống.

Vụ Chân do dự hồi lâu mới nói lời thật lòng cho phụ hoàng nghe.

Vương Thê Thủy nghe vậy, bưng bát thuốc uống một ngụm, nói: “Đúng là hơi đắng, nhưng người Vụ Chân cũng đâu có nhiều mùi thuốc.”