Quyển 1 - Chương 15: Hoàng đế bù nhìn ốm yếu

Vương Thê Thủy quỳ gối xuống, lặng lẽ đợi cậu.

Nhưng đã qua hồi lâu, Vụ Chân vẫn không ra.

Vương Thê Thủy nhìn bốn phía xung quanh, lẽ nào cậu đã trốn đi nơi khác.

Phải đi tìm những nơi khác sao?

Vương Thê Thủy chợt than khẽ, hắn ta nằm bò ra, bò vào trong, Tướng quân từng băng qua rừng núi suối bùn giờ đây lại bò xuống gầm giường tối om.

Vụ Chân đang ngoan ngoãn nằm đó, cho đến khi tay Vương Thê Thủy vuốt tóc cậu, xoa nhẹ, Vụ Chân mới nhận ra mình đã nằm quá lâu, cả người rất khó chịu.

Đôi mắt của Vụ Chân ươn ướt, nhưng cậu không cho phép mình khóc, cậu vẫn cố gắng kìm nén.

Vương Thê Thủy khẽ nói: “Dưới gần giường không nhìn thấy gì hết, Vụ Chân, con là một đứa trẻ dũng cảm.”

Vụ Chân chớp mắt, nước mắt lăn xuống: “Thật ạ?”

Vương Thê Thủy khẽ đáp: “Thật mà.”

Vụ Chân lau mắt: “Nhưng con không phải, phụ hoàng, con sợ người thật sự không cần con nữa.”

Vụ Chân nói rất nhỏ: “Con đợi ở đây, nếu như phụ hoàng không vào, con sẽ mãi mãi không bò ra.”

“Con đã quen rồi.” Vụ Chân nói: “Ở đây khá tốt, không ai tìm được con cả, tối như này như thể đã biến mất khỏi thế gian này.”

Vụ Chân giận dỗi nói.

“Nếu cứ ở đây mãi.” Vương Thê Thủy dọa cậu: “Sẽ có côn trùng bò vào cắn con. Mặt con sẽ như tượng Phật bong tróc, từng mảng một rơi xuống, máu của con sẽ khô cạn, đọng lại thành một vũng đen, mùi hôi thối lan ra, cả tóc cũng sẽ có mùi thối rữa.”

Vụ Chân vẫn rất ngây thơ: “Vậy cứ để côn trùng ăn con, cho chúng ăn no. Sau đó…”

Vụ Chân nhỏ nhen nói: “Dùng máu của con nuôi lớn côn trùng, lớn thật là lớn, leo lên long ỷ, nuốt luôn cả phụ hoàng.”

Vụ Chân vuốt gò má của Vương Thê Thủy: “Như vậy, con và phụ hoàng đều ở trong bụng côn trùng rồi, thối rữa cùng nhau.”

Vương Thê Thủy cười khẽ.

Lại là một tên ngốc nhỏ nhen.

Vụ Chân che miệng Vương Thê Thủy, không cho hắn ta cười: “Con không nói đùa đâu, con nói lời thật lòng đó.”

“Nếu như phụ hoàng vứt bỏ con, không cần con nữa, con thà khiến phụ hoàng chết, chứ không chịu để phụ hoàng sống xa con đâu.” Vụ Chân uy hϊếp Vương Thê Thủy, cậu cũng không biết những lời này của mình là thật hay là giả, cậu chỉ muốn nói cho thật tàn nhẫn, thật đáng sợ mới có thể phụ hoàng không dám rời xa cậu.

Vương Thê Thủy ôm lấy Vụ Chân, ôm rất chặt, Vụ Chân cũng dần buông tay, không che miệng hắn ta nữa.

Vương Thê Thủy nói, Vụ Chân là người dũng cảm: “Có thể gϊếŧ người đều là đứa trẻ dũng cảm.”

Cái ôm rất chặt, Vụ Chân ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể Vương Thê Thủy, mùi hương ấy không giống như trong ký ức của cậu, Vụ Chân kích động cào Vương Thê Thủy, bò ra khỏi gầm giường.

Gò má của Vương Thê Thủy bị cào rách khiến hắn ta sững sờ giây lát, nằm im, hồi lâu sau mới giơ tay, chạm vào vết thương trên má.

Vụ Chân cào người ta xong thì muốn bỏ chạy, nhưng cậu đói quá.

Thức ăn trên bàn thật thơm.

Vụ Chân mơ hồ bị dụ ngồi xuống cạnh bàn, ngoan ngoãn tự mình ăn cơm.

Vương Thê Thủy chui ra khỏi gầm giường, nhìn thấy Vụ Chân đang ăn rất ngon.

Ăn được một lúc, Vụ Chân bỗng dừng lại. Cậu nhíu máy, kìm nén, chẳng qua bao lâu, khóe môi đã rỉ máu.

Vụ Chân sờ khóe môi, máu dính trên đầu ngón tay không hề thơm tẹo nào, cậu nhìn thấy phụ hoàng đã chui ra, yếu ớt hỏi phụ hoàng thay hương liệu từ lúc nào.

Vương Thê Thủy bước tới.

Vụ Chân cảnh giác căng cứng cả người.

Vương Thê Thủy đứng nguyên tại chỗ, mặc cho Vụ Chân quan sát.

Vụ Chân ngắm nghía hồi lâu, nhìn thấy vết thương trên má hắn ta, xót xa buông rèm mi: “Con không cố ý đâu.”

Cậu sợ phụ hoàng đánh cậu, mặc dù xưa nay phụ hoàng chưa bao giờ đánh cậu nhưng phụ hoàng hiện tại dường như hơi khác lạ.

Vương Thê Thủy nói: “Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Vụ Chân, con thấy thế nào?”

Vụ Chân ngẫm nghĩ hồi lâu nhưng vẫn không có được đáp án.