Vương Thê Thủy nhìn khuôn mặt tái nhợt của Vụ Chân, đoán rằng Vụ Chân đã không còn sức phản kháng nữa.
Lúc này hắn ta mới nhặt kéo lên, lách tách, từ từ cắt sạch móng tay cho Vụ Chân.
Việc Vương Thê Thủy đã quyết phải làm thì nhất định sẽ làm cho bằng được.
Phía sau bức bình phong, Diệp Chẩm Băng đang lặng lẽ quan sát tất cả.
Vụ Chân và Vương Thê Thủy cạnh nhau lại hòa hợp đến thế, ai trở thành phụ thân của Vụ Chân, người đó sẽ có được sự ỷ lại của cậu.
Cho dù đối xử với Vụ Chân chẳng dịu dàng gì, nhưng cậu cũng vẫn tin tưởng một cách vô điều kiện, cho dù có bao nhiêu sơ hở, Vụ Chân cũng sẽ tự tìm cách biện hộ.
Chỉ một danh xưng phụ hoàng đã đủ để mang Vụ Chân đi.
Diệp Chẩm Băng bỗng dưng sinh ra oán hận.
Hắn nhìn gương mặt đáng ghét của sư đệ, mới hiểu được cảm giác gặp lại kẻ mình ghét là thế nào, sư đệ sao bỗng trở nên đáng ghét đến vậy.
Diệp Chẩm Băng nhắm mắt lại, hắn ngày càng không giống một vị hòa thượng nữa.
Những vết sẹo trên đỉnh đầu đã bị mái tóc đen dài che khuất. Linh hồn trống rỗng của hắn lại cam tâm bị một người quấy rầy… mà kẻ từng quấy rầy hắn, giờ đây lại không cần hắn nữa.
Diệp Chẩm Bằng chậm rãi ra khỏi tẩm điện.
Hắn lững thững bước vào giữa trời đất phủ kín bão tuyết.
Bão tuyết ập xuống, Vụ Chân sợ hãi nép trong lòng Vương Thê Thủy. Còn Diệp Chẩm Băng đơn độc giữa những cơn gió tuyết, lúc đặt chân về Vương phủ cũng đã bạc trắng đầu.
Hắn quỳ trước Phật tổ, cầm bút lặng lẽ chép Tâm Kinh.
Tâm Kinh từng chép không biết bao lần thế mà lần này lại sai. Ngòi bút không biết từ lúc nào đã khắc mạnh một chữ “Chân”.
Ở trước mặt Phật tổ, hắn hủy kinh, bội tín, tâm niệm lại hướng về người khác.
Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp.
Như tự lừa mình dối người, Diệp Chẩm Băng bỏ qua từng trang Tâm Kinh, đi thẳng đến cuối cùng, nối tiếp chữ “Chân”.
Chân thật bất hư. Cho nên nói Chân kinh Bát Nhã Ba La Mật. Tức tụng rằng: Yết đế yết đế, ba la yết đế, ba la tăng yết đế, bồ đề tát bà ha.”
Tuyết trắng trên mái tóc đen đã tan thành nước, Diệp Chẩm Băng cũng đã chép xong một bản Tâm Kinh.
Vụ Chân nép mình trong vòng tay của Vương Thê Thủy, đôi lúc lại lo lắng ngó ra ngoài cửa sổ.
Cậu gọi phụ hoàng, cậu nói: “Trời sắp sập rồi.”
Vương Thê Thủy cầm lược gỗ, chậm rãi chải tóc cho Vụ Chân, bảo rằng tóc cậu rồi rồi.
Tóc rối là chuyện nhỏ, sao có thể so được với trời sập.
Vụ Chân cố dọa hắn ta: “Trời sập thì phụ hoàng sẽ bị đè chết trước, vì phụ hoàng cao hơn con.”
Vương Thê Thủy vẫn tiếp tục chải tóc: “Vậy thì để phụ hoàng bị đè chết thôi.”
Hắn ta không phải phụ hoàng thật của cậu, chẳng qua chỉ là dăm ba câu chết đi sống lại mà thôi, người được nhắc tới ấy sớm đã mục nát trong lòng đất rồi.
Nhưng Vụ Chân không cho phép, Vụ Chân lập tức đứng dậy, dang tay ra, chắn trước mặt Vương Thê Thủy.
“Không được.” Vụ Chân nói: “Không được để phụ hoàng bị đè chết.”
Cậu đỏ hoe mắt: “Bây giờ con cao hơn người rồi, trời có sập cũng không đè nổi người.”
Chiếc lược gỗ vô ích bị bỏ lại trong tay Vương Thê Thủy, mái tóc cần chải đã rời khỏi.
Chủ nhân của mái tóc dài kia đang đứng đó, lưng chắn gió tuyết, vài lọn tóc đáng thương bị gió cuốn bay tán loạn.
Vương Thê Thủy ngẩng đầu nhìn cậu.
Nhưng rất nhanh sau đó, Vương Thê Thủy nhận ra, người mà Hoàng đế bù nhìn muốn bảo vệ là Tiên hoàng đã sớm mục nát trong lòng đất.
Lẽ ra hắn ta nên mặc kệ, mặc cho tiểu Hoàng đế này nói những lời điên rồ.
Nhưng Vương Thê Thủy vẫn ngẩng đầu nhìn, ngẩng đầu nhìn một tên ngốc nói mình cao hơn hắn ta.
Trời có sập, cũng không đè nổi hắn ta.
Khi đêm khuya, Vụ Chân đã uống thuốc nhưng vẫn không chịu ngủ.
Cậu ôm phụ hoàng, song không chịu nhắm mắt.
Cơ thể đã mệt mỏi cực độ, toàn thân vô lực, mí mắt muốn sụp xuống nhưng cậu không ngủ.