Quyển 1 - Chương 16: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Cậu lại sợ bị phụ hoàng đánh thật.

Cậu quệt vết máu dính trên đầu ngón tay lên mặt mình, ngước mắt dè dặt nói: “Con, con cũng dính máu rồi.”

Vương Thê Thủy vừa nhìn Vụ Chân ngoan ngoãn lại rất đỗi bướng bỉnh, vừa chầm chậm bước tới, cúi người, bóp cằm cậu, đưa tay áo lau từng chút máu trên mặt cậu: “Kẻ lừa đảo.”

Vụ Chân mím môi, cậu không phải kẻ lừa đảo. Đều là máu mà, có khác biệt gì đâu.

Vương Thê Thủy lau mãi, tay áp trên cần cổ Vụ Chân, chỉ cần hơi dùng sức thôi là có thể bẻ gãy dễ dàng.

Vụ Chân chớp mắt, hoàn toàn không hay biết gì.

Vương Thê Thủy bóp cổ Vụ Chân, nhưng không dồn sức, hắn ta nói: “Phải phạt mới được.”

Vụ Chân ngẩn người nhìn hắn ta, cậu không hiểu.

Vương Thê Thủy bỗng bật cười, buông tay ra, xoa đầu Vụ Chân: “Phụ hoàng đã đổi hương liệu mới, quên chưa nói cho Vụ Chân biết, là phụ hoàng sao.”

“Vụ Chân còn muốn phụ hoàng làm gì mới chịu tha thứ cho phụ hoàng đây?”

Không đánh Vụ Chân, Vụ Chân càng được đà lấn tới: “Phụ hoàng đổi lại đi.”

Nụ cười trên mặt Vương Thê Thủy dần tắt, hắn ta không dùng hương liệu, thứ Vụ Chân ngửi thấy rốt cuộc là mùi gì.

Đại Tướng quân rất giữ gìn vệ sinh đấy.

Vương Thê Thủy nói: “Phụ hoàng rất thích hương liệu mới, Vụ Chân, con cảm thấy khó ngửi à?”

Giọng nói rất ôn hòa nhưng lại thiếu hẳn sự bình tĩnh.

Vụ Chân đã nói thật: “Thơm lắm, nhưng, rất xa lạ.”

Vương Thê Thủy ôm đầu Vụ Chân, vuốt tóc cậu: “Rồi con sẽ quen thôi.”

Tư thế ôm của Vương Thê Thủy lại có dáng vẻ như đang gϊếŧ người.

Tướng quân thường ra chiến trường đã quen với việc gϊếŧ chóc chưa từng học cách nên ôm một người như thế nào.

Hắn ta vuốt tóc cậu hồi lâu, cho đến khi Vụ Chân bắt đầu khó chịu thì Vương Thê Thủy mới buông tay ra, đưa cho cậu một chén nước ấm, bảo Vụ Chân súc miệng.

Sau khi Vụ Chân chỉnh trang lại y phục, trong tay Vương Thê Thủy đã xuất hiện một cây kéo.

Vụ Chân nhìn chằm chằm cây kéo, khẽ rụt người lại, giấu tay ra sau lưng.

Đừng cắt tay cậu, sau này cậu sẽ không cào người khác nữa.

Vương Thê Thủy cầm kéo tiến lại gần Vụ Chân, Vụ Chân định bỏ chạy ngay lập tức, nhưng làm sao cậu có thể thoát khỏi một vị Tướng quân từng dày dạn trận mạc, chẳng mấy chốc đã bị ôm trọn trong lòng.

Vụ Chân giãy giụa: “Đừng, đừng cắt tay con.”

Phụ hoàng thay đổi rồi, trở nên rất đáng sợ, phụ hoàng bị ma ám, nhất định là ma nhập vào phụ hoàng mới khiến người trở nên đáng sợ thế này.

Vụ Chân giãy giụa chẳng khác gì con mèo con vì đều tốn công vô ích.

Cậu nhe răng định cắn, Vương Thê Thủy vẫn cố chấp kéo bàn tay cậu giấu sau lưng ra trước mặt.

Tách một tiếng, Vụ Chân hét toáng lên.

Vương Thê Thủy cười: “Cắt móng tay thôi mà, con kêu cái gì?”

Móng, móng tay?

Vụ Chân đỏ hoe mắt, rón rén mở mắt nhìn.

Hóa ra do mấy tên thái giám hầu hạ lúc trước thường hay lười biếng nên móng tay của cậu đã dài ra mà chẳng ai để ý.

Vụ Chân hiểu lầm rồi, cậu đỏ bừng mặt. Cậu mất mặt quay mặt đi, che giấu sự xấu hổ của mình.

Vương Thê Thủy xoay mặt cậu lại, giọng nói rất thản nhiên: “Nhìn đây.”

Nhìn cái gì, nhìn cắt móng tay ư? Cắt móng tay thì có gì đáng xem?

Vương Thê Thủy nói: “Nếu con còn giãy giụa nữa thì cái kéo này sẽ cắt từng ngón tay của con đây, cạch một cái đứt một ngón tay.”

Vụ Chân nghẹn ngào, cậu không cần kéo, không thèm: “Con sẽ chết mất.”

Vụ Chân khẳng định chắc chắn: “Con chắc chắn sẽ chết.”

Vụ Chân phát điên, húc Vương Thê Thủy, Vương Thê Thủy ném cây kéo qua một bên, giữ chặt đầu cậu, tên ngốc bướng bỉnh này e là cứng rắn không được, vậy thì đành mềm mỏng.

Vương Thê Thủy dứt khoát bế bổng Vụ Chân, đung đưa qua lại như dỗ dành trẻ nhỏ. Vụ Chân choáng váng cả đầu óc, nếu trẻ nhỏ nào cũng bị dỗ như này mà còn sống nổi thì thật đúng là kỳ tích.

Vương Thê Thủy càng dỗ càng hăng, còn tung cả Vụ Chân lên cao rồi đỡ lấy, trong lúc Vụ Chân còn đang hốt hoảng chưa hoàn hồn thì đã lại được hắn ta ôm trọn trong lòng.